xuyên không Tận Thế Có Không Gian Trong Tay Ta Vét Sạch Cả Nhà Một Rồi Đi Chạy Nạn! - Chương 77: Người ngu ngốc, chẳng còn gì để nói ---
Cập nhật lúc: 2026-03-04 11:06:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Phúc Hỷ lập tức òa , dù cũng là một nhà, cùng lớn lên.
Làm thể chút tình cảm nào cho .
“Tại chứ? Sao chúng nó c.h.ế.t ?”
Ánh mắt Hạ lão đại né tránh, năng mập mờ: “Diệu Tổ thương, bệnh mà c.h.ế.t, còn Phúc Quý cha cũng c.h.ế.t thế nào, nó theo ông bà nội con, cha chỉ thấy t.h.i t.h.ể nó ở trong núi.”
Hai đều c.h.ế.t t.h.ả.m như , l.ồ.ng n.g.ự.c Hạ Phúc Hỷ đè nén, khó chịu vô cùng.
“Cha, ông bà nội cũng tìm tới đây .”
Họ cư nhiên cũng tìm tới đây ?
Hắn ngay mà, ngay hai cái đồ già sắp c.h.ế.t hậu chiêu, chỗ nào nước nên mới cố ý bỏ rơi và Diệu Tổ. Cứ chờ đó, đợi dưỡng khỏe thể, sẽ từ từ tìm bọn họ tính sổ.
“Ở ?” Giọng nghiến răng nghiến lợi.
Hạ Phúc Hỷ chỉ đống mộ bên cạnh, “Nia, ngay bên cạnh cha đấy, chính là hai nấm mộ .”
Hạ Đại Vũ: ...
Đây là mộ của cha ? Họ cũng c.h.ế.t ?
Nhìn hai cái gò đất nhỏ, sống lưng bỗng nhiên thấy lạnh toát.
“C.h.ế.t thế nào?”
“Ông nội tới đây c.h.ế.t , bà nội thì đường mệt nhọc, tới nơi là đổ bệnh liệt giường, mấy ngày cũng luôn.”
Đương gia , ông nội nàng vì thấy nước nên quá khích, chịu nổi sự vui mừng khôn xiết mới mất mạng.
Mèo Dịch Truyện
Đáng đời!
Muốn ăn mảnh, nhưng cái đó!
“Lão Lưu?”
Ái chà, ngài rốt cuộc cũng thấy , còn tưởng ngài mù chứ!
Lão quang côn trong lòng thầm mỉa mai.
“Lão Hạ , lâu gặp.”
“Các ?” Không đúng, đúng. Nơi hoang sơn dã lĩnh , hai kẻ tụ tập cùng một chỗ?
“Cha, đây là phu quân của con.” Hạ Phúc Hỷ vội vàng giới thiệu.
Lão quang côn ưỡn thẳng l.ồ.ng n.g.ự.c, nữ nhân , cuối cùng cũng ai mới là trong nhà nàng .
Hạ Đại Vũ: ...
Cái quân khốn kiếp, lão t.ử hai gian tình mà, cái đồ rùa đen rút đầu ngươi sống c.h.ế.t chịu thừa nhận.
Mẹ nó, ngủ con gái lão t.ử thì thôi, còn tìm nơi thế , đúng là đồ c.h.ế.t tiệt! Lúc gặp trong núi, những thừa nhận mà còn chuồn lẹ hơn thỏ.
Hại cả nhà chịu đủ khổ cực vì thiếu nước thiếu lương, c.h.ế.t đến mức sắp tuyệt tự luôn .
Hạ lão đại thật sự , cực kỳ nhặt một tảng đá lớn, đập c.h.ế.t cái loại ch.ó má .
Tiếc là, hiện tại đang suy nhược...
“Được , chúng thôi, ngày mai tới thăm ông.” Trước đây, tên vương bát đản ngày nào cũng như cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, thấy là mỉa mai, ghét cay ghét đắng tên .
Lão kéo Hạ Phúc Hỷ định rời . Hôm nay tới đây cũng là vì là ngày đầu thất của bà lão, bọn họ qua đây đốt ít lá cây coi như tiền giấy, để bà ở suối vàng cái mà ăn.
“Phúc Hỷ!”
Hạ Đại Vũ theo bản năng đưa tay chộp lấy , để một ở nơi nghĩa địa , mà ?
“Cha, con về chút đồ ăn mang tới cho , ở đây, cứ thẳng về phía là con suối, nhiều nước, khát thì cứ mà uống.”
“Con ở , cha cùng con.”
“Hạ Đại Vũ, ông đủ đấy, đó là địa bàn của lão t.ử, ông vẫn luôn coi khinh lão t.ử ? Chẳng chỗ cho ông ở . Ông cút cho xa .”
Có cái lán cho ở là đối xử với lắm .
“Cha, hôm nay là đầu thất của bà nội, cha hãy ở bầu bạn với bà, trò chuyện một chút nhé!”
Không cái thì thôi, xong, Hạ Đại Vũ cảm thấy lạnh lẽo. Nếu cha cảm thấy cô quạnh, bắt xuống hầu hạ thì ?
“Con gái !” Hắn nàng đầy cầu khẩn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tan-the-co-khong-gian-trong-tay-ta-vet-sach-ca-nha-mot-roi-di-chay-nan/chuong-77-nguoi-ngu-ngoc-chang-con-gi-de-noi.html.]
Hạ Phúc Hỷ khó xử lão quang côn.
Lão quang côn hừ lạnh, thèm để ý đến bọn họ.
Muốn gì thì , tóm lão hầu hạ chiếm tiện nghi của lão thì đừng hòng. Đừng gì mà nhạc phụ, lão chỉ nhận nữ nhân thôi, còn lão mặc kệ là ai.
Cái thời buổi , sống sót khó khăn bao, hết kẻ đến kẻ khác tới ăn bám, ai mà chịu nổi.
“Cha, nếu thì cha ngoài cửa động của chúng con mà ngủ.” Trong động chắc chắn là , thời tiết , ngủ đất cũng chẳng vấn đề gì.
“Được!”
Hạ lão đại đồng ý dứt khoát, chỉ cần buổi tối đừng ngủ ở đống mộ là . Là cha thật đấy, nhưng cũng sợ. Cửa sơn động gần với bọn họ, lão Lưu cái đồ rùa rụt cổ tuy chẳng tích sự gì, nhưng cái sức dài vai rộng, dương khí nặng, lão ở đó mới thấy an .
Hắn theo lưng bọn họ, càng càng kinh hãi, trong núi cư nhiên nơi như . Có nước, cây cỏ, đại nữ nhi vận khí thật sự là quá !
Hắn chạy tới bên suối mà uống nước, cũng hái vài nắm cỏ dại, xanh như , non như , chắc chắn là ngon lắm. hèn, sợ gây chuyện nhiều quá, lão quang côn ngay cả cửa động cũng cho ở.
Mắt thỉnh thoảng liếc về phía con suối nhỏ, thật quá, chẳng bao giờ lo nước uống nữa. Nhiều thế , uống thế nào thì uống.
Cỏ non đầy đất, lá cây non, ăn thế nào thì ăn.
“Ông cứ ngủ ở đây, đằng cỏ khô, tự mà ôm lấy, nệm đất tự mà trải.” Lão quang côn chẳng khách khí chút nào mà sai bảo .
Đã tấm gương của Hạ lão thái phía , Hạ Phúc Hỷ dám cho ăn cá nữa, món mặn thì từ từ . Nàng nấu một nồi canh rau dại lớn, chỉ đưa cho Hạ lão đại hai bát, thêm cũng .
Nếu lỡ ăn no quá mà c.h.ế.t thì .
Hạ Đại Vũ cũng giận, thỏa mãn quẹt miệng, cái bát mà ngây ngô. Bữa tối thật sự quá ngon!
Ăn no xong là lăn , dọc đường thật sự kiệt sức.
Sáng sớm, lão quang côn Hạ Đại Vũ vẫn còn đó như con lợn c.h.ế.t, chê bai bĩu môi, cái thứ ham ăn lười , đến con lợn còn siêng năng hơn .
Thực , của ngày xưa còn lười biếng và suy sụp hơn Hạ Đại Vũ, chẳng qua từ khi nương t.ử, tinh thần trách nhiệm, con mới đổi.
“Dậy mau, nhặt củi với lão t.ử, nhanh lên.”
Người đất lên tiếng.
Hê!
Cho chút mặt mũi là lên mặt , ngày đầu tiên dám giả c.h.ế.t với lão t.ử.
Lão giơ chân đá mấy cái, “Hạ Đại Vũ, còn thở đấy? Còn thở thì bò dậy mà việc. Nghe thấy ?”
Người đất vẫn nhúc nhích.
Lão quang côn nhận điều , hai cú đá của lão hề nhẹ, thể nào nhịn cơn giận . Ngủ càng thể ngủ say đến mức đó.
Lão xuống, lật .
Mẹ kiếp!
Cái quái gì thế , đứt ?
“Phúc Hỷ, Hạ Phúc Hỷ, mau đây!”
Khắc , lão quang côn bực bội vô cùng, phi thường phi thường c.h.ử.i thề, hóa cái nhà đều tụ tập một chỗ để lão lo hậu sự cho cả thể !
Cái chuyện quái quỷ gì thế , tổ tiên nhà họ Hạ chắc là tích đức ?!
Hạ Phúc Hỷ chạy xem, chỉ một đêm mà cha cũng c.h.ế.t , nàng thật sự gì, nơi khắc nhà họ Hạ ? Cứ tới một là c.h.ế.t một .
Nhà họ Hạ bọn họ, thật sự giống như nhà nhị thúc, chỉ còn sót một mống duy nhất. Nhà nhị thúc là Hạ Ninh, còn nhà nàng là chính bản nàng.
Nàng xuống, cẩn thận kiểm tra, lão cha rốt cuộc là ? Hôm qua chẳng vẫn khỏe mạnh đó ? Chẳng lẽ đúng là bà nội hôm qua tới đón , bắt ông xuống bầu bạn.
Khi thấy cái bụng căng tròn của Hạ Đại Vũ, còn gì mà hiểu nữa.
Cha nàng, đêm qua lúc bọn họ ngủ say, lẻn bờ suối uống trộm nước, ước chừng còn ăn cả cỏ xanh, khóe miệng vẫn còn vương một vệt màu xanh lá.
Rốt cuộc là uống bao nhiêu mà thể khiến no căng đến c.h.ế.t thế !
Nàng thật sự gì hơn, hết đến khác tự tìm đường c.h.ế.t.
Lão quang côn sớm thấy cái bụng trương phồng của , cực kỳ khinh thường, ngu ngốc, chẳng còn gì để .
“Đương gia?”
“Mẹ kiếp!”