Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 151

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:15:23
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kéo Khách Đến Chính Nhà Mình

 

“Ngọt!”

 

Hứa Nặc đợi mãi mới mỗi một câu trả lời , coi như tìm sai đối tượng , lẽ nên nghĩ đến sớm hơn, tám chín phần là chỉ nghĩ đến ngọt thôi!

 

“Ngoài ngọt , còn gì khác ? Yên tâm, vẫn cơm nắm vị mặn mà.” Hứa Nặc tầm quan trọng của hương vị, cho nên chuẩn mỗi loại hai vị, công thức cứ theo kiểu hiện đại mà , đồ vật đa đều , vị mặn chỉ cần đường trắng bằng dưa muối là xong.

 

Thượng Quan T.ử Khiêm kỹ, “Không còn gì nữa, nhưng cái giá cả chắc sẽ rẻ hơn nhiều, nhất định sẽ nhiều lựa chọn cái .” Từ góc độ khách quan mà , hương vị chắc chắn ngon bằng loại họ ăn đây, nhưng hơn ở chỗ lượng lớn, lượng lớn thì ưu việt!

 

“Khi nào chuẩn bán?”

 

“Cỡ lớn hơn chuẩn bán buổi sáng sớm, đối tượng chính là những cần lao động chân tay để .” Hứa Nặc do dự trả lời.

 

“Vậy sớm đến mức nào?” Thượng Quan T.ử Khiêm nghĩ đến việc cơ bản khi lên triều qua đường, là đang vội .

 

Hứa Nặc cảm thấy vấn đề gì, “Dù cũng dậy sớm, những cái đến lúc đó dạy cho Lưu bà bà , Lưu bà bà hôm nay theo học, cũng học bảy tám phần , hơn nữa cái cũng đơn giản, bày một quầy ở cửa là thể giải quyết.”

 

Hứa Nặc cũng nhân cơ hội mà nghĩ đến việc tăng tiền công cho Lưu bà bà và Hổ Nha. Hai con các nàng sống dễ dàng, mấy tháng nay luôn giúp đỡ nàng đủ thứ trong quán. Hứa Nặc cho thêm tiền nhưng các nàng đều từ chối, rằng đó là việc các nàng nên . Giờ đây, sắc mặt hai hồng hào trở , thể Lưu bà bà cũng cứng cáp hơn nhiều.

 

“À , về sớm thế việc gì ?” Hứa Nặc bận rộn xong xuôi công việc tay mới nhớ để hỏi Thượng Quan T.ử Khiêm.

 

Thượng Quan T.ử Khiêm đối với sự chậm hiểu của nương t.ử cũng quen , ngoại trừ kiếm tiền, e rằng giờ đây thể khiến nàng căng thẳng.

 

“Biểu bảo hỏi nàng, hán bảo và cơm nắm bán trong quán thể để tối đa mấy ngày.”

 

“Sao ? Chàng việc xa ?” Điều duy nhất Hứa Nặc thể nghĩ đến chính là xa, nếu thì ai hỏi để mấy ngày, chẳng lẽ ăn đồ tươi ngon !

 

Thượng Quan T.ử Khiêm cũng giấu diếm: “Ta cũng nữa, chuyện còn định đoạt, chỉ là biểu bảo hỏi thôi.”

 

“Tối đa là hai ngày, bảo biểu đừng mơ mộng hão huyền, căn bản thể thực hiện .” Nếu như bọn họ thể mang theo một cái thùng lạnh di động như thời hiện đại thì Hứa Nặc thể bảo đảm cho họ, nhưng bây giờ cái gì cũng , còn ăn suốt dọc đường, thể chứ. Lỡ để các vị đại thần triều đình ăn đồ hỏng, nhỡ việc lớn gì đó thì chừng trở về sẽ tìm nàng mà tính sổ.

 

“Cứ ăn đồ tươi, ăn đồ tươi thôi!”

 

Hứa Nặc thật thể hiểu nổi, ngoài thì nên nắm bắt cơ hội để thưởng thức các món ăn địa phương , đặt nàng thì tuyệt đối mỗi khi đến một nơi sẽ ăn những món đặc sản độc đáo nhất của địa phương đó, chắc dịp thứ hai, thể bỏ qua cơ hội như chứ.

 

“Chàng xem, các định ?”

 

Nhìn đôi mắt lấp lánh của Hứa Nặc, Thượng Quan T.ử Khiêm theo bản năng trả lời, nhưng lời đến khóe miệng lập tức thu về, vô cùng bực bội. Hắn thầm trách định lực đủ, suýt nữa tiết lộ cơ mật .

 

“Không , còn mà! Nàng chơi ?”

 

Không hổ là Thượng Quan T.ử Khiêm, chỉ liếc mắt một cái thấu tâm tư của Hứa Nặc. Nàng quả thật chút chơi , nàng ở kinh thành cũng hơn một năm, cứ bận rộn kiếm tiền, kiếm tiền mãi mà thư giãn thoải mái. Trước đây mỗi năm nàng đều tự cho nghỉ phép để chơi nạp năng lượng, giờ thì vẫn cơ hội.

 

Hứa Nặc rõ, cùng Thượng Quan T.ử Khiêm và các ngoài thì căn bản là thể, họ là công vụ, chỉ tổ thêm phiền phức. “ , nhưng tìm một dịp nào đó, cả nhà chúng cùng chơi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-151.html.]

“Vậy chỉ thể đợi đến Tết thôi!”

 

Nghĩ cũng , chẳng mấy tháng nữa là đến Tết , một năm trôi qua trong nháy mắt. Năm nay ăn Tết quả thật thể tìm một nơi nào đó để chơi, Hứa Nặc ghi nhớ chuyện trong lòng, thời gian sẽ nghĩ kế hoạch.

 

Ngày hôm , Hứa Nặc dậy sớm mở cửa quán, cả con phố bây giờ chỉ hai quán mở cửa, quan trọng hơn là đều là của Hứa Nặc, buổi sáng bánh bao vẫn bán chạy.

 

Khoảng thời gian , Hứa Nặc còn đặc biệt thêm các loại bánh bao mới như bánh bao đậu phụ sốt cay, bánh bao miến thịt băm, bánh bao cải thảo thịt, bánh bao chay ba vị, và xíu mại. Hậu bếp cũng bận rộn ngớt.

 

“Chưởng quỹ, lâu thấy nàng đến, bánh bao vị mới ?” Một khách quen buổi sáng thấy Hứa Nặc liền cảm thấy lạ, bởi vì lâu Hứa Nặc xuất hiện thời gian , nàng vẫn luôn bận rộn với những việc khác.

 

“Muốn ăn bánh bao vị mới ? Hôm nay khiến thất vọng , nhưng quán bên cạnh cơm nắm, thể sang thử.” Hứa Nặc đến để kéo khách, ai bảo hôm qua quảng bá, bất đắc dĩ đành dùng hạ sách , kéo khách hàng của chính .

 

“Vậy thì thôi , cơm nắm ăn ngon thì ngon thật, nhưng to bằng bánh bao, vẫn chọn bánh bao thiết thực hơn.”

 

đó, món đó hợp với các tiểu nương t.ử ăn hơn, bọn lão hán chúng ăn đủ no.”

 

Nghe giọng điệu là hôm qua ăn cơm nắm nhỏ , Hứa Nặc cũng tức giận, giải thích: “Cơm nắm nhỏ chỉ bán buổi trưa, cho dù ăn buổi sáng cũng . Bên đó là cơm nắm lớn gói tại chỗ, giá cả như , tuyệt đối thể khiến ăn no.”

 

“Thật ?”

 

“Vậy chúng qua đó xem thử!”

 

Hứa Nặc thành công dụ dỗ một nhóm khách hàng mất. “Ôi! Chưởng quỹ, nàng thể chơi thế !” Ngô Dương sốt ruột, bây giờ quán xá nhiều lên, chưởng quỹ cuối tháng sẽ cuộc thi so tài doanh thu giữa các quán, quán nào doanh thu cao nhất thì trong quán sẽ thêm một khoản tiền thưởng. Liên quan đến tiền bạc, tất cả nhân viên trong quán đều dốc hết sức chỉ giành hạng nhất!

 

“Một hai thôi, vấn đề gì, vấn đề gì!” Hứa Nặc vội vàng chuồn , cứ dụ dỗ .

 

“Lưu bà bà, khách đó!”

 

Lưu bà bà chuẩn ở bên ngoài một lúc lâu, chỉ đợi đến, đầu tiên ngoài ăn, cũng gì, căng thẳng. Trong mắt Hứa Nặc thì đó là chuyện bình thường.

 

“Để giới thiệu cho , ai thích vị ngọt thì cơm nắm bên trong dùng đường trắng với quẩy. Ai thích vị mặn thì dưa muối và lạp xưởng. Dĩ nhiên, loại mặn lạp xưởng sẽ đắt hơn hai văn tiền.” Nói đoạn, Hứa Nặc hiệu cho Lưu bà bà gói ngay tại chỗ cho xem.

 

Lưu bà bà cũng luôn ghi nhớ lời Hứa Nặc, dùng lượng nguyên liệu thật đầy đặn mới giữ chân khách hàng. Thế nên lớp cơm bên ngoài gói đầy ắp, lấp kín cả tấm vải màn. Nhìn những chiếc cơm nắm lớn gói xong, tận mắt chứng kiến mới dám tin, hóa chưởng quỹ lừa .

 

“Vị ngọt, ai ?”

 

“Chưởng quỹ, , tiền đặt hộp .”

 

Lời Hứa Nặc dứt, trực tiếp bỏ tiền hộp, chủ yếu là nhanh tay lẹ mắt.

 

“Không vội, Lưu bà bà đang gói mà, cơm thì đầy một thùng, chắc chắn đủ cả.” Hứa Nặc một lát, cho đến khi Lưu bà bà thành thạo, nàng mới bên trong dọn dẹp đồ đạc, nhưng vẫn luôn chú ý động tĩnh bên ngoài.

 

“Bà bà, hai cái, một mặn một ngọt, đường trắng bà cho thêm nhiều một chút cũng , thích ăn ngọt!”

 

“Được thôi, con ơi, gói xong sẽ chấm thêm một lớp đường nữa!” Lưu bà bà gói cũng thấy vui, giờ đây bà thể cảm nhận niềm vui của khi ăn món do , trách nào chưởng quỹ cứ luôn nghiên cứu món ăn.

Mèo Dịch Truyện

 

 

Loading...