Xuyên không thành ác nữ nuôi chồng tàn phế - Chương 56
Cập nhật lúc: 2025-11-30 01:41:01
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nương, nương! Cái ghế thần kỳ dùng để gì ?"
"Cái ghế thật nha! Không cần bộ cũng thể ngoài!"
Thẩm Chỉ lấy tinh thần, ôm bả vai hai tiểu gia hỏa,"Dù cũng cho hai đứa."
"Vậy..."Ánh mắt Sở Cẩm Niên sáng lên," Đó là cho cha ?!"
Thẩm Chỉ gãi gãi chóp mũi nhỏ của nó,"Đoán đúng !"
Sở Cẩm Chu kinh hỉ : "Vậy cha thể tự ngoài! Cha cần ở mãi trong nhà nữa!"
"Nương! Thật quá!"
Sở Trường Phong ở trong phòng ngủ, ba con bọn họ ầm ĩ, bọn họ đang cái gì, thấy, thấy.
TBC
chỉ thể miễn cưỡng nhích , khung cảnh ngoài sân.
Chàng chán nản ngã xuống giường.
"Cha! Cha!"
Bỗng nhiên, giọng trẻ con non nớt vang lên đầy kích động, kèm theo tiếng bước chân chạy lộc cộc, Sở Cẩm Niên chạy .
"Cha! Nương thứ hiểu ! Có thể bay!"
"Không bay, cha, là xe lăn! Là cái ghế thể tự !" Sở Cẩm Chu ở bên cạnh bổ sung.
hai tiểu gia hỏa cụ thể, Sở Trường Phong như lọt trong sương mù, vẻ mặt mờ mịt.
"Ai nha, cha, thể ngoài! Người cần mỗi ngày đều nữa!"
Lúc , Thẩm Chỉ .
Sở Trường Phong về phía nàng, lập tức chạm đôi mắt trong suốt xinh của nàng.
Thẩm Chỉ mỉm ,"Sở Trường Phong, tặng một món quà, đảm bảo sẽ thích!"
Mẹ con ba vẻ mặt hưng phấn, trái tim Sở Trường Phong cũng hiểu bắt đầu đập thình thịch, cho đến khi Thẩm Chỉ đặt lên xe lăn, vẫn lấy tinh thần.
Sở Cẩm Niên: "Cha, cha đặt tay lên bánh xe!"
Sở Trường Phong theo.
"Cha xoay bánh xe ."
Trên tay Sở Trường Phong sức lực, đáy mắt hiện lên một tia ảm đạm, nhưng vẫn theo.
Vốn để bụng, cảm thấy căn bản biện pháp nhúc nhích.
chỉ nhẹ nhàng dùng sức, xe lăn liền bắt đầu chậm rãi về phía .
Sở Trường Phong cả kinh trừng mắt.
"Oa!! Chạy ! Chạy !"
Sở Cẩm Niên và Sở Cẩm Chu đuổi theo phía .
Hai tay Sở Trường Phong run rẩy, cơn gió mùa hè nhẹ lướt qua gương mặt, mái tóc, mang cảm giác như đang chạy thật sự.
Bất tri bất giác, Sở Trường Phong càng ngày càng dùng sức, tốc độ xe lăn càng lúc càng nhanh, nụ mặt cũng càng ngày càng sáng lạn.
Sở Trường Phong thật sự quá nhanh, hai tiểu gia hỏa đều theo kịp , chỉ thể ở bên cạnh chạy một vòng một vòng.
Thẩm Chỉ mặt mày nhu hòa, dịu dàng khuôn mặt tươi sáng lạn tuấn tú .
Cuối cùng nàng thấy chút sinh khí và sức sống , trong nháy mắt nàng cảm thấy vất vả hai ngày như , thật đáng giá.
Hơn nữa thể xoay xe lăn nhanh như , chứng tỏ sức lực ở tay của hơn.
Tay đang hồi phục, nàng tin tưởng, nhanh, nửa của cũng sẽ khôi phục bình thường.
Vết thương ngay xương sống thắt lưng khiến nửa liệt nghiêm trọng.
chắc chắn sẽ hồi phục.
Nàng tin rằng đó chỉ là vấn đề thời gian.
Không bao nhiêu vòng, cuối cùng Sở Trường Phong cũng chịu dừng .
Chàng xoay xe lăn tới mặt ba con, ngẩng đầu Thẩm Chỉ, nụ mặt rạng rỡ,"Đây là cho ?"
Thẩm Chỉ mặt mày cong cong,"Ừ! Cố ý cho !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-ac-nu-nuoi-chong-tan-phe/chuong-56.html.]
"Cha! Chính là của cha!"
"Cha! Đây là bảo bối của cha! Chỉ một cha thôi!"
Thẩm Chỉ đặt hai tay lên vai Sở Trường Phong, đẩy xe lăn về phía ,"Thế nào, thích ?"
Sở Trường Phong gật đầu,"Ừ! Thích! Rất thích!"
Hai mắt sáng lấp lánh, như là đang phát sáng.
Thẩm Chỉ đều niềm vui sướng lây nhiễm.
"Thẩm Chỉ! Cảm ơn nàng! Thật sự cảm ơn nàng!"
Sở Trường Phong , bỗng nhiên ánh mắt trở nên ươn ướt.
Thẩm Chỉ giật một chút.
Chàng cũng ý thức hiện tại bao nhiêu mất mặt, vội vàng dời mắt, xoay xe lăn về phía .
Thẩm Chỉ theo, mà ở phía , hô tô.
"Sở Trường Phong! Chàng sẽ khá lên! Nhất định!"
Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên , cũng hét theo.
"Cha sẽ khỏe !"
"Cha là lợi hại nhất! Cha nhất định sẽ ! Cha cố lên!"
Nghe con ba hét lớn, trong lòng Sở Trường Phong bỗng nhiên cảm thấy ấm áp, xua tan đám mây u tối đè nặng trong lòng bấy lâu.
lúc , một nhóm thôn dân khiêng cuốc ngang qua bên ngoài sân, Thẩm Chỉ và hai tiểu gia hỏa , cũng nhịn mà thở dài.
"Cái sợ là ngốc chứ?"
"Sở Trường Phong thật là đáng tiếc, bây giờ thành bại liệt, ngay cả cửa nhà cũng , đời cũng cứ như ."
"Đời cái gì? Tê liệt giường, còn thể sống cả đời? Có thể sống một hai năm, là tệ ."
"Thẩm Chỉ tâm cao ngất, lớn lên xinh , ngươi xem , qua bao lâu nữa chừng sẽ tái giá."
"Ai... Nhớ lúc , còn gả khuê nữ cho Sở Trường Phong, may mà thành!"
"Nói đúng a, đáng tiếc a đáng tiếc..."
Thanh âm của bọn họ lớn, từng câu từng chữ truyền trong sân, chỉ Thẩm Chỉ thấy, ngay cả Sở Trường Phong và hai tiểu gia hỏa cũng thấy.
Nụ mặt Sở Trường Phong lập tức cứng .
Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên cũng tức giận đến méo miệng.
Sở Cẩm Chu liền đuổi theo lí luận với những nhưng Thẩm Chỉ kéo .
"Đừng !"
"Nương! Bọn họ cha! Bọn họ quá xa! Con bọn họ xin cha!"
Sở Cẩm Niên bĩu môi, nắm chặt nắm đấm,"Con cũng ! Con cũng bọn họ xin cha!"
Giọng non nớt nhưng đầy hung dữ.
Thẩm Chỉ: "Đại trượng phu cần đôi co lời lẽ với khác."
"... nhưng mà..."
"Chúng cái gì mà buồn khổ sở? Cha các con nhanh sẽ thể khỏe , nương cũng đang cố gắng kiếm tiền, đến sang năm, sẽ đưa các con học, đến lúc đó cuộc sống của chúng càng ngày càng , bọn họ liền gì để ."
Bất kể ở , luôn thích bàn tán chuyện khác. họ chỉ thôi, còn cuộc sống là do chính trải qua. Nếu chúng sống , thì lời của họ còn đáng để tâm ?
Hai tiểu gia hỏa xong, sự tức giận mặt đều biến mất.
Sở Cẩm Chu: "Nương, con cũng sẽ cố gắng kiếm tiền, con bắt gà rừng, bán kiếm tiền, trị chân cho cha, cho sách!"
Sở Cẩm Niên vội vàng : "Vậy... con đây cũng kiếm tiền! Con hái nấm bán! Trương bá nương , nấm nhiều huyện thành ăn, dễ bán!"
"Ngươi sách! Không hái nấm, bán nấm."
"Vậy ! Ngươi cũng sách!"
"Ha! Lời của ca ca ngươi cũng ?!"
Sở Cẩm Niên vội vàng trốn lưng Thẩm Chỉ,"Nương, xem ! Hắn sắp biến thành ca ca xa !"