Ba luyện tập cả một buổi chiều, mệt rũ rượi như một đống bùn. Kết quả như mong đợi.
Hai năm luyện, kỹ thuật mai một, bộ dạng của bọn họ, đừng hai trăm văn, e là hai mươi văn cũng đáng.
“Phải bây giờ?”
“Chẳng cả, cứ là ! Ngày mai, vì bạc, chúng hãy nín thở, liều mạng mà xông pha một phen.”
Chỉ cần c.h.ế.t thì cứ đến c.h.ế.t mới thôi!
Dù cũng hơn cái bộ dạng dở sống dở c.h.ế.t hiện tại.
“Được, ngươi, ngày mai chúng ăn no, lấy sức mà xông lên.”
Mèo Dịch Truyện
“Được, xông lên!”
Ngày hôm khi trời còn sáng, chưởng quỹ và điếm viên dậy quét dọn vệ sinh, treo lụa đỏ, cả cửa tiệm rực rỡ hẳn lên.
“Ở đây cửa tiệm mới khai trương !” Bách tính ngang qua tò mò, thời buổi lấy tiệm khai trương, chỉ thấy tiệm đóng cửa thôi.
“Chứ còn gì nữa, bên cạnh còn một tiệm nữa kìa! Nhìn biển hiệu thì chắc là cùng một chủ.”
“Bán cái gì nhỉ?”
“Không nữa.”
“Chào các vị, chúng là đội múa lân đến hôm nay.” Ba cửa tiệm, thái độ cung kính, nội tâm thấp thỏm.
“Chờ ở đây một lát, các ngươi cứ chuẩn , chủ t.ử vẫn tới, giờ Thìn mới bắt đầu.”
“Được, !”
Hai xác định đúng là mời bọn họ múa lân, đều thở phào nhẹ nhõm một dài.
Lại cánh cửa tiệm bề thế: “Cho hỏi, cửa tiệm của các vị bán thứ gì ?”
“Lương thực, bên cạnh bán đồ tạp hóa, dầu muối tương giấm, đồ khô các loại.”
“Lương thực?” Cả ba đều chấn động. “Lương thực của tiệm các vị giá cả thế nào?” Bọn họ đúng là hưởng lợi thế gần nhà, lát nữa hai trăm văn tiền công, thể đặt , còn Đông gia ưu đãi cho một chút.
“Các vị cứ xem là , chủng loại nhiều.” Chưởng quỹ cực kỳ tinh ý .
Ba bọn họ bước cửa lương thực đầy ắp trong tiệm thu hút, ai nấy đều trợn tròn mắt.
Gạo trắng, bột mì trắng? Cái ...
Trời ạ, gạo lứt trông thật ngon, còn bán rẻ như ! Lát nữa, lát nữa tiền , bọn họ sẽ đem mua lương thực hết sạch.
Hương thơm của lương thực tràn ngập khắp căn phòng, mấy hẹn mà cùng nhắm mắt , say sưa hít một thật sâu, thật thơm quá !
“Chuẩn thế nào ?”
Chưởng quỹ vội vàng cung kính đáp lễ: “Chủ t.ử, việc chuẩn thỏa đáng.”
“Còn các ngươi thì ?”
Nàng lo lắng nhất chính là ba . Người ngợm gầy trơ xương, gió thổi cũng ngã, khiến nàng cảm thấy sáng sớm nay vẻ sẽ hỏng bối cảnh.
“Đông gia yên tâm, tuyệt đối vấn đề gì.” Người nhận đơn vỗ n.g.ự.c bảo đảm.
Hai còn cũng kiên định gật đầu. Nói đùa , việc cho cửa hàng lương thực, thể ? Dù c.h.ế.t cũng múa xong màn . Không chỉ múa, mà còn múa thật , thật náo nhiệt.
“Đông gia!”
“Lão sư phó cũng tới ! Hôm qua lương thực mang về dùng ? Có hài lòng ?”
“Hài lòng, hài lòng, lương thực của Đông gia là hạng !” Nói đoạn, ông giơ ngón tay cái lên, cảm thấy đủ, giơ thêm một ngón nữa.
“Chúng đều dự định hôm nay mua thêm một ít mang về.”
Thì là tới ủng hộ việc ăn của nàng, nàng đương nhiên đồng ý. Khách hàng là thượng đế, nàng đối với đám khách khí thêm vài phần.
“Đông gia, giờ Thìn đến, chúng bắt đầu múa lân chứ?”
Khương Nghị gật đầu: “Chưởng quỹ, đốt pháo!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tan-the-co-khong-gian-trong-tay-ta-vet-sach-ca-nha-mot-roi-di-chay-nan/chuong-146-tan-diem-khai-truong.html.]
“Rõ.”
Đám tiểu nhị vội vàng trải tràng pháo dài cửa tiệm, dài tới năm trượng.
Bách tính xung quanh lũ lượt dừng chân, mỗi lúc một đông. Hạ Ninh hài lòng, chiêu trò hôm nay hiệu quả tồi.
Khương Nghị đưa tay che tai nàng .
“Píp pi pa pa!”
Tiếng la hét, tiếng hò reo, tiếng che tai, xung quanh tức khắc náo nhiệt hẳn lên.
Đốt xong ở tiệm lương thực, sang tiệm tạp hóa bên cạnh đốt thêm một tràng, tiếng pháo dứt, màn múa lân bắt đầu.
“Oa! Mẫu , họ đang gì ?”
“Không ngờ sinh thời còn thể thấy Húc Sư một nữa.”
“Cửa tiệm nhà ai mà phô trương lớn thế ?”
“Tiệm bán gì ?”
“Nhất Phẩm Trai, là gì? Bán đồ ăn ?”
Trước cửa tiệm đông nghẹt, bên ngoài căn bản rõ bên trong bán gì.
Đội múa lân thực sự dốc lòng, nhảy lên lộn xuống, dùng hết sức bình sinh mới thành buổi biểu diễn .
Tiếng vỗ tay khen ngợi vang lên ngớt.
Đến khi kết thúc, ai nấy mồ hôi đầm đìa, tay chân bủn rủn. Hạ Ninh hài lòng, bộ dạng yếu ớt mà việc cũng việc, để nàng mất mặt.
Múa lân xong xuôi, Khương Nghị tằng hắng một cái: “Các vị, hôm nay là ngày lành khai trương Nhất Phẩm Trai chúng . Cửa tiệm của chúng , một bên chủ yếu bán lương thực, một bên bán dầu muối tương giấm và tạp hóa. Lương thực của tiệm chúng chất lượng thượng hạng, giá cả đắt, thể trong xem thử!”
Bách tính xem bàn tán xôn xao, tiệm lương thực , ngờ bán thứ .
“Chúng xem !”
“Phải, ở cửa , xem chút .”
“Oa, gạo thô thật , sống đến từng tuổi, đầu thấy ngũ cốc thô thượng hạng thế .”
“Bột thô cũng , một chút tạp chất nào.”
“Trời ạ, giá là thật ?”
“Đương nhiên, bộ lương thực trong tiệm đều bán theo giá niêm yết bảng, già trẻ lừa.”
“Thậm chí còn cả gạo tinh, bột trắng, vị lão bản cũng quá thần thông quảng đại ?”
“Tiệm bên cạnh đồ đạc còn nhiều hơn, hơn nữa! Có muối, muối trắng hơn cả tuyết!”
“Còn dầu, thịt!”
“Ta mua gạo xong sẽ qua đó xem, tiểu nhị, cho mười cân gạo thô!”
“Ta năm cân gạo thô!”
“Bột thô lấy ba cân!”
“Gạo tinh cho một cân, mang về tẩm bổ cho hài t.ử.”
“Ta hai mươi cân gạo thô!”
“...”
“...”
Ba múa lân khi hồi sức, nhận bạc liền vội vội vàng vàng chen đám đông, bán hết thì tính ? “Chúng hai trăm văn gạo thô, hai trăm văn!”
Tiểu nhị bận rộn ngớt, cân hàng, giới thiệu.
Chưởng quỹ phụ trách tính toán, thu tiền.