Xuyên không thành ác nữ nuôi chồng tàn phế - Chương 2
Cập nhật lúc: 2025-11-26 13:40:55
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nương, cứu cha!"
Thẩm Chỉ về phía một cánh cửa bên cạnh nhà chính.
Cửa vẫn còn khóa.
Sáng sớm nguyên chủ kiểm tra, phát hiện trượng phu c.h.ế.t đói, lúc mới khóa cửa , vui rạo rực thu dọn đồ đạc, mang theo đại nhi t.ử về nhà đẻ.
Ai ngờ nàng xuyên .
Nghĩ đến trong phòng đặt một cỗ thi thể, Thẩm Chỉ tuy rằng sợ hãi, nhưng thể mặc kệ.
Nàng bây giờ ngoại trừ cái nhà rách nát , còn thể nơi nào?
Muốn ở nơi , nhất định đem t.h.i t.h.ể xử lý cho xong, ít nhất đem nọ chôn.
"Con ở chỗ đợi, xem ."
Sở Cẩm Niên lắc lắc thể nhỏ nhắn từ ghế trượt xuống, Thẩm Chỉ đè bả vai ,"Con !
Giọng của nàng nghiêm túc, trái tim tiểu gia hỏa run lên, vội vàng thẳng .
Chuẩn tâm lý thật , Thẩm Chỉ tới cửa nhĩ phòng.
Trong nháy mắt mở cửa, trong phòng hỗn tạp các loại mùi hôi thối lập tức xông .
Thẩm Chỉ thình lình ngửi một cái, thiếu chút nữa nôn .
Gian phòng bao giờ mở cửa sổ, bên trong là một tê liệt, nguyên chủ cũng mặc kệ, tự nhiên là bẩn đến kỳ cục, mùi cũng thối.
Quay đầu thoáng qua Sở Cẩm Niên đang lặng lẽ xuống ghế, Thẩm Chỉ khẽ ho một tiếng.
Tiểu gia hỏa cả kinh mở to hai mắt, vội vàng thu hồi bàn chân nhỏ đang thăm dò.
Sợ tiểu gia hỏa len lén theo tới, Thẩm Chỉ phòng, cũng chỉ thể đóng cửa .
Tiếp theo nhanh chóng mở cửa sổ .
Không khí trong lành và ánh sáng tràn căn phòng nhỏ , Thẩm Chỉ thấy cảnh căn phòng .
Ngoại trừ một cái bàn, cũng chỉ một cái giường nhỏ, giường một , đắp một chiếc chăn rách nát màu sắc cùng hình dạng.
Dưới gầm giường còn đặt một cái thùng gỗ rách.
Trong trí nhớ của Thẩm Chỉ thùng gỗ , cho nên nguyên chủ bỏ .
Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ tiểu gia hỏa gầy gò .
Siết chặt nắm đấm, nàng tới bên giường, mắt thẳng cầm lấy mép chăn bắt đầu bao bọc thi thể.
"Hô..."
Bỗng nhiên, một tiếng hít thở ngắn ngủi, nhẹ đến gần như rõ truyền tai.
Hai tay Thẩm Chỉ đột nhiên buông lỏng.
Nàng sững sờ "thi thể" giường, trong nháy mắt thấy mặt , Thẩm Chỉ nhíu nhíu mày.
Nam nhân gầy đến hai gò má lõm xuống, sắc mặt trắng bệch, thoạt hề sức sống.
Thẩm Chỉ từng thấy qua nào gầy như .
Do dự trong chớp mắt, nàng vươn ngón tay thăm dò mũi một chút.
Thời gian tựa hồ trôi qua thật lâu, một đạo hô hấp chậm chạp đến cơ hồ sắp chấm dứt mới nhẹ nhàng quét qua ngón tay của nàng.
Nàng trừng lớn mắt, còn sống!
Nàng bất chấp thứ, vội vàng ôm đặt lên bàn.
Nàng vốn cho rằng giường hẳn là bẩn thỉu chịu nổi, dù đó cũng là một liệt, bài tiết đều là vấn đề.
... nhưng giường thoạt còn tín là sạch sẽ, cũng khủng bố như trong tưởng tượng của nàng.
Muốn đem đệm giường , nhưng gian phòng quá nhỏ, cũng quá ngột ngạt, thể để cho một liệt ở nơi .
Suy nghĩ một chút, Thẩm Chỉ ôm nam nhân ngoài.
Thấy nàng ôm nam nhân , Sở Cẩm Niên cả kinh há to miệng.
Lần nó cũng để ý thể chọc nương tức giận .
Tiểu gia hỏa nhanh chóng nhảy xuống ghế, chạy đến mặt Thẩm Chỉ, giang cánh tay nhỏ , đáy mắt lập lòe nước mắt,
"Nương, đừng ném cha , để cha ở đây , con sẽ chăm sóc cha!"
Trước nương từng đem cha ném , tiểu gia hỏa cực kỳ sợ hãi.
"Ta ném , ôm trong phòng ngủ."
Trong trí nhớ, phòng nguyên chủ ở tương đối rộng rãi, cửa sổ bên trong lớn, thể thường xuyên thông gió, để cho nam nhân ở nơi đó tương đối thích hợp.
Sở Cẩm Niên kịp phản ứng.
Thẳng đến khi Thẩm Chỉ ôm nam nhân trong phòng ngủ, nó mới vội vã theo .
Đặt ở giường, Thẩm Chỉ mới phát hiện cũng gầy đến chỉ còn da bọc xương, cao như , nàng ôm lên đều nhẹ nhàng.
Đặt ở giường, chân sắp chạm đến cuối giường .
Đem quần áo rách nát nam nhân lột .
Trước thì , chỉ là lưng... một mảng lớn hoại tử, Thẩm Chỉ hít một khí lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-thanh-ac-nu-nuoi-chong-tan-phe/chuong-2.html.]
Sở Cẩm Niên thấy vết thương phía lưng , trực tiếp .
"Oa oa oa... Cha... Cha... Đau đau!
Oa oa, Niên Niên phát hiện... Cha..."
Tiểu gia hỏa đến thương tâm c.h.ế.t, nương mặc kệ cha, ca ca còn khi dễ cha, chỉ nó chăm sóc cha.
Nó sẽ đút trái cây cho cha, sẽ giặt chăn cho cha, sẽ lau mặt, bóp chân cho cha, nhưng nó cha còn vết thương đáng sợ như .
Cha hiện tại đều , là bởi vì nó phát hiện thương thế của cha, nên mới thể như ?
Thẩm Chỉ thở dài.
Muốn cho sống sót, để cho hoại t.ử phía lưng lên, chỉ một biện pháp.
Thẩm Chỉ đuổi Sở Cẩm Niên đang chít chít ngoài, cầm một cái chén phòng ngủ.
Trong lòng nàng mặc niệm một câu, nhanh một dòng nước trong suốt liền từ ngón tay nàng chảy , rơi trong chén.
Không gian linh tuyền theo nàng nhiều năm, bình thường nàng chỉ uống hai ngụm, nhưng nam nhân tình huống nguy cấp, hạ quyết tâm nàng liền thả một chén.
Phí sức chín trâu hai hổ, rốt cục cũng đem nước suối đút xong.
Sau đó đem nước suối vẩy lên vết thương của .
Nước suối thể cường kiện thể, chính là thể cải t.ử hồi sinh .
Người gầy thành như , hơn phân nửa là đói, nguyên chủ cũng dám đem sống sờ sờ cho c.h.ế.t đói... Thật là...
Để cho sấp giường, Thẩm Chỉ đắp chăn cho , hoại t.ử cũng thể che nữa.
Cốc cốc cốc - -
Thẩm Chỉ ngước mắt Sở Cẩm Niên hai mắt đẫm lệ, tiểu gia hỏa chột ôm chặt bụng, dám nàng.
Nàng mím môi, hiện tại việc cấp bách, vẫn chuẩn chút đồ ăn.
TBC
Trước đây Thẩm Chỉ lo cơm áo, cho nên trong gian đồ vật gì, càng lương thực, chỉ trồng một vườn cây ăn quả mà nàng thích, trong gian còn một căn nhà gỗ nhỏ, bên trong để vài loại gia vị.
Thẩm Chỉ lặng lẽ kiểm tra một chút, ớt, đại hồi, nước tương, xì dầu, hạt tiêu các loại, thậm chí còn một thùng dầu.
Nàng tự mở một quán ăn nhỏ, những thứ đều là khi mua gia vị mua thức ăn, một mua nhiều, mới để một phần trong gian.
Hôm nay ngược là giúp nàng nhiều.
Bất quá lúc nếu thể tồn một chút lương thực thì .
Chỉ những gia vị khẳng định thể lấp đầy bụng, ít nhất mua chút gạo.
Chỉ là nguyên chủ tiêu xài vô độ, căn bản tiền, chỉ mười mấy văn tiền, đây là giữ để cho nàng cùng Sở Cẩm Chu về nhà đẻ.
Mà thôi, chút tiền hẳn là cũng đủ đổi chút gạo nấu một nồi cháo.
Nhìn nàng vội vã cửa, Sở Cẩm Niên vội vàng tới bên giường.
Nhìn kỹ vết hoại t.ử Sở Trường Phong, nó bĩu môi thổi thổi,"Cha... Niên Niên thổi thổi... Không đau đau..."
Ra khỏi cửa, Thẩm Chỉ liếc mắt một cái liền thấy Sở Cẩm Chu đang trong sân, cả bẩn thỉu, vẫn còn đang .
Sở Cẩm Chu thấy nàng, tiếng đột nhiên lớn lên.
Thẩm Chỉ trực tiếp cửa viện, để ý tới nó.
Tiếng của Sở Cẩm Chu run lên, choáng váng.
Một lát , nó lên, nổi giận đùng đùng chạy phòng.
Nhất định là con quỷ nhỏ !
Chính con quỷ nhỏ dụ dỗ nương với nó nữa! Nó đ.á.n.h c.h.ế.t con quỷ nhỏ !
Thẩm Chỉ theo trí nhớ tới một ngôi nhà cách nhà nàng hai trăm mét.
"Trương đại nương! Trương đại nương nhà ?"
Nàng ở bên ngoài hô vài tiếng, nhanh, cửa mở , một nữ nhân trung niên mập mạp .
Nhìn thấy là nàng, sắc mặt nữ nhân trầm xuống,"Nhà họ Sở, ngươi gọi gì?
Thẩm Chỉ mỉm , đưa mười hai văn tiền cho bà ,"Trương đại nương, thể mua chút gạo của bà ? Trong nhà thật sự gì để ăn."
Trương đại nương bĩu môi, bộ dáng tình nguyện, nhưng do dự một hồi, : "Vào .
Trương đại nương múc gạo cho nàng, nhịn trào phúng : "Thẩm Chỉ, ngươi đổi chút gạo như , định cùng đứa con mập mạp của ngươi ăn mảnh?
Thẩm Chỉ lành: "Sao thể chứ, nấu chút cháo cho Trường Phong nhà ăn.
"Cái gì?!" Tay múc gạo của Trương đại nương run lên," Ta lầm chứ? Ngươi nấu cháo cho nam nhân của ngươi?"
Thẩm Chỉ:...
"Thật sự là mặt trời mọc từ phía Tây ." Trương đại nương châm biếm một tiếng, trong thôn ai mà Thẩm Chỉ là đức hạnh gì?
Tiểu nhi t.ử quan tâm, mặc cho đào rau dại ăn, tướng công nhốt ở trong nhà, cho ăn cơm, cũng sắp c.h.ế.t đói .
Trương đại nương cũng dám tin tưởng lời ma quỷ của Thẩm Chỉ.
Thẩm Chỉ nguyên chủ là bộ dáng gì, đại đa trong thôn đều quen nàng, nàng cũng phản bác.
Trương đại nương múc mấy chén gạo, kém nhiều lắm chính là ba cân, cũng đáng giá mười hai văn tiền, bất quá do dự một chút, bà múc thêm nửa chén.