Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 56:: Hợp tác với Thư viện
Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:13:34
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thực đường của thư viện liên tiếp ba tuần, bữa nào cũng còn thừa nhiều đồ ăn, bàn ghế đều chật kín học sinh, giờ đây thưa thớt. Chưởng sự ban đầu để tâm, nhưng khi thu tiền cơm tháng mới, phát hiện hơn một nửa học sinh đều nộp tiền.
Chưởng sự ban đầu sợ các học sinh quên, còn đặc biệt sai nhắc nhở, nhưng nhắc nhở trở về với rằng các học sinh tháng đơn giản là nộp tiền.
Không nộp tiền thì thể ăn cơm trong thực đường, nếu là gia cảnh bần hàn thì chưởng sự còn thể hiểu . Trong những nộp tiền, nhiều nhà đều thiếu tiền.
Mèo Dịch Truyện
Chưởng sự ngẫm nghĩ kỹ, cảm thấy chuyện ắt điều kỳ lạ, lập tức bẩm báo và thương lượng chuyện với viện trưởng. “Viện trưởng, xem đám học sinh rốt cuộc đang trò gì lưng ?”
Viện trưởng gần đây thực cũng phong phanh vài chuyện , “Ta sớm với các ngươi , học sinh cũng là , đồ ăn trong thực đường ngay cả ngươi cũng khó nuốt trôi, thì những học sinh đó thể chịu ăn chứ, e rằng từng một nghĩ đối sách .”
“Chẳng lẽ ngày nào cũng cung cấp cá lớn thịt lớn cho bọn họ ?” Chưởng sự cam lòng, sai bên thăm dò, mới hóa các học sinh đều đến chỗ Thượng Quan, Kì Liên và Trương Nham đặt bánh bao và mì gói, thư viện đàng hoàng như khí chất thương gia.
Hồ chưởng sự cũng học khôn , đặc biệt giờ ăn trưa của , kéo mấy vị phu t.ử cùng đến ký túc xá, bắt quả tang ngay tại trận.
Lúc đều tụ tập dùng nước sôi pha mì gói, còn cầm bánh bao gặm dở.
“Khụ khụ khụ, các ngươi dám dùng nồi trong thư viện, thật vô lý hết sức! Nhất định xử lý nghiêm theo quy định của thư viện.” Hồ chưởng sự tức đến râu ria dựng ngược.
“Nồi ư? Nồi từ ?” Mã Thần Hâm mặt mũi ngơ ngác.
Các phu t.ử thực phát hiện rằng các học sinh quả thực sai, từng một đều thầm mừng vì mở miệng quở trách, lúc Hồ chưởng sự mặt mũi đỏ bừng.
“Chưởng sự và các phu t.ử thử một chút ?” Thượng Quan lúc từ bàn lấy mấy cái bánh bao còn nóng hổi đưa lên.
“Mấy cái bánh bao vẻ tệ, chúng thử xem?” Các phu t.ử .
Hồ chưởng sự mắt trợn trừng, “Đừng tưởng đưa bánh bao cho thì sẽ bỏ qua cho ngươi.” Nói xong tay thành thật cầm lấy một cái bánh bao nhân thịt nhét miệng.
Thượng Quan mỉm , lúc tự tin bánh bao Hứa Nặc , lối thoát cho họ, còn cứ để bánh bao lo liệu.
Các phu t.ử ngay cả khi bánh bao ngon đến mấy, họ vẫn ăn một cách chậm rãi, vô cùng tao nhã. Vừa ăn gật đầu, , đều là sự khẳng định đối với loại bánh bao .
“Bánh bao đều là của tiệm nương t.ử nhà ngươi ?”
Hồ chưởng sự hiểu rõ bảy tám phần chuyện của bọn họ, Thượng Quan ý định giấu giếm bất cứ điều gì.
“Chính là bánh bao bán tại tiệm của nương t.ử, học sinh cũng chỉ là nhận lời nhờ vả của bạn học, giúp mang bánh bao họ đến cho họ, điều cũng vi phạm bất kỳ quy định nào của thư viện.”
Chưa kịp đợi Hồ chưởng sự , Thượng Quan tiếp tục trình bày một cách lý lẽ, “Giá bánh bao giống với giá bán ở tiệm, chúng cũng thu bất kỳ phí trung gian phí chạy vặt nào, do đó cũng thể gọi là ăn buôn bán.”
Mã Thần Hâm ăn xong , là đầu tiên giúp Thượng Quan, một chút cũng sợ những lão ngoan cố trong thư viện , bình thường cũng ít cãi họ.
“Lão Hồ, các ngươi đừng rảnh rỗi sinh sự, công phu ở đây điều tra chúng , bằng điều tra cái thực đường của các ngươi, chẳng bên trong đó họ tham ô bao nhiêu của cải !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-56-hop-tac-voi-thu-vien.html.]
Hồ chưởng sự thực sớm mắng cho cháu trai một trận te tát , nhưng điều tiện mặt đám học sinh , chỉ là dặn cẩn thận khi dùng nước sôi, gọi Thượng Quan, Kì Liên và Trương Nham ngoài.
“T.ử Khiêm , cũng vòng vo với ngươi nữa, tiệm của nương t.ử nhà ngươi rốt cuộc ở ?”
Hồ chưởng sự trong lòng bắt đầu tính toán ăn với Thượng Quan và bọn họ, xem thể mua bánh bao từ tiệm của họ, đó cho học sinh ăn trong thực đường, như thể giải quyết vấn đề thu phí của thực đường.
Thượng Quan trong lòng cũng tính toán riêng, thư viện mỗi ngày nhu cầu lớn, nếu việc ăn thể đàm phán thành công, thu nhập của tiệm nhà chắc chắn sẽ hơn, phu nhân của e rằng sẽ càng vui hơn.
Thượng Quan cảm thấy vấn đề gì, thôi thì xin các phu t.ử nghỉ một ngày, dẫn đường cho Hồ chưởng sự, cũng nhân cơ hội về nhà một chuyến.
Hứa Nặc thấy Thượng Quan dẫn Hồ chưởng sự trong tiệm, trong lòng giật thót một cái, còn tưởng chuyện gì xảy , phu quân của cũng giống gây chuyện thị phi ở thư viện. Dù thế nào, vẫn cứ tiếp đãi , nàng bảo Ngô Cường rót cho Hồ chưởng sự và các vị.
“Có chuyện gì ? Chàng chuyện gì ở thư viện ?” Hứa Nặc kéo Thượng Quan sân, xem xét kỹ lưỡng hai lượt, cả cũng vết thương nào.
Thượng Quan trong đôi mắt mang theo nhu tình, vươn tay ôm Hứa Nặc lòng, “Ta , ở thư viện vẫn , Hồ chưởng sự đến là để đàm phán việc ăn với đại lão bản nhà chúng .”
“Cái gì?” Hứa Nặc nghi ngờ tai vấn đề.
Thượng Quan xoa đầu Hứa Nặc, “Hồ chưởng sự hợp tác với nàng, mỗi ngày thư viện sẽ đặt bánh bao và mì gói từ tiệm, lượng chắc chắn nhỏ, giá cả do hai bàn bạc.”
Hứa Nặc Thượng Quan nắm tay dẫn về tiệm, vẫn còn chút hồn, tiệm nhỏ của mới mở hơn một tháng, mà thể hợp tác với thư viện nổi tiếng ở kinh thành, đây là điều mà nàng từng nghĩ tới ở giai đoạn .
Để thể hiện thành ý, Hứa Nặc bảo Ngô Cường mang cả ba phần bánh bao nhân thịt, bánh bao chay và mì gói lên cho Hồ chưởng sự nếm thử, “Chưởng sự, đây là bánh bao và mì gói nhà chúng bán, nếm thử .”
“Ta bây giờ ở kinh thành cũng nơi bắt đầu bán bánh bao, so sánh ba nhà là chuyện bình thường, hôm nay cũng thể mua thử xem, thể đảm bảo với , thịt bánh bao nhà chúng tươi, đều là trong ngày, tuyệt đối bán bánh bao để qua đêm.”
“Giá cả tuy đắt hơn nhà khác hai đồng, nhưng vỏ mỏng nhân nhiều, các học sinh đều thích ăn.” Hứa Nặc cũng đợi Hồ chưởng sự , mà giới thiệu hết ưu nhược điểm của .
Nếu Hồ chưởng sự bên ép giá quá mạnh, Hứa Nặc thể sẽ bỏ qua đơn hàng , dù cũng thể để chịu thiệt thòi .
Hồ chưởng sự cũng hiểu rõ, sáng nay bảo cháu trai mua bánh bao ở mấy tiệm khác, giá tuy rẻ nhưng thịt ít và khô, thể sánh bằng. Đặt hàng bên Hứa Nặc thì lo vấn đề an , nguyên liệu tươi ngon, học sinh ăn sẽ vấn đề gì, đây mới là điều quan trọng nhất.
“Thư viện chúng mỗi ngày cần hai trăm năm mươi cái bánh bao nhân thịt, hai trăm năm mươi cái bánh bao chay, Hứa chưởng quầy, nàng xem thể cho chúng giá bao nhiêu?”
Hứa Nặc trong lòng tính toán một chút, “Bánh bao nhân thịt bán cho các năm đồng một cái, bánh bao chay ba đồng một cái, thế nào?” Tính mỗi ngày hai lạng bạc, Hứa Nặc thực cũng kiếm bao nhiêu.
Hồ chưởng quầy giá Hứa Nặc đưa , liền còn chỗ để mặc cả nữa, sảng khoái ký xuống hợp đồng, giống như đội buôn, tiên trả một nửa tiền đặt cọc, đến cuối tháng sẽ thanh toán tiền còn . Thư viện chạy , nên Hứa Nặc cũng lo lắng.
Bánh bao mỗi ngày giao đến cổng thư viện giờ Mão, hiện tại trong tiệm thể đưa bánh bao, Hứa Nặc chỉ thể nghĩ đến Ngô Cường, thế là thêm riêng cho Ngô Cường ba trăm đồng tiền một tháng, để Ngô Cường mỗi ngày giúp đưa hàng.
Sáng sớm ngày hôm , Ngô Cường liền đến tiệm, Thượng Quan giúp đỡ mang l.ồ.ng hấp lên xe, bắt đầu chạy về phía thư viện. Các học sinh thư viện hôm qua chuyện , từng một hôm nay đúng giờ đến thực đường, bánh bao nóng hổi tươi ngon dù cũng hơn tự nghĩ cách nóng, chưởng sự thư viện cuối cùng cũng một việc t.ử tế.