Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:12:39
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Áo lông vũ
Sau một tuần, tất cả các quầy hàng đều khai trương, cửa tất cả các thư viện trong Tuyền Châu thành đều “Quán ăn vặt Trạng Nguyên”. Ba Thượng Quan chính là những chiêu bài sống.
Chỉ cần là từng qua chuyện Thượng Quan T.ử Khiêm bọn họ thi cử , đều sẽ dừng mua một chiếc bánh, đám học sinh trong học viện càng ngoại lệ.
Đương nhiên, lượng khách mỗi quầy hàng giống , ít nhiều đều chút chênh lệch, nhưng mỗi ngày chỉ bán một chiếc bánh rán thôi cũng thể bận rộn vài canh giờ. Có những khác đ.á.n.h trống lảng dò hỏi tương sốt bên trong chiếc bánh là gì, đám lão binh đều đáp là .
Bàn về bánh rán, linh hồn đương nhiên là lớp vỏ giòn mỏng và tương sốt bên trong, bởi Hứa Nặc tự tin, hiện tại vẫn ai thể dễ dàng giải mã , dù cho chăng nữa, chúng đổi sang món khác chẳng là ?
Hứa Nặc bận rộn huấn luyện mới, những khác cũng nghỉ ngơi, bận rộn thu dọn đồ đạc để lên kinh. Thời tiết chuyển sang lạnh, chăn bông, áo bông đều chuẩn .
“Cữu mẫu, Tuyền Châu chúng trang viên nào nuôi vịt hoặc ngỗng ạ?” Hứa Nặc đám nha đang may áo bông, nhét bông vải, bắt đầu nhớ đến những chiếc áo lông vũ trong tủ quần áo thời hiện đại của , từ đầu đến chân đều bọc kín, dù lăn lộn trong tuyết cũng sẽ cảm thấy lạnh.
“Gia đình chúng trang viên chuyên nuôi những loài . Nặc nha đầu nhà đói ? Muốn ăn thịt ngỗng thịt vịt ?” Kỳ phu nhân cứ ngỡ Hứa Nặc nghĩ món ăn mới nào đó, định sai mẫu mẫu quyền trang viên bắt vài con về thịt.
Nào ngờ Hứa Nặc ăn thịt, “Mẫu mẫu, giúp hỏi xem lông tơ rụng những con ngỗng con vịt ở trang viên thường cất ở ? Nếu , thể vận chuyển tất cả đến phủ ?”
Mẫu mẫu nghi ngờ tai thính, kỹ, “Thiếu phu nhân, chắc chắn là lông vũ ?”
Liền thấy Hứa Nặc mặt đầy ý , “ ! Lông vũ càng nhiều càng , nếu thể đưa hết đến thì càng .”
“Nặc Nặc, lông thể ăn , con những thứ gì?” Vương thị hiểu, chợt nghĩ lẽ là do Hứa Nặc đột nhiên nổi hứng chơi đùa.
Hứa Nặc giải thích nhiều, nàng may xong vải áo, cố ý chừa một chỗ để nhét lông vũ .
Bên mẫu mẫu hành động nhanh, lâu khi bữa trưa kết thúc, lông vũ chuyển đến bộ. Hứa Nặc cũng cần hạ nhân giúp đỡ, tự dùng bồ kết và nước giặt sạch tất cả lông vũ, vò chúng thành từng cục tròn đều , trải phẳng bên trong chiếc áo may.
Sau đó, nàng bắt đầu may những đường chỉ theo vị trí phân tán của lông vũ áo. Cuối cùng chỉ cần giặt sạch bằng nước và phơi nắng là . Bận rộn cả một buổi chiều, Hứa Nặc cũng chỉ hai chiếc.
Hôm đó trời nắng , phơi hai ngày áo lông vũ khô . Nhìn chiếc áo phồng lên, Hứa Nặc cầm tay sờ thử, thấy mềm mại thoải mái hơn nhiều so với áo bông đang mặc, chỉ là mùi lông vịt vẫn còn nồng, cách nào loại bỏ.
Tự tay quả là khác biệt, lượng lông vũ còn nhiều hơn thời hiện đại nhiều, Hứa Nặc nóng lòng đón đông để thử chiếc áo lông vũ .
“Nương, cô nãi nãi! Hai chiếc là dành cho , cữu mẫu, của cũng bắt đầu !” Hứa Nặc nóng lòng mang hai chiếc áo đến phòng lão phu nhân, cho đang trò chuyện xem.
“Đây chính là thứ mà con mày mò trong hai ngày nay ?” Lão phu nhân sờ lên chiếc áo mềm mại tay, nhẹ, đổi nhận thức đây của bà về áo bông mùa đông, “Là một vật , thật là một vật !”
Vương thị vui vì nàng dâu của gì cũng nghĩ đến , “Ta cần cái , con thể yếu ớt, cái vẫn nên giữ cho con dùng mùa đông.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-37.html.]
“Nương, bên lông vũ còn nhiều, thể cho , yên tâm , đều , cữu cữu cũng nữa!” Hứa Nặc là cam chịu thiệt thòi, nàng còn định xong áo sẽ cả quần lông vũ nữa.
Kỳ phu nhân thấy cũng phần, niềm vui trong lòng che giấu , “Đây đúng là chiếc áo bông nhỏ tri kỷ, sớm gặp con chứ!”
“Hài t.ử ngoan, những việc còn con cần tự động tay nữa, hãy giao cho các mẫu mẫu và nha . Bọn họ những việc đều là chuyên nghiệp, con chỉ cần ở bên cạnh chỉ điểm là .” Lão phu nhân từ tận đáy lòng yêu thích đứa trẻ .
Ngọc nương thời gian kể hết chuyện cho bà . Nha đầu tuổi còn nhỏ trực tiếp gánh vác trách nhiệm của Ngọc nương, khiến cả gia đình từ những ngày tháng túng thiếu dần dần thoát , sống ngày càng hơn. Quan trọng nhất, nàng còn một trái tim chí tình chí tính, thiện lương và chân thành.
Cách hai ngày, tất cả đều nhận áo lông vũ. Số lông vũ thừa còn đặc biệt dùng để cho lão phu nhân một chiếc quần lông vũ dày dặn.
“Chiếc áo thật , thoải mái! Lại còn nhẹ nhàng, mùa đông năm nay cuối cùng cũng cần quấn ba lớp bốn lớp kín mít như nữa .”
Kỳ Liên sợ nhất là trải qua mùa đông, thích mặc những bộ quần áo dày cộp như , luôn cảm thấy bó buộc, ngay cả Thượng Quan cũng .
“Nặc nha đầu, chiếc áo thể quảng bá rộng rãi ?” Kỳ Chấn Hưng nghĩ đến những bách tính nghèo khổ, nỡ bỏ tiền mua bông về áo bông.
Hứa Nặc cần nghĩ cũng Kỳ lão gia t.ử đang nghĩ gì, “Cữu cữu, nếu bán những y phục cho những nhà giàu sang quyền quý, chắc chắn là bán .”
“ nếu những kẻ nghèo khổ thể mặc những y phục , thì càng thể, dù nhà ai nuôi nhiều ngỗng vịt đến thế?”
“Người đừng nghĩ đến việc dùng lông chim loại khác, cái dù cũng giữ ấm , độ phồng như lông ngỗng lông vịt .”
Kỳ lão gia t.ử lời Hứa Nặc , sắc mặt đỏ, vẫn cứng miệng, “Ta khi nào là cho kẻ nghèo khổ mặc chứ, chẳng qua là quan tâm con một chút thôi mà?”
Mọi đều lão gia t.ử bắt đầu cứng miệng , “Cha, chút tâm tư nhỏ mọn của , chẳng lẽ chúng con còn hiểu ?”
Bàn về việc nể mặt Kỳ lão gia t.ử, đương nhiên là con trai ruột của ông . Kỳ Liên nhạo một trận, đầu hỏi Hứa Nặc, “Chiếc áo chúng thử sản xuất hàng loạt, bán cho những phu nhân nhà giàu , cái còn kiếm tiền nhiều hơn quầy bánh rán đó.”
Hứa Nặc trực tiếp lắc đầu, kỹ thuật hiện tại thể khử trùng và khử mùi lông vũ ở nhiệt độ cao , những chiếc áo lông vũ nhà mặc qua mùa đông thì , nhưng để bán thì tuyệt đối đạt tiêu chuẩn.
“Chúng cứ thành thật mở một quầy ăn vặt nhỏ là , cái thì nhà mặc là , hơn nữa lông ngỗng lông vịt chúng mà thu mua nhiều đến thế?”
Trương Nham cũng cảm thấy tiếc vì thể chuyện kinh doanh , chỉ Hứa Nặc rằng là một kẻ non nớt trong lĩnh vực may mặc, chi bằng cứ an phận ở vùng an của thì hơn!
Mèo Dịch Truyện
Mất gần nửa tháng chuẩn , đến ba chiếc xe ngựa chất đầy thức ăn và y phục. Lão phu nhân vẫn cảm thấy đủ, thậm chí còn dùng rương chứa một ít vàng bạc cho bọn họ mang theo phòng .
Cuối cùng Thượng Quan trực tiếp rằng mang theo những thứ sẽ rước lấy họa sát , lão phu nhân và những khác mới đồng ý mang theo.
lúc thu xếp xong cảm xúc, chuẩn từ biệt lên đường, thì đột nhiên từ đầu ngõ một chiếc xe ngựa chạy tới.