Xuyên không thành ác nữ nuôi chồng tàn phế - Chương 52

Cập nhật lúc: 2025-11-27 13:20:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Chỉ kéo gỗ đến gần, chào hỏi bọn họ.

Hai thấy nàng, tủm tỉm, chỉ là khi thấy nàng kéo theo một khúc gỗ lớn, sửng sốt.

"Thẩm Chỉ, ngươi chặt gỗ gì? Đây là củi chứ?"

Thẩm Chỉ : "Không củi, Trường Phong nhà lên , cách nào , định xe lăn cho , ghế, thể đẩy bánh xe ."

Cha của Thạch Đầu và cha của Ngưu Ngưu vật, đều choáng váng.

"Thế gian còn thứ như ? Đẩy bánh xe như thế nào? Còn , xe lăn như thế nào?"

Hai tưởng tượng .

Thẩm Chỉ: "Nhất thời giải thích , chờ xong, các ngươi sẽ ."

Nói xong, nàng khiêng gỗ lên,"Ta đây liền ."

"Chờ một chút!"

Cha của Ngưu Ngưu vội vàng gọi nàng .

Bước chân Thẩm Chỉ dừng .

Cha của Ngưu Ngưu từ trong thùng gỗ xách một con cá lớn hai ba cân, dùng hai cây mây rắn chắc xuyên qua mang cá, đưa cho nàng,"Ta cùng cha của Thạch Đầu bắt vài con cá, thịt cá tuy rằng ngon, nhưng gì cũng là một miếng thịt, con ngươi cầm về ăn ."

Thẩm Chỉ cũng chút ăn cá, nên cũng từ chối.

Giữa bằng hữu vốn nên qua , ăn cá của bọn họ, đưa cho bọn họ chút đồ ăn khác cũng .

"Vậy thì cám ơn các ngươi!"

Cha của Ngưu Ngưu khoát tay, khúc gỗ to đặt bên cạnh nàng, trực tiếp khiêng lên,"Để vác về cho ngươi, chỉ vài bước chân thôi."

Thẩm Chỉ cũng nên cái gì cho .

Cha của Ngưu Ngưu khiêng gỗ nhanh, Thẩm Chỉ đều chạy chậm mới thể đuổi kịp.

"Ngươi xe lăn gì đó, chút gỗ lẽ là đủ, đúng ?"

Trên đường , cha Ngưu Ngưu hỏi một câu.

Thẩm Chỉ: "Ta vốn định chạy thêm mấy chuyến, vận chuyển ba cây là đủ ."

Cha Ngưu Ngưu , lúc cho nàng khỏi nhà nữa, lập tức kéo theo cha của Thạch Đầu lên núi, chỉ nửa canh giờ, mang về thêm hai khúc gỗ to.

Đem gỗ về cho nàng đủ , lúc bọn họ mới rời .

Trong lòng Thẩm Chỉ cảm kích, dường như nàng luôn thể gặp .

Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên mấy khúc gỗ lớn, con cá mà Thẩm Chỉ mang về, hai tiểu gia hỏa cũng nên cái gì.

"Nương! Thật nhiều thật nhiều gỗ lớn!"

"Có cá! Nương, bắt cá hả?"

Lúc Sở Cẩm Niên cơm ăn cũng từng bắt cá, chỉ là đáng tiếc, cá bắt , bản thiếu chút nữa sông bắt mất, cuối cùng sặc nước thật lâu, lớn trong thôn cứu, từ đó về , nó cũng dám bắt cá nữa.

Thẩm Chỉ: "Ừ, lát nữa chúng ăn cá!"

Nàng cất cá gian, đó bắt đầu xử lý đống gỗ.

Trong gian của nàng nhiều công cụ, nàng một mở nhà trọ, nhiều lúc, sẽ tự động thủ vài thứ.

Bàn ghế nàng đều .

từng xe lăn bao giờ, nhưng nàng từng đón viện trưởng đến nhà trọ của , nên cũng nghiên cứu qua, tự động thủ cho bà , ngay cả các loại công cụ và linh kiện ốc vít đều mua.

Chỉ tiếc nàng còn kịp , viện trưởng còn.

Thở dài, nàng lấy cưa bắt đầu bận rộn.

Phải mất một thời gian dài để xử lý ba loại gỗ lớn. Thẳng đến khi mặt trời lặn, mỗi nhà mỗi hộ đều nổi lên khói bếp, Thẩm Chỉ mới thu xếp nấu cơm.

Nàng đ.á.n.h vảy cá, sạch mang cá, bỏ hết ruột , vo gạo nấu cơm, tiếp theo cắt cá thành từng lát mỏng.

Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên đan xong giày rơm, chẳng từ lúc nào tiến phòng bếp.

Nhìn nàng cắt cá thành lát mỏng, hai tiểu gia hỏa một trái một , nghiêng đầu nhỏ, vẻ mặt tò mò.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-ac-nu-nuoi-chong-tan-phe/chuong-52.html.]

Bọn chúng bao giờ thấy ai xử lý cá như thế .

Thịt cá đều chặt thành khúc ?

Không hiểu.

Sở Cẩm Niên nhíu mày, trong mắt đều là tự hỏi.

Sở Cẩm Chu ngược thông minh, mặc dù từ đến giờ nó chỉ ăn cá chặt khúc để nấu, nhưng cũng thái lát sẽ ngon hơn.

Hơn nữa tay nghề của nương , nó càng mong chờ hơn.

Xử lý xong thịt cá, Thẩm Chỉ cho thêm bột năng, rượu, muối, bột tiêu ướp, xem cải chua mà nàng đó như thế nào.

Khi nhấc tảng đá , một cỗ vị chua xông mũi.

Cải chua vốn màu xanh lục biến thành màu vàng nâu.

Sở Cẩm Chu và Sở Cẩm Niên giống như hai con trùng nhỏ theo đuôi, cũng tò mò tiến đến bình cải chua.

Còn tò mò ngửi ngửi.

Vị chua xộc thẳng mũi, khiến hai tiểu gia hỏa nhăn mặt thống khổ.

Thẩm Chỉ vô lương tâm hai tiếng,"Hai Tiểu Ngốc Cầu các ngươi!"

Sở Cẩm Niên ngượng ngùng l.i.ế.m liếm môi, ngây ngốc hỏi: "Nương, chúng Tiểu Béo Cầu và Tiểu Hắc Cầu ?"

Tiểu gia hỏa vẻ mặt nghiêm túc, thoạt hề ghét bỏ biệt danh Thẩm Chỉ đặt cho bọn chúng.

Thẩm Chỉ sắp Tiểu Ngốc Cầu cho đáng yêu c.h.ế.t, nhịn cúi đầu hôn lên gương mặt đen nhỏ của nó.

Sở Cẩm Niên choáng váng.

Sao hỏi một vấn đề, còn hôn một cái?

"Nương, đột nhiên hôn con ?"

"Bởi vì con ngốc nghếch, đáng yêu, nhịn liền hôn con."

Sở Cẩm Niên há miệng, nhất thời nên vui buồn.

Nương rốt cuộc là đang khen nó, là đang mắng nó?

Vừa ngốc đáng yêu.

Tiểu gia hỏa vội vàng về phía ca ca, vẻ mặt nghi hoặc.

Sở Cẩm Chu: "Nương chính là cảm thấy ngươi đáng yêu, , ngươi vốn đáng yêu!"

Thẩm Chỉ , tiếp tục bận rộn.

Nàng lấy hai cây cải chua rửa sạch mấy , rửa sạch bộ nước chua, cắt tất cả.

Chuẩn sẵn gừng, tỏi, ớt khô, hoa tiêu, và một chút nấm, nguyên liệu liền chuẩn xong.

Cho dầu nồi, cho xương cá nồi chiên đến khi vàng đều, đổ cải chua và gừng xào, mùi chua của cải chua lập tức bốc lên.

Nàng đổ thêm nước sôi hầm cách thủy.

Mùi thơm của canh cá và cải chua dần dần dung hợp, canh cũng biến thành màu trắng sữa.

TBC

Sau khi nêm nếm gia vị, Thẩm Chỉ vớt bộ cải chua và xương cá bỏ trong chậu nhỏ, thừa dịp lửa nhỏ, canh sôi trào, liền đem từng miếng từng miếng cá ướp muối bỏ trong canh cá.

Dùng sạn nhẹ nhàng lật qua lật , miếng cá lập tức chín, chuyển sang màu trắng sữa mắt, liền đem miếng cá cùng canh cá bộ đổ trong chậu nhỏ.

Tiếp theo đun nóng dầu, tỏi băm, ớt khô và hạt tiêu đổ dầu nóng.

"Xèo..."

Trong nháy mắt mùi thơm lập tức phát , đem bộ dầu đều đổ trong cá hầm cải chua.

Lập tức, trong phòng bếp liền tỏa mùi vị chua cay của cá hầm cải chua.

Thẩm Chỉ thấy hai tiểu gia hỏa chú ý tới nàng, vội vàng lấy thịt đầu heo từ trong gian , nhanh chóng cắt một đĩa, còn một chén chấm nước.

Chờ nàng xong những thứ , hai tiểu gia hỏa vẫn còn sững sờ cá hầm cải chua.

 

Loading...