Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 19

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:12:21
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ly biệt và lưu luyến

 

Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, “Quán ăn vặt Trạng Nguyên” vang danh khắp huyện thành, thậm chí cả dân ở các huyện lân cận cũng đều đến quán ăn vặt , nhiều đều tìm đến, mãn nguyện về. Còn về phần Hứa Nặc, nàng cũng kiếm đủ tiền bạc, khi Thượng Quan với nàng rằng họ cần rời khỏi đây để ứng thí, nàng ở nhà tính toán kỹ lưỡng một khoản sổ sách.

 

Thu nhập ròng trong bốn tháng qua lên tới ba trăm lạng bạc trắng, đừng là hồi Thượng Quan lão gia còn sống, mà ngay cả khắp cả nước cũng hiếm gia đình bách tính bình thường nào thể tích cóp nhiều bạc như trong thời gian ngắn như thế.

 

Số tiền cũng mang cho Hứa Nặc và bà Vương nhiều tự tin, họ tin rằng tiền đủ để họ lên kinh ứng thí, thậm chí còn dư để mua một căn trạch t.ử ở kinh thành định cư, tất nhiên đó đều là chuyện , hiện tại họ còn nhiều việc giải quyết.

 

“Nương, những nồi niêu xoong chảo chúng thể dọn dẹp xếp lên xe ngựa mang theo.”

 

“Còn hai cái lò cũng thể vứt bỏ, đây là công cụ kiếm cơm của chúng đó.”

 

“Nặc Nặc, những ống tre dùng hết chúng cũng mang theo, đường chúng sẽ dùng đến.”

 

Hứa Nặc và bà Vương hai xem xét khắp nhà từ trong ngoài, chỉ hận thể mang tất cả thứ , nếu điều kiện cho phép, ngay cả chiếc xe đẩy bán hàng rong họ cũng mang theo. Thượng Quan từ thư viện cáo biệt các phu t.ử, cầm lấy “phù phiếu” mà các phu t.ử chuẩn cho trở về, ngờ trong nhà dọn dẹp xong xuôi !

 

Chuyến lên phía Bắc, đường xá xa xôi, đường gặp nguy hiểm gì , Hứa Nặc đặc biệt may một ít tiền lẻ mặt trong quần áo, sợ khác lấy mất.

 

“T.ử Khiêm, về đó ! Xem xem còn thứ gì bỏ sót , nương và Nặc Nặc dọn dẹp gần xong !”

 

Trong mắt Thượng Quan tràn ngập sự bất lực, “Nương, xe ngựa chất đầy thế , đây?”

 

“Thằng nhóc ngươi quản gia thì củi gạo dầu muối đắt đỏ chứ.” Bà Vương còn chê đồ đạc quá ít, tự chỉ dọn cả căn nhà , đất ở quê còn nhiều rau kịp ăn, thật đáng tiếc!

 

Cuối cùng để thể rộng rãi hơn, bà Vương đành bỏ bớt một thứ.

 

Hứa Nặc xe ngựa, mở cửa sổ xe, cảnh ngoài cửa sổ. Đường phố vẫn náo nhiệt như lúc nàng mới thành, mặt đều tràn ngập nụ vui vẻ, mấy tháng trôi qua thật nhanh! Giờ đây tâm trạng khác so với lúc đó, khi là lo lắng bất an, giờ đây là an nhàn hạnh phúc, là hy vọng.

 

Hứa Nặc chuyến , e là gần mười năm nữa cũng sẽ trở , mắt nàng chăm chú và cảnh vật ngoài cửa sổ, ghi nhớ thật kỹ trong đầu. Không nơi đối với Thượng Quan và bà Vương ý nghĩa gì, đối với nàng, đây là nơi nàng tái sinh, ý nghĩa phi thường.

 

Xe ngựa chầm chậm lắc lư khỏi thành, cảnh vật mắt từ đường phố đô thị chuyển thành cây xanh mướt, Hứa Nặc hít một thật sâu, thật trong lành bao! Nếu sống mãi ở đây cũng , thích hợp để an dưỡng tuổi già. Hứa Nặc đàn ông đang đ.á.n.h xe ngựa, một y phục vải bố, dáng cao ráo, nàng sẽ kẹt ở nơi , điều nàng thể ở phía ủng hộ .

 

“Đây, nương, ăn một miếng thịt khô !” Hứa Nặc từ trong hộp thức ăn lấy mấy miếng thịt khô đưa cho bà Vương cũng đang ngắm cảnh ngoài cửa sổ, lấy thêm hai miếng đưa cho Thượng Quan.

 

Đây là nhờ Thượng Quan , nàng nghĩ đường thể sẽ ngủ nơi hoang dã, nên chuẩn một ít lương khô, phòng khi cần dùng. Chẳng , thể dùng đồ ăn vặt đường, trong mắt Hứa Nặc, chuyến chính là du sơn ngoạn thủy, nàng ứng thí, bất kỳ gánh nặng tâm lý nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-19.html.]

 

“Phu nhân thịt bò khô thật ngon, miệng!” Thịt bò khô vị mật ong, mềm ẩm khô cứng độ dai, nhai trong miệng càng nhai càng thơm. Thượng Quan ăn xong tìm Hứa Nặc lấy thêm mấy miếng đặt tay.

 

Hứa Nặc vốn còn nghĩ chuẩn thịt bò khô nhiều, nhưng theo tốc độ , tám phần là đủ đến kinh thành .

 

Đi lâu, trời về trưa, mặt trời bóng, Hứa Nặc bà Vương, ngay cả Thượng Quan cũng lờ mờ cảm thấy đói bụng.

 

“Chúng , là cứ nghỉ ngơi tại chỗ ?” Thượng Quan vặn thấy một khu râm mát, phía một con sông, thích hợp nơi tạm thời nghỉ ngơi.

 

“Ngồi cả buổi sáng, cái lưng già của cuối cùng cũng hoạt động .” Hứa Nặc thấy thể nghỉ ngơi, vội vàng nhảy xuống xe ngựa, vặn vẹo lưng . Bà Vương và Thượng Quan khiêng một cái lò xuống gốc cây, định lát nữa nhặt củi để đun nước nóng uống, nấu vài món ăn nóng hổi. Hứa Nặc trải tấm đệm xuống đất xong, liền dắt ngựa đến bờ sông phía cho uống nước ăn cỏ.

 

“Chúng cuối cùng ăn gì đây? Uống canh cá nhé? Lại thêm một con cá nướng thì ?” Hứa Nặc nãy ở bờ sông thấy, cá trong nước lớn, nơi hoang dã cũng ai bắt, hầm lên uống chắc chắn thơm ngon.

 

Thượng Quan và bà Vương tự nhiên ý kiến, còn về việc bắt cá, Thượng Quan trực tiếp nhận lấy trách nhiệm.

 

Hứa Nặc cũng thật kỳ lạ, sinh ở vùng sông nước mà bơi, đúng là một con vịt cạn danh xứng với thực. Với tính cách dở thích chơi, nàng cầm cây xiên theo Thượng Quan, “Chàng xem, cần mồi câu ?”

 

“Ta thấy khác đều câu cá, cái cành cây ích gì chứ?”

 

Thượng Quan bao giờ phát hiện phu nhân nhà là một lắm lời đến , khẽ mím môi, Hứa Nặc đang tung tăng nhảy nhót phía , bất lực mỉm , sải bước lớn đuổi theo.

 

Đến bờ sông, Hứa Nặc mới hóa đúng là ai trời ban cho một cánh cửa thì sẽ đóng một cánh cửa khác, ông trời quả nhiên thiên vị. Chỉ thấy Thượng Quan vén tay áo lên, tảng đá bên bờ sông, cúi , cánh tay dùng lực nhanh ch.óng ném tới, một con cá xiên trúng. Phía đến một phút, Hứa Nặc khỏi vỗ tay tán thưởng.

 

“Đại ca, ngờ tài , nếu chúng thi đỗ cũng , về đây chúng còn thể bắt cá bán hàng rong kiếm sống.”

 

Khóe môi Thượng Quan cong lên, lộ nụ cưng chiều, “Được thôi! Chỉ cần phu nhân chê vô dụng là ! Tiểu nguyện ý cùng phu nhân trải qua cuộc sống an nhàn tự tại như thế .”

 

“Đừng những lời lẽ nghèo nàn đó nữa, nhanh lên , nương sắp sốt ruột !” Lời của Thượng Quan đôi khi càng càng sến súa, khiến Hứa Nặc hổ đỏ mặt, tự rối loạn, thể đáp lời.

 

Hứa Nặc càng thẹn thùng, tiếng của Thượng Quan càng lớn, tiếng sảng khoái đủ để thấy tâm trạng vui vẻ của .

 

tâm trạng càng thoải mái, động tác tay hề chậm , mười xiên thì chín trúng, tỷ lệ trúng cực cao, chẳng mấy chốc cái xô đầy ắp, Thượng Quan lúc mới dừng tay.

Mèo Dịch Truyện

 

Hứa Nặc và bà Vương xử lý sạch sẽ cá trong xô ngay tại chỗ, rửa sạch, lúc một niềm vui bất ngờ.

 

 

Loading...