Xuyên không thành ác nữ nuôi chồng tàn phế - Chương 58

Cập nhật lúc: 2025-11-30 01:41:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một nhà bốn xa, thấy bọn họ nghị luận nữa, Thẩm Chỉ thở phào nhẹ nhõm.

Nàng rũ mắt về phía Sở Trường Phong,"Chàng đừng bận tâm những gì bọn họ , bọn họ chỉ thích nghị luận khác thôi."

"Ừ."

Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên liếc , đôi mày nhỏ nhíu .

"Cha, sợ sợ, nãi nãi bà bà đều là , bọn họ sẽ khi dễ cha." Sở Cẩm Niên an ủi Sở Trường Phong.

Tiểu gia hỏa cũng nhận ân huệ của trong thôn.

Đôi khi nó tự lên núi, hái rau dại, đường trở về sẽ nhịn , trong thôn thấy, bọn họ sẽ cho nó nửa cái bánh, hoặc là cho nó một ít thức ăn.

Tuy rằng bọn họ luôn cha sắp c.h.ế.t, nó đáng thương.

Trong lòng tiểu gia hỏa cũng tức giận, nhưng nó thật sự mắng nó, khi dễ nó hoặc là mắng cha.

Họ là .

Sở Cẩm Chu những điều , nhưng những nghị luận nó cũng thích .

"Cha, sẽ khá hơn, chờ cha thể , liền tới mặt bọn họ, để cho bọn họ thật rõ."

Hai tiểu gia hỏa ngươi một lời một câu, ngừng an ủi, Thẩm Chỉ cũng cơ hội tay.

Trong lòng Sở Trường Phong bi thương, nhưng biểu hiện ngoài.

"Ừm, cha , cha khổ sở, cũng tức giận."

Hai tiểu gia hỏa thở phào nhẹ nhõm.

Thẩm Chỉ: "Chúng tiếp tục thôi."

Đi tới bên ngoài sân nhà Ngưu Ngưu, một nhà bốn đều trong sân truyền đến âm thanh ồn ào nhốn nháo.

"Trương Ngưu Ngưu! Con đừng ăn vụng! Hôm nay cơm nấu nhiều lắm, nếu con ăn sạch, cẩn thận lão nương đ.á.n.h m.ô.n.g con!"

"Con ăn!"

"Con ăn nhiều gan heo một chút! Đây chính là cha con mới lấy về!"

"Gan heo ngon... A a! Nương! Đừng đ.á.n.h con! Nương!"

"Phì!"

Sở Cẩm Niên che cái miệng nhỏ tiếng.

Ngưu Ngưu ca ca của nó thu thập.

"Ngưu Ngưu ca ca, bá nương! Các ngươi mau đây!"

"Ngưu Ngưu ca ca!"

Sở Cẩm Niên hô vài tiếng, cửa mở , Trương đại nương cùng Ngưu Ngưu ở cửa, hoang mang bọn họ.

Chỉ là còn kịp hỏi bọn họ tới gì, hai con liền thấy Sở Trường Phong xe lăn.

"A!" Trương đại nương kinh ngạc hô lên,"Trường Phong! Sao ngươi ngoài?"

TBC

"Sao ghế? Các ngươi chuyển cái ghế đây?"

Ngưu Ngưu nghiêng đầu tò mò trái .

Sở Cẩm Niên nhếch miệng, bàn tay nhỏ bé đặt lên bánh xe lăn dùng sức, cái ghế liền di chuyển.

Ngưu Ngưu và Trương đại nương đều đến choáng váng.

"Sao cái ghế thể chạy?"

Ngưu Ngưu cực kỳ khiếp sợ, vội vàng bước cửa, xổm bên cạnh xe lăn tò mò sờ tới sờ lui.

Sở Cẩm Niên xổm bên cạnh giới thiệu,"Ngưu Ngưu ca ca, đây là xe lăn, đây là nương đặc biệt cho cha !"

Ngưu Ngưu: "Oa! Nương ngươi cũng quá !"

"!"

"Nương ngươi đối với cha ngươi thật ! Quá thương cha ngươi!"

"!"

Sở Cẩm Niên đắc ý lắc lắc đầu nhỏ, , còn tưởng rằng đau chính là nó.

Ngưu Ngưu hiểu việc đời, Trương đại nương cũng , thò đầu dò xét.

Sở Trường Phong mím môi , mặc dù mở miệng, nhưng cũng e ngại ánh mắt của Trương đại nương.

Thẩm Chỉ ngược còn nhớ rõ tới đây gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-ac-nu-nuoi-chong-tan-phe/chuong-58.html.]

Nàng vội vàng lấy một phần chân gà xương trong hộp đồ ăn đưa cho Trương đại nương,"Trương đại nương, đây là chân gà , mùi vị ngon, các ngươi cầm về món ăn."

Trương đại nương ngẩn .

Chân gà?

Biểu tình mặt Trương đại nương trong nháy mắt kinh ngạc, chân gà thể ăn ?

Nếu tặng bà một miếng gan heo, bà còn thể hiểu , chân gà...

Trong lòng chút ghét bỏ, nhưng đột nhiên một cỗ hương vị chua cay nhẹ nhàng khoan khoái vọt xoang mũi, bà mở to mắt, ghé sát chân gà ngửi, mùi vị càng nồng cũng càng thơm, bà theo phản xạ điều kiện mà nuốt nước miếng, mùi vị cũng quá thơm.

"Thẩm Chỉ, cám ơn ngươi."

Thẩm Chỏ: "Không cần, chúng , còn đưa một phần cho Thạch Đầu và nhà Mộc Mộc nữa."

"Được, các ngươi mau ."

Cả nhà , Ngưu Ngưu lưu luyến rời theo , xe lăn còn đủ .

"Trương Ngưu Ngưu! Trở !"

Trương đại nương gầm lên một tiếng, Ngưu Ngưu lập tức dừng bước.

Sở Cẩm Niên đầu lén một cái, thấy bộ dáng Ngưu Ngưu ca ca ủy khuất, nhịn trộm một chút.

"Nương! Con xem xe lăn! Thật sự thần kỳ!"

Trương đại nương một tay nhéo lỗ tai , một tay bưng chân gà,"Ăn cơm!"

"Ai nha nha! Nương! Người nhéo lỗ tai con đau... Ai ai ai! Người chậm một chút, chậm một chút, mùi gì a? Sao thơm ngào ngạt ?"

"Nương, bưng cái gì ? Cho con ăn một miếng..."

Ngưu Ngưu vốn vui nhưng mùi thơm hấp dẫn, Trương đại nương cũng quản , chính liền vui vẻ đuổi theo.

Một đĩa chân gà xương đặt lên bàn, Ngưu Ngưu gần như ghé bàn, ánh mắt chằm chằm chân gà, trong miệng còn ngừng nuốt nước miếng.

Hai vợ chồng Trương gia cũng đang quan sát chân gà.

"Chúng nếm thử xem?"

"Nếm! Để con nếm thử!" Ngưu Ngưu lập tức cầm đũa lên, gắp một cái chân gà nhét miệng.

Khóe miệng Trương đại nương co rút vài cái, xoa xoa mi tâm, ghét bỏ thôi.

Vừa chua ngọt cay, mang theo mùi thơm ngát độc đáo của chanh, Ngưu Ngưu ăn đỏ mắt.

Cũng là bởi vì cay, là bởi vì chân gà ăn quá ngon mà cảm động.

"A! Trương Ngưu Ngưu, con cái gì ?" Trương đại nương nhíu mày.

Trương đại bá thấp giọng : "Chẳng lẽ là chân gà quá thối, nên ?"

Hai vợ chồng suy đoán.

Mà Ngưu Ngưu càng thương tâm, nước mắt ngừng rơi, động tác trong tay cũng ngừng.

Mắt thấy một cái chân gà nhét miệng, Trương đại nương kịp phản ứng.

"Nhìn bộ dáng tham ăn của con! Thật sự ngon ?"

Hai vợ chồng kịp phản ứng, vội vàng bắt đầu ăn.

Vốn tưởng rằng tất cả đều là xương và mùi hôi thối nhưng cảm nhận .

Chỉ cảm nhận sự giòn tan, nhai ngon, hương vị còn đặc biệt thơm.

Một nhà ba ăn đến đầu cũng ngẩng lên, bọn họ quên đối với chân gà còn ghét bỏ.

Đợi đến khi phản ứng , đĩa sạch bóng, chỉ còn một ít nước.

Một nhà ba lau miệng, liếc mắt .

Ngưu Ngưu tốc độ nhanh nhất, nhanh chóng lấy cái đĩa đến mặt , múc một muỗng cơm lớn úp lên.

Trương đại nương và Trương đại bá nên lời.

"Ăn ngon!"

Ngưu Ngưu rống lên một tiếng, trong miệng nhét một miếng cơm lớn, lúc ngược nhớ tới cha , vội vàng đem cơm đẩy tới mặt bọn họ,"Cha , các cũng ăn một miếng a?"

Hai vợ chồng cũng ngượng ngùng, cũng sẽ khách khí với con mèo tham ăn , mỗi múc một muỗng cơm lớn.

Ngưu Ngưu nghĩ tới cha da mặt dày như , mỗi một muỗng, cơm còn chỉ nửa muỗng.

Ngưu Ngưu ủy khuất bĩu môi, cuối cùng cũng dám lên tiếng.

 

Loading...