Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 132

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:15:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đồng Bệnh Tương Liên

 

Sáng hôm , lời hỏi thăm ân cần của nương, sự quan tâm của phu nhân, Mã đại nhân đột nhiên cảm thấy một chút quen. Cảm thấy trong nhà luôn thiếu thiếu cái gì đó, đây thấy ồn ào, nay bỗng trở nên lạnh lẽo. Trên đường triều, chợt vô cớ nghĩ đến đứa con trai "tiện nghi" của . Mã Thần Hâm hẳn đang : "Phụ , cầu buông tha, đừng nhớ thương!"

 

Cứ nghĩ nương và phu nhân nhiều nhất là ở ngoài một đêm, hôm nay chắc chắn sẽ về nhà. Mã đại nhân về nhà sớm, nhưng trở về liền phát hiện đúng, trong nhà chẳng chút nào. Tất cả nha tiểu tư đều đang việc của , nhưng tiếng sảng khoái của phu nhân thì thấy.

 

Cái nhà ở cũng , dọn dẹp đồ đạc về thêm giờ. Sáng hôm , với hai quầng thâm mắt, vẻ mặt ai oán mà triều.

 

"Chuyện gì , Mã đại nhân? Hôm qua nghỉ ngơi ư?" Mã Thượng thư đầu , là lão bằng hữu của . "Trạng thái của ngươi với cũng chẳng khác gì , chẳng ai hơn ai ."

 

Lý đại nhân trực tiếp thở dài một , cũng chẳng màng Mã Thượng thư , liền bắt đầu than thở: "Chẳng do nương gây . Người 'lão ngoan đồng', câu quả nhiên sai chút nào."

 

"Kinh thành hễ chuyện gì mới lạ là nàng tham gia cho bằng , khác gì bọn trẻ con . Chẳng khai trương một trang viên, phàm là những , đều nàng lôi kéo hết ."

 

Lý đại nhân càng nghĩ càng xót xa, bản cũng chẳng cái buổi thiết triều , thể chơi thì ai mấy thứ lặt vặt chứ.

 

Mã Thượng thư ai oán : "Hứa thị Trang Viên, ?"

 

"Sao ngươi ?" Lý đại nhân bạn từ nhỏ đến lớn của , "Chẳng lẽ..."

 

"Đừng 'chẳng lẽ' gì nữa, ngươi nghĩ nương và nương ngươi từ nhỏ chơi cùng , chuyện thể thiếu nàng ?" Mã Thượng thư liếc mắt ai oán sang.

 

Tính nết của nương , vẫn là rõ. Nếu những bạn đồng lứa, lẽ nương chỉ chơi một ngày tự động về nhà. một khi gặp mấy lão tỷ , mấy đó rủ rê, thì hảo hán ơi, nàng thể quên béng nhà . Thời trẻ cũng ít vì chuyện lão cha đích bắt về. Nay cha còn, nương là chủ trong nhà, ai dám giục lão nhân gia về nhà chứ.

 

Lý đại nhân nghĩ đến sức chiến đấu của mấy vị khuê trung mật hữu của nương , liền ngượng gì nữa, chỉ thể cùng Mã Thượng thư khổ. Đương nhiên, khổ chỉ hai họ. Mấy vị đại thần khác hôm nay khi triều cũng đều vẻ mặt uể oải, khiến Hoàng thượng cũng chú ý.

 

"Phúc công công, ngươi xem bọn họ đều ? Ngày thường chẳng năng hùng hồn lắm , hôm nay từng một đều im thin thít như câm ."

 

Phúc công công hôm qua ngoài mua đồ, cũng về chuyện thú vị . "Khải bẩm Hoàng thượng, lão nô chút ít. Chắc là trang viên của Hứa chưởng quỹ khai trương, e rằng các nội quyến trong gia đình các vị đại nhân đều đang chơi bời trong trang viên, mấy ngày nay về nhà!"

 

Hoàng thượng xong phá lên ha hả, ngờ những thể kiềm chế đám quan triều đình cứ cãi vã ồn ào chính là các nữ quyến trong gia đình họ.

 

"Xem trẫm hảo hảo cảm tạ Hứa chưởng quỹ một phen, bảo Hứa chưởng quỹ nghĩ thêm nhiều cách để giữ chân các phu nhân đó."

 

Hoàng thượng bản cũng khá phiền muộn, mỗi sáng thức dậy đầu óc còn đang mơ hồ, ở đó liền ngừng thấy bọn họ tranh cãi qua , cãi mãi cũng chẳng kết quả, chỉ khiến đầu óc trẫm ong ong như nổ tung.

 

"Trang viên của Hứa chưởng quỹ thật sự vui đến ?" Hoàng thượng ở trong cung lâu ngày, đôi khi hâm mộ khác thể tùy ý ngoài. Vừa câu , Phúc công công lập tức hiểu ý.

 

"Lão nô hôm qua cũng chỉ loáng thoáng, rằng trong trang viên cái gì cũng , từ ăn đến chơi đến ở, dịch vụ trọn gói, chủ yếu là cần khỏi cổng mà vẫn thể vui chơi thứ trong vườn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-132.html.]

Phúc công công bản thì quá tin tưởng, nhưng những mua đồ ở cửa tiệm đều như , còn trực tiếp ca ngợi Hứa thị Trang Viên thành "Mộng Trung Tình Viên", một nơi điển hình để say sưa quên đời.

 

Hoàng thượng Phúc công công , lòng hiếu kỳ càng thêm lớn. Trong lòng thầm nghĩ, dạo gần đây yêu của trẫm hình như ít đến, qua đó ? Hay là triệu , nghĩ cách để dẫn trẫm chơi một chút. Suốt ngày buồn bực trong hoàng cung, trẫm cảm thấy như sống trong ngục tù , chẳng chút thú vị nào.

 

Hiền Tuấn Vương lúc đang tại bàn mạt chược trong trang viên, đột nhiên mũi ngứa ngáy, hắt liên tục mấy cái.

 

"Vương gia khỏe ư, là bảo bọn họ đến trung y quán bên lấy ít t.h.u.ố.c đến ."

 

“Không cần, chúng cứ tiếp tục.” Hiền Tuấn Vương hề vị hoàng yêu để mắt tới, vẫn vui vẻ đ.á.n.h mạt chược, tính toán để thể ù bài.

 

Mã đại nhân khỏi cung môn cũng chẳng định về nhà, trong đầu y giờ chỉ một suy nghĩ duy nhất là mời phu nhân và lão mẫu của về nhà, thể cứ mãi lông bông bên ngoài về nhà ! Lòng sốt ruột tìm , y phát hiện phía xe ngựa của lượt ba bốn cỗ xe ngựa theo, tất cả đều chung một đích đến – Hứa Thị Trang Viên.

 

Vậy các phu nhân gì trong trang viên? Mấy tính cách hoạt bát trực tiếp lập một đội túc cầu, hẹn bãi cỏ chơi túc cầu, hai vị phu nhân phủ Mã cũng ở trong đó.

 

“Thế mới sướng chứ, chúng bao nhiêu năm chơi thỏa thích thế ?”

 

“Đừng , từ khi xuất giá còn đụng tới, nếu , chắc cả đời cũng sẽ chẳng bao giờ chạm nó nữa.”

 

“Lão nương từ khi gả cho , đành tự biến thành cái gọi là tiểu thư khuê các, vợ đảm đang, giờ mới nhận , chẳng gì vui bằng chính .”

 

“Mấy chị em chúng thật hiếm khi dịp gặp mặt, mà dù gặp cũng chẳng cơ hội chơi đùa sảng khoái thế .”

 

Chỉ riêng khu túc cầu vô cùng náo nhiệt, chứ đến các thất, tiệm điểm tâm, phòng c.ờ b.ạ.c, tóm các phu nhân vui quên lối về, mấy cô nương nhỏ phía càng mong mẫu cứ chơi , chỉ cần các nàng chơi thì chẳng ai quản các cô, những ngày các cô cũng tự do tự tại, chơi thật vui vẻ!

 

Đến nỗi khi thấy phụ mặt đen sì của , từng đều kìm , thậm chí còn ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

 

“Cha, con đưa tới , nhiệm vụ thành , tiểu nhi thể rút lui chứ?”

 

Mã Thần Hâm cũng là kẻ oan uổng lớn, hôm nay khỏi cổng trang viên, chuẩn thì gặp phụ cùng các thúc bá, đây từng thấy ai thiện đến thế, hôm nay đầu tiên “quan tâm” tới , tóm ý trong lời là bảo dẫn đường tìm .

 

Mã Hân Duyệt biểu ca , miệng ngừng lầm bầm, “Kẻ phản bội! Đại phản bội!”

 

Mèo Dịch Truyện

“Đa tạ tiểu chất dẫn đường!”

 

Mã Thần Hâm định chuồn, phát hiện cổ áo của lão phụ nắm c.h.ặ.t trong tay, “Cha…”

 

“Đừng hòng! Dẫn tìm nương của con!”

 

Mã Thần Hâm đành chấp nhận phận, tiếp tục dẫn đường, các vị đại nhân thấy cảnh phu nhân đang “tàn sát” bãi cỏ, những trong ký ức luôn ăn mặc trang điểm chỉnh tề nhất, giờ đây từng đều đầu bù tóc rối, quần áo ít nhiều đều dính chút bùn đất, đột nhiên tất cả đều trầm mặc.

 

 

Loading...