Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 175

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:15:59
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bến tàu nhộn nhịp

 

“Đôi lão phu phụ ?”

 

“Nhìn thế khác đến tiếp quản , chỉ là là nhà nào, nghề gì đây?”

 

“Ngươi còn chê bai gì nữa? Có cái mà ăn !”

 

Mấy rõ ràng mới chuyển hàng xong, lau mồ hôi, trêu đùa .

 

“Đi ăn ở Hứa thị quán ăn ?”

 

“Cứ về về một bữa cơm cũng mất một canh giờ, hôm nay kịp , , !”

 

“Thật đáng tiếc, mấy ngày liền ăn !”

 

“Thở dài gì, ai mà chẳng . Lô hàng đang gấp, chúng cứ tìm đại chỗ nào gần đây ăn tạm cho no bụng việc!”

 

“Các , đợi xong lô hàng , chúng ăn một bữa cho thật thịnh soạn!”

 

Mấy hề rằng cửa tiệm đang sửa chữa ở bến tàu chính là tiệm mới của Hứa Nặc. Nếu mấy họ chậm hơn một chút, chừng thể thấy bóng dáng Hứa Nặc.

 

Đợi đến khi mấy ăn cơm xong trở về, liền thấy mấy cùng khuân vác hàng hóa đang trò chuyện, rằng Hứa thị quán ăn sắp mở chi nhánh mới ở đây. Mấy , nghi ngờ tai lầm, vội vàng bước tới dò hỏi đôi điều.

 

“Huynh , lầm chứ, Hứa thị quán ăn sắp mở chi nhánh mới ở đây ?”

 

“Ha ha ha ha, lầm . Hôm nay đây đích hỏi , chính là cái tiệm cháy , bây giờ Hứa chưởng quỹ mua !”

 

Hầu hết tất cả những từng đến Hứa thị quán ăn khi tin , phản ứng đầu tiên đều là ngạc nhiên và mừng rỡ. “Ha ha ha ha, các , chúng buổi trưa buổi tối đều cơm canh nóng hổi thơm ngon để ăn !”

 

Đối với họ, những món ăn ngon rẻ thể lấp đầy bụng thì ít vô cùng, Hứa thị quán ăn của Hứa Nặc là quán duy nhất trong mấy năm qua. Mấy ngày đó, Hứa Nặc phát hiện một chuyện thú vị, mỗi ngày cửa tiệm đều đông qua ngó bên trong.

 

Một gan còn trực tiếp hỏi các vị thợ sửa chữa khi nào thì xong việc thể khai trương. Thợ sửa chữa thời gian khai trương, ban đầu còn đáp vài câu, thì như thấy. Tuy nhiên, Ngô Cường và Hứa Nặc đều ở trong tiệm, khi hỏi thì họ rằng sẽ thông báo về ngày khai trương.

 

Lại qua năm sáu ngày, Hứa Nặc đổi bộ mặt của cửa tiệm cũ nát vốn trông như sắp đổ sập, đen kịt một màu. Bên trong lẫn bên ngoài còn bất kỳ dấu vết nào của . Bàn ghế cũng đặt đầy đủ, vạn sự chuẩn xong xuôi chỉ còn thiếu gió đông. Hứa Nặc cũng chọn ngày nữa, nàng cảm thấy nếu đợi thêm vài ngày nữa, những ở bến tàu sẽ giẫm nát ngưỡng cửa nhà mất thôi.

 

Bánh bao ở đây Hứa Nặc bán giống hệt với bánh bao ở tổng tiệm, điều khác biệt duy nhất là suất cơm hộp buổi trưa, lượng cơm sẽ nhiều hơn một chút, chủ yếu là vì những việc ở đây sức ăn lớn. Về giá cả, Hứa Nặc hề điều chỉnh gì, cho nên ngay ngày đầu tiên khai trương, cửa tiệm chật kín .

 

“Chưởng quỹ, trong tiệm đầy , còn chỗ nữa!” Ngô Cường lâu lắm thấy lượng khách đông đúc như buổi sáng. Mới mở cửa đầy một canh giờ, bàn ghế bên trong đổi qua hai ba lượt khách .

 

Hứa Nặc đang bận đóng gói bánh bao: “Ngươi khiêng mấy cái bàn dư ở phía ngoài , trời còn lạnh, thể ngoài ăn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-175.html.]

Dù Ngô Cường kê thêm ba bộ bàn ghế ở bên ngoài, nhưng chúng cũng nhanh ch.óng chật kín . Rất nhiều chỗ , họ cũng chẳng bận tâm chuyện chỗ , chỗ thì ăn, thì ăn! Mọi ngày thường đều quen .

 

“Chưởng quỹ, , cứ cho ba cái bánh bao là , cầm tay cũng ăn !”

 

Nhìn là công việc nặng nhọc, chẳng hề bận tâm. “Ăn xong còn sớm việc nữa!” Chỉ quan tâm đến công việc, thậm chí xuống ăn còn thể tiết kiệm thời gian.

 

Hứa Nặc chỉ ở đây nửa ngày thích nơi bến tàu , bởi vì những ở đây cho nàng cảm giác chân thành, những mưu toan vòng vo. Ngon thì họ sẽ khen, chỗ nào thì họ cũng trực tiếp , hề che giấu.

 

Toàn bộ bánh bao chuẩn cho buổi sáng đều bán hết sạch, còn một đến muộn, Hứa Nặc đưa cho họ đậu nành nóng để ấm . Sau buổi bán thử hôm nay, Hứa Nặc cũng đại khái nắm lượng bánh bao cần chuẩn cho bến tàu .

 

Suất ăn nhanh buổi trưa thì dễ , Lý thẩm sớm nấu xong tất cả món ăn và dọn lên. Hứa Nặc hóa thành nữ đầu bếp múc cơm. Ngày xưa, mấy cô phụ trách canteen ở trường đại học cứ như thể tay linh hoạt , nào cũng rung rung mấy cái, cuối cùng món ăn chỉ còn một chút. hôm nay Hứa Nặc thì khác, gần như suất ăn trong hộp đều múc đầy ắp.

 

“Chưởng quỹ, múc cơm hộp như , sợ lỗ vốn ?”

 

“Sợ gì chứ? Các ngươi ăn no mới sức việc.” Hứa Nặc sẽ buôn bán lỗ vốn, chỉ là khác biệt giữa lòng đen tối và lương tâm mà thôi, Hứa Nặc vẫn thể chuyện kiếm tiền trái với lương tâm .

 

Ở bến tàu, ngoài những lao động qua đến tiệm của Hứa Nặc ăn một bữa cơm nóng hổi, còn một đầu tiên về tiệm của Hứa Nặc.

 

“Cái gì? Bây giờ vẫn còn tiệm của Hứa thị ?” Một đang xếp hàng múc cơm ở bên cạnh thấy phía thì thầm nhỏ giọng, liền kinh ngạc thốt lên, cảm thấy thể tin nổi!

 

Hai phía mặt mày lúng túng, họ Kinh thành, theo thương đội đến. Kết quả đến bến tàu, những trong thương đội thẳng tiến đến Hứa thị quán ăn, họ đương nhiên cũng thể bỏ . Trên đường , họ những trong thương đội hết lời ca ngợi Kinh thành một phố ẩm thực, những món ăn ngon ở đó đều do Hứa thị , họ còn định ăn một bữa thật ngon lành nữa chứ! Không ngờ cuộc thảo luận của phía thấy.

 

Người xếp hàng phía cũng là một cởi mở, đặc biệt thích trò chuyện. Chỉ vài câu hóa giải sự lúng túng của hai đang xếp hàng.

 

Mèo Dịch Truyện

“Các ngươi đầu tiên đến đây, đúng là đến đúng chỗ , thời điểm cũng thật trùng hợp. Nếu sớm hơn vài ngày, các ngươi tuyệt đối sẽ thể ăn món ăn ngon như ở bến tàu .”

 

Số lượng nhân viên trong thương đội khá đông, nếu tất cả đều trong tiệm rõ ràng là thực tế.

 

Hứa Nặc suy nghĩ một chút, “Các ngươi tổng cộng cần bao nhiêu suất ăn nhanh? Ta sẽ đóng gói xong bảo tiểu nhị trong tiệm đưa đến cho các ngươi.” Bởi vì lượng khách quá lớn, Hứa Nặc điều thêm một từ trang viên đến chuyên môn chạy việc theo Ngô Cường.

 

Chuyện Hứa Nặc mở chi nhánh ở bến tàu cứ một đồn mười, mười đồn trăm, chẳng mấy chốc những việc ở bến tàu gần đó cũng đều . Rất nhiều cư dân sống gần đó đến buổi tối.

 

“Hứa chưởng quỹ, cửa tiệm của mở quá! Thật sự tiện lợi cho chúng , đây ăn một bữa cơm nhà xa lắc đường!”

 

“Chưởng quỹ, khi nào thì mang vịt , xiên que chiên các thứ qua đây ? Ta lâu lắm ăn, chút thèm !”

 

Hứa Nặc : “Các ngươi tha cho , loanh quanh tìm lâu , chỉ cái tiệm nhỏ trống, cho nên mới cơ hội mua .”

 

“Hiện giờ chỉ bán bánh bao và suất ăn nhanh đủ chỗ cho khách, nào còn gian để chế biến vịt đồ chiên xiên que chứ!”

 

Nghe Hứa Nặc , hỏi chút thất vọng, “Ai! Vậy thì thật đáng tiếc!”

 

 

Loading...