Hai lên du thuyền, Khương Nghị theo các bước trong sách hướng dẫn, cẩn thận khởi động du thuyền. Theo tiếng gầm rú của động cơ vang lên, du thuyền chậm rãi rời khỏi bờ. Lúc đầu, Khương Nghị còn chút lúng túng, nhưng sự nhắc nhở và cổ vũ ngừng của Hạ Ninh, y dần dần nắm vững kỹ thuật điều khiển, du thuyền lướt êm ái mặt biển.
Gió biển thổi mặt mang theo lạnh nhè nhẹ, Hạ Ninh phấn khích ngắm cảnh biển xung quanh, phía xa đường chân trời tiếp giáp với bầu trời, thủy thiên nhất sắc, tả xiết. “Oa, thật !” Nàng kìm mà reo hò.
Khương Nghị dáng vẻ vui vẻ của Hạ Ninh, bản cũng thả lỏng nhiều, khóe miệng bất giác nhếch lên.
lúc , du thuyền đột nhiên rung lắc dữ dội, sắc mặt Khương Nghị biến đổi, vội vàng kiểm tra bảng điều khiển. Hóa là du thuyền chạm một rạn san hô ngầm, may mà chỉ va chạm nhẹ, gây hư hại quá lớn.
“Không chứ, Tiểu Ninh?” Khương Nghị căng thẳng hỏi.
Hạ Ninh rõ ràng cũng dọa cho giật , nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh : “Ta , đừng hoảng, xem xem còn thể tiếp tục lái .”
Khương Nghị kiểm tra kỹ lưỡng một phen, thấy các chỉ vẫn bình thường, lúc mới thở phào nhẹ nhõm. “Chắc là vẫn lái , chỗ chúng đang quá nông, phía rạn đá cũng nhiều, đổi hướng khác.” Hạ Ninh gật đầu.
Y điều chỉnh phương hướng, tiếp tục tiến về phía .
Bọn họ lướt mặt biển một lát, đến khu vực biển sâu, “Không ngờ du thuyền dễ lái như , tốc độ di chuyển nhanh mà còn vững chãi.”
Đó là đương nhiên, kiến thức thể đổi cả thế giới mà.
“Hiện tại chúng đang ở mức thấp nhất, nó còn thể nhanh hơn nữa. Có điều biển nguy hiểm, lái chậm một chút sẽ an hơn.”
“Tốc độ hiện tại hài lòng . Hơn nữa nó cần chèo lái, tự chạy, cái bánh lái cực kỳ dễ dùng. Tiểu Ninh, chúng liền thể đó, quá đỗi thuận tiện.”
“Ừm, mệt thể trong nghỉ ngơi, bên trong nội thất đầy đủ, Khương Nghị, đợi thu dọn xong vùng biển , chúng sẽ lướt sóng biển một thời gian, xem xem thể tìm thấy hòn đảo nào ở .” Ví dụ như nước Nhật, nước Hàn chẳng hạn.
“Nghe theo nàng!” Hiện tại y giống như một đứa trẻ món đồ chơi mới, đang lúc hứng khởi.
Lênh đênh biển một canh giờ, y xác định lái .
“Buổi tối sẽ thử cái máy xúc mà nàng , thứ phát hiện xem sách hướng dẫn tác dụng lớn lắm, cứ nhớ cách dùng trực tiếp bắt tay , dùng nhiều vài là ngay.”
Nói đúng lắm, thực hành mới chân lý, suông giấy là vô dụng.
“Chúng về thôi, thì thu du thuyền , đợi khi chúng rời hãy thả . Hai chúng cùng nhặt ốc, bắt hải sản.”
Khương Nghị tuy gật đầu nhưng trong lòng luyến tiếc, y mới học , đang lúc hăng say.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tan-the-co-khong-gian-trong-tay-ta-vet-sach-ca-nha-mot-roi-di-chay-nan/chuong-235-nam-nhan-nay-hoang-da-lam.html.]
“Lát nữa lên bờ, sẽ cho một thứ còn vui hơn, lúc rảnh rỗi thể chở và con trai hóng gió.”
Mèo Dịch Truyện
“Còn kích thích hơn cả du thuyền?”
Xem , xem , ngay nam nhân hoang dã lắm, thích mạo hiểm mà.
“Cũng tương tự , một thứ biển, một thứ bãi cát.” Tất nhiên, đất liền còn một thứ nữa.
, thứ nàng định lấy chính là xe địa hình bãi biển. Bạc kiếm để tiêu , đợi con trai lớn hơn một chút, sẽ mua cho nó một chiếc phiên bản thu nhỏ để lái.
Làm gì nam nhân nào yêu xe, trẻ con cũng thôi.
Lúc về, lên bờ, thu du thuyền, y còn biểu lộ chút luyến tiếc nào nữa. Y hiện tại đang hứng thú với món đồ chơi mới hơn. Không gian của nương t.ử thật đúng là kho báu mà.
Sau khi lên bờ, Khương Nghị cứ nàng chằm chằm đầy mong đợi, Hạ Ninh dáng vẻ nôn nóng của y mà đầy đầu vạch đen. Nàng mua một chiếc xe địa hình bãi biển màu đen bốn chỗ . Siêu ngầu, cực kỳ oai phong.
“Ăn cơm , cái khi lái cẩn thận, đừng đ.â.m đá, tốc độ quá nhanh.”
Khương Nghị xem xét món đồ chơi mới từ xuống , yêu thích buông tay. So với du thuyền, y thích thứ hơn, qua thấy hoang dã hơn, hợp với y.
“Sách hướng dẫn ?”
Hạ Ninh trợn trắng mắt, “Ăn cơm xong mới đưa cho .” Ngủ trưa ư? Thôi bỏ , y thế , ngủ mới là lạ.
Khương Nghị ôm Hạ Ninh hôn chùn chụt mấy cái, nương t.ử thật quá , những thứ chắc chắn là siêu cấp đắt đỏ.
“Được , ăn gì nào?”
Tuy xung quanh , nàng vẫn nhịn mà quanh hai bên, gan ngày càng lớn .
“Ăn nàng!”
Y đột nhiên cảm thấy, mắt còn hơn tất cả đồ chơi, chút rạo rực trong lòng.
Cút cho !