Xuyên không thành ác nữ nuôi chồng tàn phế - Chương 57
Cập nhật lúc: 2025-11-30 01:41:02
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến chạng vạng tối, khi ăn cơm xong, ba cha con còn đang nghiên cứu xe lăn.
Sở Trường Phong xe lăn chậm rãi trong sân, Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên lúc thì đẩy , lúc thì bò lên đùi .
Thẩm Chỉ việc gì để , liền lấy chân gà ngày đó mang về , bộ đều thành chân gà sốt chanh xương.
Lần chân gà so với mang về còn nhiều hơn, đầy một chậu.
Ngày đó thịt đầu heo kho còn hai lỗ tai heo, Thẩm Chỉ cũng thành món rau trộn chua cay.
Nàng đoán món chân gà sốt chanh xương ngày đó chắc chắn vị thiếu gia thích.
Ngày mai nếu là thích, tiếp tục bán cho , nếu là thích, nàng sẽ bán chỗ khác hoặc là cầm về chính ăn cũng đáng tiếc.
Chân gà ngâm trong nước canh chua ngọt cay ngon, Thẩm Chỉ múc ba đĩa, bỏ trong hộp thức ăn.
Nàng mang theo hộp thức ăn trong sân.
Thừa dịp trời còn tối, hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, nàng định đưa chân gà cho Trương gia, Lý gia và Mộc Mộc, thuận tiện mang theo hai tiểu gia hỏa cùng Sở Trường Phong ngoài một chút.
Đường đến ba nhà đều bằng phẳng, cũng dốc lên xuống.
Nhà bọn họ còn ba nhà khác đều sống ở ngay đây, cách những nhà khác trong thôn mấy trăm mét, cho nên mấy đứa trẻ mới thể chơi cùng .
"Sở Trường Phong, Chu Chu, Niên Niên, đừng chơi nữa, hoàng hôn như , thời tiết nóng, chúng ngoài tản bộ, thuận tiện mang chân gà qua cho mấy nhà Ngưu Ngưu bọn họ."
"Chân gà?!"
Sở Cẩm Niên chạy vội tới mặt Thẩm Chỉ,"Nương! Có chân gà ? Người chân gà ?"
Sở Cẩm Chu: "Chân gà gì ? Là chân gà chua chua cay cay ngọt ngọt hôm ?"
Thẩm Chỉ gật đầu," ."
Sở Trường Phong: " mà, hai ngày nay nàng đều ngoài, chân gà ở ?"
Nếu là chân gà mang về từ , thời tiết nóng bức thế chắc chắn hỏng .
Thẩm Chỉ sửng sốt, đảo mắt, giải thích: "Ta treo nguyên liệu nấu ăn giếng, hỏng."
Sợ Sở Trường Phong tiếp tục hỏi sâu, Thẩm Chỉ vội vàng : "Ai nha, thôi, với , cũng hiểu, cũng nấu cơm."
Tay nàng đặt lên lưng xe lăn,"Ta đẩy ."
Sở Trường Phong nghiêng đầu,"Ta , nàng mang theo Niên Niên và Chu Chu ."
Thẩm Chỉ mím môi .
Sở Trường Phong gục đầu xuống,"Ta ngoài, ở nhà chờ các ngươi."
Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên cũng dám xen chuyện của lớn, huống chi còn là chuyện của cha.
Sở Cẩm Niên cưng chiều cha, chuyện cha , nó sẽ ép buộc.
Ai cũng chuyện .
"Nương, chúng thôi, nếu cha thì ."
Sở Cẩm Chu gì, nó cảm thấy nương chắc chắn sẽ đồng ý.
Thẩm Chỉ liếc Sở Cẩm Niên một cái,"Tiểu Hắc Cầu , lúc nào cũng bênh cha con."
Sở Cẩm Niên gãi đầu, ngón tay chọc ngón tay, ủy khuất bĩu môi.
Thẩm Chỉ kiên quyết đẩy xe lăn của Sở Trường Phong,"Chàng ngoài, để xem, nam nhân của , tuấn tú lời , để cho những ba hoa lắm mồm đừng nhiều lời!"
Sở Trường Phong hô hấp dồn dập, tim đập nhanh mấy nhịp, trong thời gian ngắn quên kiên trì của , chỉ nhỏ giọng lẩm bẩm,"Nói hươu vượn."
Thẩm Chỉ: "Vốn là ! Nếu lôi kéo nam nhân của ngoài, khác đều cho rằng nam nhân của ."
Đầy miệng "nam nhân của ", khiến Sở Trường Phong lỗ tai đều đỏ đến sắp nhỏ máu.
Quá hổ, đến khi kịp phản ứng thì Thẩm Chỉ đẩy lên đường. Cắn chặt răng, cuối cùng vẫn kiên trì về nhà.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi, Thẩm Chỉ một tay cầm hộp thức ăn, một tay đẩy Sở Trường Phong chậm rãi con đường nhỏ nông thôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-ac-nu-nuoi-chong-tan-phe/chuong-57.html.]
Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên nắm tay , nhảy nhót phía .
Thân thể vốn căng thẳng của Sở Trường Phong cũng dần dần thả lỏng, từng cọng cây ngọn cỏ bên cạnh, mỗi một giác quan cơ thể tựa hồ đều đang kêu gào sung sướng.
Thấy xoay đầu ngó xung quanh, Thẩm Chỉ cúi xuống,"Sau mỗi ngày đều dẫn ngoài tản bộ, hít thở khí trong lành, ?"
Giọng của nàng mềm mại, thở nhẹ nhàng phả bên tai .
Sở Trường Phong hô hấp gấp một chút, khẽ "Ừ" một tiếng.
Khóe miệng Thẩm Chỉ cong lên, luôn lạnh như băng, hiện giờ thái độ như mềm hóa ít.
Cố lên, Thẩm Chỉ, cố gắng hơn nữa, tướng công xinh sẽ tới tay.
Một nhà bốn một lúc, phía mấy đại nương tới.
Sở Trường Phong hai tay nắm chặt, cúi đầu,"Chúng ... Chúng mau ."
mà, Thẩm Chỉ còn kịp gì, các đại nương liền vẻ mặt tò mò về phía bọn họ.
Khi thấy rõ xe lăn là Sở Trường Phong, cả đám đều ngây .
nhanh, mặt bọn họ liền hiện khuôn mặt tươi .
"Ai nha, Trường Phong, là ngươi ? Hôm nay ngoài? Chân khỏi ?"
"Trường Phong, thẩm thẩm gặp ngươi, là ngày ngươi trở về, tính cũng mấy tháng gặp, ngươi ..."
Gầy nhiều như ?
lời bọn họ , chỉ là gầy, mà là gầy đến mức đổi hình dạng.
Thẩm Chỉ rũ mắt bàn tay run rẩy và lông mi đang run lên của Sở Trường Phong, vội vàng đặt tay lên vai .
TBC
"Ngưu nãi nãi, Vương bà bà... Các ?"
Nhóm thẩm thẩm ha hả : "Chúng chỉ dạo thôi, thời tiết thế , còn sớm quá, buổi tối cũng ngủ yên."
Thẩm Chỉ: "Vậy tiếp tục , chúng ."
Mọi sửng sốt.
"Này ! Thẩm Chỉ! Chờ , lâu gặp Trường Phong, dù cũng việc gì, chuyện chút ."
"Trường Phong, ngươi cái ghế ngoài? Cái ... Trên ghế còn bánh xe?"
"Trường Phong, ngươi mỗi ngày đều chỉ thể ở giường, cử động , thể hồi phục ?"
"Trường Phong, ngươi ý định gặp đại phu ? Nhà nam nhân, thế nào?"...
Các đại nương mồm năm miệng mười, Sở Trường Phong mỗi khi xong một câu, sắc mặt liền tái nhợt một phần.
Thẩm Chỉ cau mày,"Thân thể Trường Phong nhà thoải mái, chúng ."
Nói xong, nàng đẩy Sở Trường Phong về phía .
Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên ngơ ngác, vội vàng đuổi theo.
Mà cái ghế thể nhẹ nhàng thoải mái chạy về phía đều kinh ngạc.
"Cái ... Cái là ghế ? Sao còn thể chạy về phía ? Giống như xe ngựa !"
"Thật thần kỳ! Ta hôm nay Sở Trường Phong đây, thì trong nhà bọn họ thứ !"
" thế, thật đúng là thuận tiện!"
Mọi thì thầm bàn luận xe lăn xong, bắt đầu đến Sở Trường Phong.
"Ta thấy Trường Phong đoán chừng là , gầy đến mức đều nhận , hơn nữa mặt trắng như !"
" ! Vừa chuyện với , một chữ cũng , sợ là suy yếu đến mở miệng .
"Ai... Một như , xem bộ dạng , sợ là còn sống mấy tháng nữa."