Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 57:: Canh Tiết Dê Đậu Phụ
Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:13:35
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một tháng nhanh trôi qua, dì Trương mới đến cũng thể bắt kịp nhịp điệu của tiệm, hơn hai tháng Hứa Nặc cũng tích góp gần hai trăm lạng bạc, tiền nàng giữ năm mươi lạng vốn trong tiệm, còn đều đổi thành ngân phiếu ở ngân hàng, cất giữ như cũng tiện lợi.
Đã đến tháng Mười Một âm lịch, trời đột nhiên trở lạnh, bánh bột thập cẩm còn mấy mua nữa, đều ăn thứ gì đó nóng hổi trong tiệm, hoành thánh đột nhiên trở nên đắt khách.
Mèo Dịch Truyện
Hứa Nặc đến mùa đông liền nghĩ đến canh thịt dê, mùa canh tiết dê đậu phụ là bán chạy nhất. Theo nguyên tắc bán hết thì tự ăn, Hứa Nặc nhờ Thúc Chương giúp tìm lò mổ, lấy thịt dê và xương dê lớn về.
Thịt dê cắt thành từng khối, cùng xương dê lớn cho nước lạnh ngâm, ngâm cho sạch m.á.u. Trong nồi cho hành gừng, thịt dê và xương dê chần qua nước sôi, rửa sạch bọt m.á.u, cho nồi gang hầm. Hứa Nặc nồi gang, thở dài, nếu nồi đất thì càng .
Thịt dê nhiều quen ăn, bởi mùi tanh của dê. Hứa Nặc để khử mùi tanh, đặc biệt cho thêm lượng tiêu Tứ Xuyên và củ cải trắng đủ nấu cùng. Sau khi đun sôi bằng lửa lớn, chuyển sang lửa nhỏ hầm liu riu.
Đến chiều, Hứa Nặc vớt thịt dê hầm mềm một nồi khác, múc một muỗng canh dê trắng sữa, đổ sợi miến ngâm sẵn, thêm mộc nhĩ đen. Đợi nồi sôi thì cho chút muối và hạt tiêu để nêm nếm, rắc rau mùi lên, một nồi canh dê miến thơm lừng thành.
Để tránh miến vón cục ảnh hưởng hương vị, Hứa Nặc vội vàng múc canh dê miến trong nồi từng bát, gọi bà Vương cùng đến ăn. Giờ trong quán cũng còn mấy khách, Ngô Cường cùng họ bèn bưng bát lên bàn. Chú Diêu sớm ngửi thấy mùi dê nồng nàn , nhịn mà ăn ngay.
Do Hứa Nặc xử lý tỉ mỉ, mùi tanh của dê còn, chỉ lưu vị sữa của thịt dê trong miệng. Ăn một miếng thịt dê, uống một ngụm canh dê đậm đà, cái lạnh của ngày đông bỗng chốc tan biến, ấm áp hẳn lên.
“Mọi mau ăn , đủ thì trong nồi vẫn còn.” Hứa Nặc ăn xong một bát, bụng ấm áp hẳn lên, quả nhiên mùa đông thể thiếu canh dê.
“Chưởng quầy, canh dê miến mai bán ?” Chú Diêu nghĩ bụng, nếu bán thì báo cho đám bạn già của , họ cũng thích món lắm.
Hứa Nặc đổ nửa nồi canh dê còn chậu cho nguội và đông đặc, sáng mai dậy sớm thể ngay, chế biến sẵn cũng nhanh.
“Đương nhiên là bán, ngày mai món bánh xèo sẽ nghỉ bán, sẽ hậu viện canh dê. Ngày mai Ngô Cường và chú Diêu vất vả giúp quảng bá một chút.”
Hứa Nặc sợ quen ăn miến, dặn dò Ngô Cường khi quảng bá thì với khách hàng rằng canh dê thể thêm miến hoặc đổi thành mì sợi, tùy theo lựa chọn của họ.
Một bát canh dê miến giá 12 văn tiền. Hứa Nặc so sánh thấy giá cũng hợp lý, dù thịt dê cũng rẻ.
Ngày hôm , nhiều khách đến quán ban đầu vẫn gọi hai món quen thuộc là một bát hoành thánh và một cái bánh bao. Những khách mũi thính bước quán phát hiện mùi vị hôm nay trong quán gì đó đúng.
“Tiểu nhị, hôm nay thịt dê đúng ?” Ông chú Tây Bắc, từ nhỏ quen với trâu bò dê cừu, nên lập tức ngửi .
Ngô Cường hớn hở, “Khách quan quả là thần cơ diệu toán, ngài đúng . Hôm nay quán mắt món mới là canh dê miến, đảm bảo ngài uống xong sẽ ấm áp hẳn lên.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-57-canh-tiet-de-dau-phu.html.]
“Cho một bát, lâu lắm uống món .”
“Canh dê miến? Cái tanh chứ?” Một vị khách nam chút e ngại, nhớ năm xưa từng mua thịt dê về nhà nấu cho thê t.ử, kết quả mùi tanh nồng nặc thể nuốt nổi.
“Nếu tanh, một đồng cũng lấy của ngài.” Canh dê miến tối qua chinh phục Ngô Cường, chính còn định tối nay gói vài phần mang về cho nhà ăn.
Nghe Ngô Cường , những khách quen liền gọi ngay một bát. Người quen ăn miến thì đổi sang mì sợi, còn một từng mùi tanh của dê hành hạ thì vẫn giữ nguyên món hoành thánh và bánh bao.
Khi ông chú Tây Bắc uống ngụm canh đầu tiên, vành mắt đỏ hoe, đây là hương vị ông uống từ nhỏ đến lớn, năm sáu năm nay thưởng thức. Vị canh dê đậm đà cùng miến sợi mềm mượt khiến thể ngừng đũa.
Ông chú Tây Bắc ăn xong một bát vẫn đủ, bèn bảo Ngô Cường thêm cho bát thứ hai. Sợ rằng món canh dê ngày mai còn bán, ông đặc biệt hỏi xác nhận với Ngô Cường rằng món canh dê miến sẽ bán trong suốt mùa đông , lúc đó mới yên tâm thanh toán ngâm nga khúc nhạc rời .
Những khách hàng ban đầu còn do dự, đến ngày thứ hai khi ghé quán đều bắt đầu thử món . 12 văn tiền cũng nhiều, trong mùa đông ăn một bát canh dê để bồi bổ thì đáng giá.
Chưa đầy một tuần, cả kinh thành đều đến quán ăn của Hứa thị chỉ bán bánh bao hoành thánh chạy, mà còn món mì gói là chiêu bài lợi hại, nay bày thêm canh dê miến. Vậy thì còn đường sống nào cho các quán ăn nhỏ khác nữa đây.
Bánh bao thì dễ bắt chước, chẳng qua là vỏ mỏng nhân thịt, hoặc vỏ bánh nhân rau thôi. Các chủ quán vì kiếm tiền mà trực tiếp phát động chiến tranh giá cả, chỉ cần bán rẻ hơn quán của Hứa thị, tin sẽ khách đến. Vậy nên suốt hơn một tháng qua, họ quả thực giành một phần khách hàng thích giá rẻ, khiến họ cũng uống canh.
Món mì gói vốn dĩ họ cũng định bắt chước, nhưng dù thử cách nào cũng đều thất bại. Giờ đây món canh dê miến trở nên nổi tiếng, việc dễ xử lý, thịt dê sẵn, miến cũng , tin là .
Các chủ quán bèn bảo đầu bếp nhà nghiên cứu kỹ lưỡng. Đến ngày thứ ba Hứa Nặc bán canh dê, họ cũng bắt đầu bán theo.
Khi Ngô Cường và thím Lý chuyện, liền nhịn mà tuôn những lời lẽ tục tĩu trong sân. Mắng c.h.ử.i thì hả đấy, nhưng lòng bắt đầu lo lắng.
“Chưởng quầy, là chúng cũng giảm giá . Họ bây giờ một bát chỉ bán 7 văn tiền. Khách hàng đều họ dụ dỗ hết .”
Hứa Nặc mỉm điềm nhiên, “Sợ gì chứ, hai ngày nữa họ sẽ thôi. Chúng mở cửa ăn, thể cái nghề thua lỗ ?”
Hứa Nặc sai. Chưa đầy hai ngày, những quán bán canh dê miến đều bán nữa. Canh dê của họ quá loãng, pha quá nhiều nước, mỗi bát chỉ một lát thịt dê mỏng dính. Có quán thì mùi tanh của dê vẫn xử lý sạch sẽ.
Mọi kẻ ngốc, lập tức hiểu tại rẻ như . Thà bỏ thêm vài văn tiền để ăn một bát canh dê miến chính hiệu, dù đây cũng món ăn thường ngày. Hứa Nặc chẳng cần gì thêm, danh tiếng của quán càng hơn.