Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 166:: Sa Kỳ Mã

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:15:50
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trà hoa, trái cây là chuyện cần tính toán lâu dài, thể thành trong thời gian ngắn. Hứa Nặc nêu ý tưởng, đó để La chưởng quầy tự nghĩ cách.

 

Để thu hút khách, khi hợp tác Hứa Nặc vẫn giữ thể diện. Ngoài các loại bánh mì, bánh quy thông thường, nàng đặc biệt mỗi ngày thêm mười chiếc bánh trứng muối, chuyên cung cấp cho Tín Phong quán của La chưởng quầy. Những món thể mua ở quán của nàng, chỉ cần Tín Phong quán còn mười chiếc, nhất định sẽ đến mua, chẳng tốn chút công sức nào thúc đẩy việc kinh doanh của Tín Phong quán.

 

“Chưởng quầy, ở con phố phía một Tín Phong quán , hôm nay họ dán đầy tờ quảng cáo bên ngoài, rằng tất cả đồ ăn thức uống trong quán họ đều do quán của cung cấp.”

 

“Thật giả ?”

 

“Ta từ bên đó tới, bây giờ cửa quán đông nghẹt , nhiều đều đổ xô tới vì bánh trứng muối.”

 

“Vừa là giả , đặc biệt tới đây để mách cho chưởng quầy một tiếng.”

 

Nhìn vẻ mặt bất bình, Hứa Nặc , “Thật đó, hôm qua các vị còn than vãn với rằng đồ ăn trong quán quá dở ư? Ta hiểu gì về nghệ thuật đạo, tìm đến mua đồ từ chỗ , để cải thiện bữa ăn cho , nghĩ bụng, đúng là một phương pháp vẹn cả đôi đường, thế là đồng ý ngay!”

 

“Các vị cứ yên tâm, các món tráng miệng và ăn vặt ăn ở Tín Phong quán đều giống hệt những món bán ở quán chúng , hương vị sẽ bất kỳ khác biệt nào .”

 

Vừa Hứa Nặc , mấy vị khách thích uống trong quán đều toe toét, “Ôi chao! Thật là quá mất, xếp hàng ngay đây, xếp chậm chút e là còn bàn nào mất!”

 

“Lão Trương, lão Trương, ngươi nhanh chân lẹ tay, mau chạy qua đó , đồ tay ngươi sẽ thanh toán giúp, ngươi nhanh lên!”

 

Có hai nóng tính trực tiếp ném đồ tay xuống, chạy thẳng về phía quán. Hứa Nặc nhún vai, cả, dù tiền đồ ăn trong quán cũng là của nàng, quán của nàng còn thể vắng bớt một chút, nếu mỗi ngày đông nghịt một mảng lớn, nàng còn sợ thở nổi.

 

Hôm nay, Tín Phong quán thể chiếm hết sự chú ý trong kinh thành. Nhiều đối thủ thấy đều nghiến răng nghiến lợi, vỗ tay hối hận, nghĩ phương pháp chứ. Một chủ tiệm nghĩ rằng La chưởng quầy, một quán nhỏ bình thường mà cũng thể nhập hàng từ chỗ Hứa Nặc, thì tự nhiên cũng thể. Sau khi chứng kiến tình hình hiện tại của Tín Phong quán, họ đều lũ lượt kéo đến quán ăn vặt của Hứa Nặc.

 

Tại quán ăn vặt của Hứa Nặc, khi một lượng lớn khách rời , quán chút lộn xộn, nàng vốn chút chứng ám ảnh cưỡng chế đang dọn dẹp, bỗng nhiên một đám đông tràn , kẻ một lời, một câu, đều tranh giành hỏi Hứa Nặc ý định hợp tác .

 

“Hứa chưởng quầy, trong quán bây giờ còn hàng dư , bao hết ngay lập tức!”

 

“Bao hết ư, ngươi thật đấy, rõ ràng là đến , cho chứ!”

 

“Cho …”

 

“Cho …”

 

Hứa Nặc đau đầu nổ tung, “Ồn ào cái gì mà ồn ào, tất cả im miệng cho !”

 

Nhìn những mặt , sắc mặt Hứa Nặc cực kỳ khó coi, hận thể dùng chổi quét thẳng bọn họ khỏi cửa. Phẩm chất của bọn họ so với La chưởng quầy quả thực là một trời một vực, những như thế !

 

Hứa Nặc chẳng thêm lời nào, “Không , còn hàng tồn nữa!”

 

“Ngày mai thì ? Ngày mai chắc chắn chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-166-sa-ky-ma.html.]

 

! Trà quán của chúng đặt hàng ngày mai!”

 

“Chúng cũng , ngày mai thì ngày mốt!”

 

“Hừ!” Hứa Nặc tức đến bật , từng tên đại trượng phu bọn họ chuyện chẳng thấy mỏi lưng, còn dám chỉ huy nàng địa bàn của nàng, ai cho bọn họ dũng khí đó chứ?

 

“Không , , !”

 

“Mỗi ngày đều !” Hứa Nặc cau mày c.h.ặ.t, mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn, sự nhẫn nại của nàng sắp đến cực hạn , nếu cứ tiếp tục thế , nàng cũng dám chắc sẽ chuyện gì nữa.

 

Hứa Nặc thời gian dây dưa với bọn họ, “Ta thẳng với các vị đây, hợp đồng giữa và La chưởng quầy là hợp đồng mua đứt, nghĩa là bánh mì và đồ ăn vặt trong quán của chỉ thể cung cấp cho Tín Phong quán của La chưởng quầy mà thôi, các quán khác tuyệt đối cung cấp. Đương nhiên, nếu các vị nghề kinh doanh khác, chúng thể tiếp tục bàn bạc!”

 

Lời của Hứa Nặc nghi ngờ gì nữa là một quả b.o.m, khiến tất cả xung quanh đều há hốc mồm, thốt nên lời.

 

“Hứa chưởng quầy, Tín Phong quán cho bao nhiêu lợi ích, chúng cũng thể cho…”

 

“Nhà chúng trực tiếp gấp đôi!”

 

Hứa Nặc căn bản để ý đến những kẻ chỉ vẽ vời , từng tên một miệng ho bây giờ, còn lật lọng thế nào nữa, huống hồ nàng cho rằng kinh thành còn quán nào thể cho lợi nhuận nhiều hơn La chưởng quầy, ngay cả bản nàng cũng thể đến mức đó.

 

“Các vị vẫn nên tìm cách khác , chúng ăn đều coi trọng chữ tín, chuyện định , Hứa Nặc tuyệt đối lật lọng, nếu ở kinh thành , còn ăn buôn bán gì nữa?”

 

Thái độ của Hứa Nặc kiên quyết, đều con đường xem như đứt, đành thất vọng rời , một ghen tị với vận may của La chưởng quầy, quả là gặp may ch.ó ngáp ruồi.

 

Mèo Dịch Truyện

Hứa Nặc tiễn chân đám “ruồi bọ” , gian quán sạch sẽ, tâm trạng cuối cùng cũng thoải mái hơn chút.

 

Chỉ dựa những món ăn trong quán của nàng vẫn đủ, Hứa Nặc nghĩ vẫn cần thêm một loại điểm tâm đặc biệt để ở Tín Phong quán. Loại điểm tâm nào thì hợp với hơn nhỉ, mà còn phù hợp với khẩu vị đại chúng, thể hòa quyện với .

 

Hứa Nặc suy nghĩ hồi lâu, quyết định bắt đầu với món ngọt, đó là sở trường của nàng. Sa Kỳ Mã ở hậu thế từng mệnh danh là một trong những món bánh ngọt bốn mùa kiểu kinh thành, màu sắc vàng nhạt, vỏ giòn xốp mềm mại, ngọt ngào thơm ngon, hương mật ong hoa quế nồng đậm, trong lịch sử còn từng trở thành cống phẩm!

 

Phương pháp Sa Kỳ Mã thực đơn giản, bản chất của nó là bột mì phồng thêm đường mạch nha. Để tăng thêm hương vị của Sa Kỳ Mã, Hứa Nặc bỏ qua đường mạch nha thông thường, đặc biệt dùng mật ong và hoa quế để điều chế, bọc bên ngoài lớp đường mạch nha bí truyền, khi ăn miệng càng thêm ngọt ngào thơm ngon.

 

Ngoài Sa Kỳ Mã truyền thống, Hứa Nặc còn trộn thêm một ít trái cây sấy khô và các loại hạt , rắc thêm vừng đen, khi lò để nguội thì cắt thành từng khối vuông nhỏ, ăn miệng thơm hơn Sa Kỳ Mã truyền thống, Hứa Nặc vô cùng yêu thích.

 

Nàng dùng giấy dầu bọc một ít, bảo Ngô Cường đưa cho La chưởng quầy.

 

La chưởng quầy suốt ngày bận rộn đến mức đầu óc cuồng, miệng ngớt. Các chỗ trong quán nhỏ của y từng trống, phía liên tục đun sôi, lượng tiêu thụ trong một ngày bằng cả một tháng !

 

“La chưởng quầy ơi, La chưởng quầy!” Ngô Cường lâu thấy quán đông khách đến , là khi tổng quán mới khai trương. Hắn chen chúc mãi mới lọt quán, may nhờ hai năm kinh nghiệm chạy bàn, giọng to rõ, xuyên thấu đám đông.

 

 

Loading...