Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 35: Cuối Cùng Cũng Kết Thúc
Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:12:37
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay cả Thượng Quan cường độ sinh hoạt cao như , cũng thừa nhận cuối cùng cũng chịu nổi. Ba xe ngựa trực tiếp đón về Kỳ phủ.
Trong nhà chuẩn sẵn một bàn lớn món ăn, chỉ chờ trở về! Ngay cả Kỳ lão gia, vốn bận rộn, ban ngày thấy bóng dáng, hôm nay cũng đặc biệt về sớm để cùng ăn mừng.
“Chúng hãy cùng nâng ly chúc mừng, chúc ba vị đều tên bảng vàng!” Kỳ lão phu nhân vui mừng khôn xiết, bà vô cùng tin tưởng ba đứa trẻ , cảm thấy chúng nhất định vấn đề gì.
Chén rượu đặt xuống, lão gia Thượng Quan đang gắp thức ăn cho Hứa Nặc, đột nhiên nhớ đến đề thi năm nay, chút hẻo lánh, bèn mở miệng hỏi: “T.ử Khiêm, con hãy cho xem, thi con mấy phần nắm chắc, bài văn cuối cùng con từ góc độ nào?”
Thượng Quan hồi tưởng bài văn ban ngày của , động tác gắp thức ăn tay vẫn ngừng, “Lần cũng xem như may mắn, luận điểm đưa khéo là điều từng trong sách.”
“Bài văn từ góc độ thu thuế của bách tính hiện tại.” Khi câu , tay Thượng Quan rõ ràng khựng một chút, nhanh ch.óng trở bình thường.
Lão gia vốn đang khá vui mừng, nhưng đến hai chữ “thu thuế”, lông mày liền cau , thu thuế vốn là một chủ đề nhạy cảm hiện nay, đụng chạm đến lợi ích của các gia tộc lớn. Ông há miệng, nhưng nên mở lời thế nào.
“Cậu, chủ đề thu thuế liên quan đến quá nhiều thế gia, sợ con chèn ép, nhưng là kẻ sách, nếu thể lên tiếng vì bách tính, thì cuốn sách con chi bằng đừng nữa.”
Thượng Quan nghĩ nhiều đến , đôi khi bảo những việc trái với lương tâm, thật sự .
“Thôi ! Con cái khó khăn lắm mới thi xong, trở về ăn một bữa cơm an lành, ngươi cứ ở đây hỏi han mãi, đây là nhà, nha môn của ngươi!” Lão phu nhân thấy bầu khí vốn đang náo nhiệt bỗng chốc tụt xuống điểm đóng băng, liền trực tiếp mắng Kỳ Chính Hưng.
“Phải, , là của nhi t.ử. Hôm nay chúng cứ ăn uống cho thật ngon, bàn chuyện công việc học hành.” Nhận chọc giận nương, Kỳ Chính Hưng lập tức gắp thức ăn để lấy lòng.
Còn về Trương Nham và Kỳ Liên thì rảnh bận tâm những chuyện , hai kẻ đó như quỷ đói đầu thai, cứ cúi đầu ăn ngấu nghiến, đũa tay ngừng nghỉ.
Ăn xong bữa, chẳng ai màng đến chuyện gì, đều lập tức về phòng ngủ. Trương Nham còn mạnh miệng tuyên bố sẽ ngủ suốt ba ngày ba đêm, trời sập cũng đừng gọi y dậy.
Tuy nhiên, đồng hồ sinh học thì chẳng thể đổi. Hứa Nặc cũng ngủ nướng, nhưng đến sáu, bảy giờ sáng, nàng mở mắt, dù trằn trọc thế nào cũng tài nào ngủ . Nàng phu quân bên cạnh vẫn còn đang say giấc.
Hứa Nặc gọi y dậy, nàng nhẹ nhàng y phục, sửa soạn tươm tất ngoài, trong đình ở sân, bắt đầu loay hoay chế băng.
Không bất kỳ mục đích thương mại nào, Hứa Nặc chỉ đơn thuần một ít đá, đợi đến trưa hoặc chiều thể dùng đến.
Vừa nàng nghĩ, nếu Thượng Quan thi đỗ, chắc hẳn họ sẽ khởi hành đến Kinh thành để tham gia Hội thí. Hội thí tháng hai, giữa thời gian còn non nửa năm, thể suy nghĩ xem ở Kinh thành cần gì để mưu sinh.
Tiếp tục mở quán ăn vặt, thì nghĩ xem sáng, trưa, tối cần bán những món gì, là bày quầy hàng là mở một t.ửu lâu.
Đang lúc Hứa Nặc suy nghĩ xuất thần, bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng nam tính trầm ấm: “Ta thấy hộp cơm của chúng quả thực , chắc chắn sẽ nhiều hỏi thăm, hẳn là thể trở thành vật phẩm thiết yếu của tất cả thí sinh .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-35-cuoi-cung-cung-ket-thuc.html.]
Hứa Nặc tiếng ngẩng đầu, liền thấy Thượng Quan bên cạnh . Quả hổ là nam chính, hôm qua rõ ràng còn tiều tụy đến mức quầng mắt rớt xuống, mà một giấc ngủ, gương mặt tuấn tú chẳng hề chút tỳ vết nào, vẫn trai như thường.
Ông trời quả là bất công, mà y cũng chẳng một bình hoa rỗng tuếch. Y đang trong trường thi mà thể nắm bắt chính xác suy nghĩ của bên ngoài, đúng là ai nấy cũng phát cuồng vì hộp cơm .
“Cái đúng là thể bán, nhiều đang hỏi thăm, nhưng bán ngay bây giờ. Bán bây giờ thì tiền thu về đáng.” Quả nhiên một nhà thì một cửa, đây cũng là điều Thượng Quan nghĩ đến, giá trị của hộp cơm chắc chắn sẽ hữu ích hơn bây giờ nhiều.
Mấy ngày nay Hứa Nặc cũng ngoài bày quán, chỉ ở nhà loay hoay thịt khô, trái cây khô, bánh quy và bánh mì các loại. Mấy món quà vặt đợi khi họ lên Kinh thành thì sẽ chia cho nhiều .
Thời gian trôi nhanh, thoáng cái đến ngày bảng vàng niêm yết, “Thượng Quan, Thượng Quan, mau cùng xem, hôm nay bảng vàng , chúng tìm một vị trí thật .” Kỳ Liên vẫn như thường lệ, đẩy cửa là bắt đầu líu lo .
Nói cả nửa ngày trời mà chẳng ai thèm đáp lời, hóa là y chuyện với khí suốt nãy giờ! Y trực tiếp xông sân, mỗi tay kéo một , lôi họ lên xe phóng thẳng đến cổng Cống viện.
Đến sớm bằng đến đúng lúc, khi họ đến nơi thì vặn đang dán bảng yết thị.
“Ông trời bảo hộ, ông trời phù hộ!” Kỳ Liên dám , còn Trương Nham, tên ngốc nghếch lúc đó vẫn đang bái thần.
“A a a a a!” Hứa Nặc thấy tên Thượng Quan xếp đầu tiên, mừng rỡ nhảy cẫng lên, “Chàng là hạng nhất, là hạng nhất kìa! A a a a, chúng thể Kinh thành !”
“Lão đại của là hạng nhất, ha ha ha ha ha ha, lão đại của là Giải nguyên!” Trương Nham thấy tên Thượng Quan, còn mừng hơn cả khi thi đỗ.
Thượng Quan thấy điểm và thứ hạng , tảng đá trong lòng cuối cùng cũng đặt xuống, y tiến thêm một bước gần hơn đến mục tiêu của .
Đáng mừng là cả ba đều đỗ, ngay cả Trương Nham, kẻ mà trong đầu chỉ chuyện ăn uống, cũng đỗ hạng năm mươi, thành công vinh dự trở thành Cử nhân. Cả ba đều giành tư cách tham gia Hội thí.
Bây giờ, khi đỗ Cử nhân, đặc biệt là Giải nguyên, sẽ quan đến tận nhà báo tin vui. Hứa Nặc sớm chuẩn tiền mừng để tặng các quan , thậm chí còn bày một trái cây khô, thịt khô và bánh ngọt lên bàn, cũng để cho hàng xóm láng giềng ở cửa chia sẻ niềm vui.
Một đoàn trống chiêng rộn ràng đến căn nhà mà Hứa Nặc và phu quân thuê. Các quan cũng vui mừng, một thể báo tin cho ba , đỡ chạy chạy .
Trong những năm đó, hiếm khi nhà nào ba thi mà cả ba đều đỗ. Vì , nhất thời Thượng Quan và những khác trở nên nổi tiếng. Sau khi các vị quan lớn rời , vẫn còn nhiều vây quanh hỏi: “Nhà các ngươi bí quyết độc đáo nào ?”
“Đâu , nếu thật sự , đây chúng dùng , họ còn cần ôn tập ?”
Mèo Dịch Truyện
Chuyến Tuyền Châu coi như thành vượt mức, chỉ thu hoạch tình , mà bộ đều đỗ đạt. Chặng tiếp theo là Kinh thành, thể cùng kết bạn đồng hành.
“Nhất định là quán ăn vặt của họ! Ông chủ, quán ăn vặt Trạng Nguyên của nhà ngươi, cái tên thôi thấy ai ăn cũng thi đỗ cả.”
“Vậy ông chủ, bao giờ quán mở cửa , chúng cũng lây chút may mắn.”