Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 14
Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:12:16
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khoảng cách đến phú bà gần thêm một bước
Lão bà bà lập tức hứng thú, chiếc ống tre nhỏ xíu , ngờ công dụng như , "Nha đầu, ngươi giỏi giang thế !" Bà giơ ngón cái về phía Hứa Nặc, cô nương xinh tháo vát, nếu gả chồng , bà còn dụ về nhà đấy.
"Nha đầu, bốn phần của đều dùng cái để đóng gói! Ngươi xem phu quân nhà ngươi bây giờ chỉ là một thư sinh, cũng kiếm tiền, mã thì mà ăn cơm chứ!" Trong mắt Dương bà, Thượng Quan T.ử Khiêm chính là một tiểu bạch kiểm ăn bám, ngoài vẻ trai thì chẳng gì, xứng với Hứa Nặc.
Thượng Quan và đến quầy hàng, liền thấy đang đào tường khoét vách . Các học t.ử phía tự nhiên cũng thấy, ai nấy đều bịt miệng , Trương Nham thì nhịn ôm bụng phá lên. "Ha ha ha ha ha, thằng Thượng Quan ngươi cũng ngày hôm nay!"
Thượng Quan đương nhiên rõ nương t.ử nhà , cũng từng nghĩ đến việc đào tường khoét vách, nhưng từng nghĩ sẽ đào theo kiểu . Không ngờ, ngờ, y ngày là vô dụng. Sau xem nỗ lực nhiều hơn nữa , nhưng mà cảm giác ăn bám vợ cũng khá là tuyệt.
"Được phu nhân nuôi dưỡng, là vinh hạnh của !" Trương Nham , chậc chậc chậc, một mùi chua loét bốc lên, phát hiện Thượng Quan bây giờ ngày càng vô liêm sỉ thế nhỉ!
Bà Vương tự nhiên Dương bà ác ý, đây chỉ là vì bà cực kỳ hài lòng với Hứa Nặc nhà , chứng tỏ mắt của thật ! Tay nhanh nhẹn gói xong bốn phần thức ăn đưa cho Dương bà, "Tỷ tỷ, thường xuyên ghé thăm nhé!"
Những xếp hàng phía thấy chiếc ống tre đóng gói tinh xảo tay Dương bà đều hỏi vài câu, chốc lát đều đến loại bao bì mới lạ . Đại đa dù thích, nhưng vẫn chọn gói lá sen, dù cũng mất tiền mà!
Tuy nhiên vẫn một chọn dùng ống tre để đóng gói, giới hạn lượng, còn mua thêm vài phần bằng ống tre để mang về chia cho nhà.
Đương nhiên, bày hàng món ưa chuộng nhất chính là chanh. Trà đựng trong ống tre mang theo hương tre thoang thoảng, thêm một vị khác. Ngay cả Thượng Quan đang một bên giúp đỡ cũng vô cùng yêu thích.
Hai thùng đồ ăn nhanh ch.óng cạn đáy, thấy còn mười mấy đang xếp hàng, Hứa Nặc giao quầy hàng cho bà Vương, kéo Thượng Quan vội vã chạy về nhà. Sáng nay trong nồi còn để một ít thức ăn, cứ ngỡ bán hết, định để dành chiều chia cho hàng xóm láng giềng. Hàng xóm láng giềng còn hơn bà con xa, việc gấp còn thể nhờ họ giúp đỡ.
Nào ngờ hôm nay việc ăn đến , tất cả hàng mang đều bán hết sạch. Lượng hàng mang còn gấp đôi đó! Đợi Thượng Quan và Hứa Nặc ôm thức ăn còn đến, cũng chỉ đủ, vẫn còn vài mua . Hứa Nặc mặt đầy áy náy những còn , chào hỏi , đảm bảo ngày mai nhất định sẽ đến đúng giờ, hơn nữa lượng sẽ nhiều hơn hôm nay, đảm bảo tất cả đều thể mua . Những xếp hàng nhưng mua lỗ vị và gỏi trộn, Hứa Nặc cũng mỗi tặng một ly chanh để giải khát, bởi cũng oán trách.
Các học t.ử trong thư viện hôm nay là vui vẻ nhất, bởi vì chiếm lợi thế về thời gian và địa điểm, mỗi đều mua món ăn ưng ý, đang trong nhà ăn mà thưởng thức ngon lành.
Mà các phu t.ử vốn dĩ cũng xếp hàng, nhưng vì giữ thể diện của , mang tiếng là phu t.ử ham vị giác, đang do dự nên xếp hàng . Thượng Quan sớm đoán sự lo ngại của họ, bởi khi các phu t.ử còn đang phân vân thì y chuyện với Hứa Nặc, và xin ý kiến của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-14.html.]
Hứa Nặc vẫn hiểu rõ đạo lý đối nhân xử thế . Nàng dùng ống tre cỡ lớn đóng gói mười phần món ăn và lỗ vị, nhờ Thượng Quan mang thư viện chia cho các phu t.ử, còn đặc biệt nhấn mạnh cái lấy tiền, coi như là cảm tạ các phu t.ử chiếu cố trong thư viện bấy lâu. Mà Hứa Nặc còn chút tư tâm, dù cũng là bày hàng địa bàn của , chẳng nên bày tỏ chút thành ý , ngày tháng còn dài, ít nhất cũng cho Thượng Quan thi khoa cử ở Sơn Đông.
Hứa Nặc cũng nghĩ kỹ, tranh thủ lúc ai bắt chước, kiếm thêm chút tiền lộ phí lên kinh ứng thí, ở kinh thành còn nhiều chỗ cần chi tiêu lắm.
Hứa Nặc bận rộn công việc mắt, thời gian rõ với Thượng Quan, liền đuổi y . Thượng Quan Hứa Nặc mồ hôi đầm đìa, trong lòng vô cùng đau xót. Phu nhân nhà quyền quý đều ở nhà mười ngón tay dính nước xuân, mỗi ngày nhiều nhất cũng chỉ là xem cửa hàng, kiểm tra sổ sách. Còn Hứa Nặc thời gian , thể là đang dần gánh vác trụ cột gia đình. Cuộc sống bận rộn mà sung túc cũng mang đến sức sống và sự tươi mới cho ngôi nhà .
Thượng Quan đích mang những ống tre đóng gói đưa cho các phu t.ử, các phu t.ử vuốt râu, cẩn thận đ.á.n.h giá chiếc ống tre tay. Toàn xanh biếc, miệng đóng bằng lá sen xanh và dây gai màu vàng, giải quyết vấn đề khó mang theo nước sốt. Hơn nữa, ống tre nhỏ bé còn hình chiếc mũ Trạng Nguyên kèm theo chữ "Hứa", cũng coi như dán nhãn hiệu, dù bắt chước, cũng thể y hệt. Theo như Thượng Quan giới thiệu, biểu tượng , Hứa Nặc mang đăng ký tại bộ Công.
6. Các phu t.ử liên tục khen ngợi, "T.ử Khiêm, ngươi thật phúc khí đấy, hãy sống cho , phu nhân của ngươi tuyệt đối tầm thường. Nếu nàng là nam nhi, lão phu nhất định dù trói cũng ép đến học, ngươi lẽ thêm một kình địch !"
" , phu nhân của ngươi trí dũng song , cách đối nhân xử thế cũng vô cùng già dặn, hơn nữa tấm lòng khoáng đạt. Sau ngươi quan trong triều, nàng định sẽ trợ giúp ngươi một tay."
Thượng Quan ánh mắt tràn đầy dịu dàng, chỉ cần nhắc đến Hứa Nặc, ngay cả bản y cũng hề nhận , khí chất lạnh lùng vốn của tiêu tan, cả đều trở nên dịu dàng. "Học trò từng mong đợi phu nhân trợ giúp, học trò chỉ cầu phu nhân thể bình an khỏe mạnh, đời nên là bảo vệ nàng một đời thuận lợi."
Sự đổi của Thượng Quan, các phu t.ử thấy trong mắt, mừng trong lòng. Trước đây họ luôn lo lắng tính cách của Thượng Quan sẽ khiến y kết nhiều chính địch triều đình, cứng quá dễ gãy, quá cương dễ tổn thương. Bây giờ như thật , ít nhất còn Hứa Nặc thể điều hòa tính khí của tiểu t.ử .
Các phu t.ử Thượng Quan lớn lên, thể là hao tâm tổn trí. Lần , tâm ý của tiểu t.ử họ cũng chối từ mà nhận lấy, trưa nay về nhà cũng coi như thể đối phó với mấy bà vợ ở nhà . Hừ, ai dám tin, các phu t.ử kính trọng trong thư viện, ở nhà ai nấy đều sợ vợ đấy.
Vào giờ nghỉ trưa, Thượng Quan giúp đẩy xe hàng về, ở trong sân múc nước giếng rửa sạch các thùng, sắp xếp đồ đạc gọn gàng. Bà Vương đang kiểm đếm ống tre còn , còn tám chiếc, nghĩa là hôm nay gần ba mươi đơn hàng đóng gói bằng ống tre. Ngày mai sẽ thêm mười chiếc nữa cơ sở , đây cũng là điều Hứa Nặc dạy bà. Hiện tại bà Vương điển hình là một "fan cuồng" của Hứa Nặc, mở miệng ngậm miệng đều là "Nặc Nặc", khiến Thượng Quan cũng chút ghen tị.
Đợi xong, Hứa Nặc kéo Thượng Quan và bà Vương đến bàn, đổ tất cả tiền thu hôm nay lên bàn. Khoản thu trông vẻ nhiều hơn , tiền bạc phủ kín cả mặt bàn, là kiếm hai lạng bạc. Hứa Nặc đặc biệt nhờ Thượng Quan cho một quyển sổ cái, chuyên dùng để ghi chép thu nhập mỗi ngày.
Ba đếm đếm hai ba , Hứa Nặc chút ngây , "Ngươi mau nhéo một cái, đang mơ !"
Thượng Quan gì dám nhéo thật chứ, da thịt nàng mịn màng như , tối đến dùng chút lực là vết đỏ ngay . Y : "Nàng mơ, hôm nay chúng thu nhập năm lạng bạc." Khoản thu nhập hôm nay theo Thượng Quan mà cũng là trong lẽ thường, hôm nay lượng món ăn gấp đôi , hơn nữa hơn ba mươi chiếc ống tre cũng là một khoản thu nhập nhỏ.
Mèo Dịch Truyện
Bà Vương vui mừng đến rơi nước mắt, ngày tháng quả thực ngày càng hơn! Hứa Nặc lúc chỉ còn ngây ngốc, cách đến việc trở thành phú bà gần thêm một bước.