xuyên không Tận Thế Có Không Gian Trong Tay Ta Vét Sạch Cả Nhà Một Rồi Đi Chạy Nạn! - Chương 136: Xuân tiêu nhất khắc giá thiên kim ---

Cập nhật lúc: 2026-03-04 11:09:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3VfE6A4bZr

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Ninh ngủ mơ màng, chợt thấy bên cạnh , còn đang trợn mắt chằm chằm , nàng kịp phản ứng, giật nảy .

 

“Tỉnh , ngủ thêm lát nữa ?” Ngủ cái gì mà ngủ, hồn vía nàng suýt nữa dọa bay mất đây !

 

“Chàng ngủ ?”

 

“Không, hưng phấn quá, ngủ .”

 

Hạ Ninh:...

 

Tại cái đến tận bây giờ vẫn hiểu thế nào là uyển chuyển nhỉ?

 

“Dậy , ngủ nữa. Còn nữa Khương Nghị, đừng chằm chằm như , mới ngủ dậy, trông đáng sợ lắm.” Nàng cảm thấy, gì cứ thẳng thì hợp với hai bọn họ hơn.

 

“Làm nàng sợ , sẽ cẩn thận một chút, khi nào mí mắt nàng cử động thì sẽ nhắm mắt .”

 

Chàng thắng !

 

Nàng thật sự quỳ lạy luôn, lẽ đúng là kiếp của nàng.

 

Không thèm để ý đến , nàng mặc y phục xuống giường.

 

“Đợi !”

 

Lại chuyện gì nữa?

 

“Hỉ phục!”

 

Mặc hỉ phục, ngoài trồng hoa, nàng vặt ít các loại hoa cỏ quý hiếm từ trong Ngự hoa viên .

 

Cũng đem về phương Nam thì sống ?

 

Dông dài mãi cũng đến buổi tối, Hạ Ninh vô cùng thấp thỏm, bên cạnh cực kỳ hưng phấn, nàng giống như sói thấy thịt, đến mức nàng thấy hoảng hốt trong lòng.

 

Cái tên đúng là liêm sỉ là gì.

 

“Nương t.ử, trời tối !”

 

Hắn nàng, mắt chớp lấy một cái.

 

Được thôi, là trốn thoát .

 

“Cút tắm rửa , tắm cho sạch sẽ !”

 

“Tuân lệnh!” Một loáng thấy bóng dáng .

 

Bản nàng cũng gian ngâm trong suối nước nóng rắc đầy cánh hoa.

 

Tắm rửa sạch sẽ, hai thơm phức, cùng với ánh nến đỏ lay động...

 

“Bịch!”

 

Động đất !

 

“Chàng cút về phòng ngay cho !”

 

Hạ Ninh thực sự sắp phát điên , cái đồ khốn kiếp , coi nàng như cái bánh kếp, lật qua lật , lật lật qua, tấm sắt cũng nướng cháy khét vẫn còn đang chơi đùa.

 

“Tiểu Ninh!”

 

Người đất chút ủy khuất, đều xuân tiêu giá ngàn vàng, thể lãng phí, nương t.ử chẳng yêu nhất là vàng bạc ? Sao nàng thể lãng phí như chứ?

 

Vả , nàng cũng sướng ? Sao lật mặt nhận nhanh thế?

 

“Cút !”

 

Khương Nghị nhanh nhẹn cút , chỉ điều nơi cút đến vẫn là chiếc giường bạt bộ của Hạ Ninh.

 

Lão sư phó , nữ nhân tức là , khi nữ nhân bảo cút thì ngàn vạn cút, hễ cút là chắc chắn xảy chuyện lớn.

 

Mà lúc , chỉ cần giả ngu giả ngơ, cứ quấn lấy buông là chắc chắn sai.

 

Hảo nữ sợ triền lang, chính là cái đây nhỉ?

 

Hạ Ninh thực sự còn sức mà giày vò nữa , đá , mắng , đuổi , chỉ thể như một con cá c.h.ế.t phơi bụng trắng, tùy ý để chiên nặn.

 

Khương Nghị hài lòng, hôm khác đến chỗ lão sư phó thỉnh giáo thêm mới , lão sư phó đúng là thần nhân mà!

 

Buổi sáng, Khương Nghị an phận một nữa đá xuống giường, Hạ Ninh xoa thắt lưng đau nhức, giận dữ lườm . Cả đêm nàng gần như ngủ, buổi sáng khó khăn lắm mới đang ngủ ngon, đến quấy rầy giấc mộng của nàng.

 

Cái đồ ch.ó , thật sự tưởng nàng là quả hồng mềm, bắt nạt thế nào thì bắt nạt ?

 

“Nương t.ử, chuyện gì thế?”

 

“Chạm một cái nữa thì đừng hòng bước chân phòng nữa, nghiêm túc đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-tan-the-co-khong-gian-trong-tay-ta-vet-sach-ca-nha-mot-roi-di-chay-nan/chuong-136-xuan-tieu-nhat-khac-gia-thien-kim.html.]

 

“Được , nàng ngủ , nàng ngủ , phiền nàng nữa.” Hắn cũng mệt , ngủ, dù trong nhà cũng lang , an lắm.

 

Nhìn bên gối đang quấn thật c.h.ặ.t, ngủ ngon lành, Hạ Ninh cầm cái gối đập mặt .

 

Nàng tạo nghiệt gì mà đồng ý gả cho cơ chứ. Người vốn bình thường, coi nàng như sói cái mà đối đãi đây mà!

 

Không, Đại Cáp Nhị Cáp còn thương nương t.ử của chúng, nàng sống còn chẳng bằng sói cái.

 

Ngủ đến mệt mỏi, trở nhưng hiềm nỗi quấn quá c.h.ặ.t, nàng căn bản nhúc nhích nổi.

 

Hu hu hu... nàng quá!

 

Một giấc tỉnh dậy là giờ cơm tối, ánh hoàng hôn ngoài cửa sổ, Hạ Ninh rơi trầm tư, chẳng lẽ nàng sống những ngày tháng như thế , từ đây quân vương màng triều sớm!

 

Rùng một cái, nàng xuống giường, đói quá, cả ngày ăn gì .

 

Bên cạnh còn bóng dáng ai, cũng c.h.ế.t dí ở ?

 

“Gào...”

 

“Gào...”

 

Hạ Ninh:...

 

Nàng .

 

, lúc Khương Nghị đang khoe khoang chiến tích vĩ đại của với hai con sói, khoe rằng trở thành một nam nhân, một nam nhân thực thụ!

 

Đại Cáp, Nhị Cáp cùng lúc đảo mắt trắng dã, như chúng nó nam nhân bằng, nương t.ử của chúng còn đang m.a.n.g t.h.a.i trong bụng kìa, đại ca rốt cuộc đang đắc ý cái nỗi gì?

 

Đừng tưởng chúng nó , đêm qua và sáng nay đều chủ nhân mắng, phu cương bằng , chúng nó cũng thấy hổ cho .

 

Nhìn chúng nó mà xem, nương t.ử ngoan ngoãn bao, lời bao.

 

“Gào...” Đại ca, nương t.ử của tỉnh kìa.

 

Sân viện ngay lập tức mất bóng dáng Khương Nghị, thấy ánh mắt khinh bỉ của hai con sói phía . Đại ca xong đời , thành kẻ sợ vợ trong miệng cha !

 

Loài sói vô dụng nhất!

 

“Tỉnh , mệt , để giúp nàng mặc y phục nhé!” Vừa nịnh bợ xun xê.

 

Buổi chiều ghé qua nhà lão sư phó một chuyến, lão nhân gia với rằng, nữ nhân thích nhất là nam nhân ân cần, dịu dàng, thể hiện sự săn sóc, nhất là kẻ mới cưới như , mưu cầu nhiều phúc lợi thì hầu hạ chu đáo.

 

Tâm trạng nàng thì cũng !

 

Hi hi, lời của lão sư phó sai , nhất định săn sóc một chút.

 

Hạ Ninh tự chủ rùng một cái: “Chàng hãy bình thường cho .”

 

“Ta như thế bình thường mà, mau mặc y phục , kẻo đói lả .”

 

Hai con sói đang lén ngoài cửa đồng thời lấy chân che mắt, tránh xa khỏi nơi thị phi .

 

Đại ca của chúng nó, thật sự là nỡ , mất sạch thể diện của gia tộc chúng nó .

 

Hạ Ninh khỏi cửa, khi rửa mặt trong phòng thì cũng ăn cơm luôn tại đó. Sau bữa cơm, nàng nghiêng ăn trái cây, quà vặt.

 

mới ngủ dậy nên buồn ngủ, cũng chẳng buồn quan tâm bên ngoài trời tối , nàng lấy một cuốn thoại bản để g.i.ế.c thời gian. Sau đó, là một đêm quấn quýt rời. Trước khi ngủ, nàng cảm thấy sa đọa .

 

Cuộc sống say đắm trong nhung lụa kéo dài bảy ngày thì nàng tự ngăn . Cho dù là tuần trăng mật thì cũng nên kết thúc để quỹ đạo bình thường thôi.

Mèo Dịch Truyện

 

“Ngày mai ngoài mua , mở t.ửu lầu, kiếm bạc.”

 

“Được thôi!”

 

Khương Nghị hớn hở khỏi cửa, nhanh ch.óng kiếm tiền nuôi nương t.ử, nuôi con nhỏ.

 

Đợi đến khi còn thấy bóng dáng nữa, Hạ Ninh vẫn kịp hồn, mà dứt khoát thế nhỉ?

 

Gã môi giới đằng xa thấy Khương Nghị thì mắt sáng rực lên, tiền tới , tiền tới ! Gã nhe hàm răng vàng khè đến phát khiếp: “Quý nhân, cơn gió nào thổi ngài đến đây ! Ngài cần gì cứ việc , bảo đảm sẽ cho ngài thật chu !”

 

Nhờ hai bọn họ mà gã kiếm ít phí trung gian, thể là còn kiếm nhiều hơn cả thời gian khi thiên tai.

 

Địa vị của gã trong nhà hiện nay tăng lên chỉ ba bậc. Không chỉ chủ gia đình trở , mà nương t.ử còn dịu dàng chiều chuộng, gã chỉ cần chút vui là nàng lo sốt vó lên .

 

Ha ha ha...

 

Kể từ khi thành đến nay, chính là đoạn thời gian sống như bề , trải nghiệm cái cảm giác sướng rơn khi lão gia.

 

Bây giờ, chẳng lẽ họ đến để đưa bạc cho gã , ha ha ha... cái thật sự là quá ngại mà!

 

Khương Nghị thấy gã đến đáng sợ thì cau mày, cũng may là dắt Tiểu Ninh theo cùng, cái gã luôn cảm thấy chỗ nào đó bình thường. Đã xí thì thôi , còn mấy cái biểu cảm quái dị, thật sự là nỡ !

 

 

Loading...