Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 112
Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:14:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thừa Thắng Xông Lên
Có mua , hỏi Hứa Nặc khi nào sẽ bán . Hứa Nặc chắc đợi sáu bảy ngày. Trong sáu bảy ngày , nhiều khi đến tiệm ăn cơm đều sẽ hỏi qua một câu. Có món đậu phụ thối , cần Hứa Nặc giới thiệu, tự phát bắt đầu quảng bá, đương nhiên trong đó chắc chắn phần khoa trương.
Hứa Nặc cảm kích những lời quảng bá , khiến đậu phụ thối tăng thêm một tầng màu sắc thần bí. Càng ăn thì khát vọng trong lòng đối với nó càng lớn, Hứa Nặc vận dụng tâm lý học đến mức cực điểm. Đợi đến ngày đậu phụ lên men xong, Hứa Nặc trực tiếp đặt quầy hàng ở cả hai cửa tiệm, tên cũng đơn giản "Hứa Thị Đậu Phụ Thối", dùng một ngày thời gian, trực tiếp nổi danh một trận.
"Phúc quản gia, thực sự hai phần ?" Hứa Nặc thấy bóng Phúc công công ở bên cạnh lâu, chỉ là vẫn dám tiến lên.
Phúc công công mấy ngày khỏi cung mua đồ. Hôm nay đến ngửi thấy một mùi lạ, thấy một đám đang xếp hàng quầy. Y cũng tò mò, liền tiến lên xem xét. "Đậu phụ thối", đậu phụ thối , mà ăn chứ. Y cũng hỏi mấy mua , đều y hàng, còn ăn mới là hối hận. Y đầy đầu dấu hỏi, thể hiểu nổi, thấy Hứa Nặc bên vẫn luôn bận rộn, nên tiện tiến lên hỏi kỹ.
"Ta đây sợ mua về mắng !" Phúc công công tuy là già bên cạnh Hoàng thượng, nhưng cũng sợ chọc Hoàng thượng vui. Y cảm thấy Hoàng thượng của là hiếu kỳ, chắc hẳn sở thích ăn đồ hôi thối.
"Chỉ là một cái tên thôi, ăn thật sự hôi . Người tin một , thật đấy..." Hứa Nặc suông bằng chứng, liền bảo Cẩu Đản lấy vài miếng cho Phúc công công nếm thử.
"Hai phần coi như tặng , mang về nếm thử xem ."
Phúc công công một tay cầm đậu phụ thối, một tay cầm đồ gói ghém xong mới trở về cung. Đứng ở cửa điện do dự nửa ngày, cuối cùng vẫn chủ t.ử của gọi . Điều khiến Phúc công công vô cùng kinh ngạc là, Hoàng thượng mắng y, ngược còn bỏ qua món vịt xiên chiên vẫn luôn yêu thích, hai phần đậu phụ thối trực tiếp ăn hết sạch.
Ăn xong còn quên khen ngợi một hồi, "Hoàng thượng, nó hôi ?" Phúc công công trăm mối hiểu, nhưng ngày hôm y đến tiệm tự mua cho một phần, ăn xong mới lý do vì chủ t.ử của thích.
Mèo Dịch Truyện
Hứa Nặc giờ đây chỉ phụ trách quá trình ủ đậu phụ. Công việc chiên đậu phụ thối giao cho Cẩu Đản và Ngô Cường. Đậu phụ thối cũng chỉ buổi tối, sẽ chậm trễ những việc khác trong tiệm. Giờ đây ngay cả khi Thượng Quan T.ử Khiêm đến Hàn Lâm Viện việc, cũng sẽ đồng liêu trêu chọc vài câu. Có mấy chua ngoa, hỏi Thượng Quan T.ử Khiêm vì về nhà trực tiếp giúp nương t.ử của là , hà tất ngày nào cũng vất vả chỉ vì mấy đồng bổng lộc .
Thế giới rộng lớn, trong rừng chim nào cũng . Thượng Quan T.ử Khiêm cũng chẳng thèm để ý, loại chuyện ăn nho thì chê nho chua , nếu thực sự tức giận thì mới là trúng kế đối phương. Thượng Quan T.ử Khiêm chỉ mà gì, nào cảm thấy mất mặt, ngược còn thấy khá vẻ vang và tự hào.
Nương t.ử nhà dựa tài nấu nướng, ở kinh thành coi như là tạo chút danh tiếng. So với việc khác giới thiệu Hứa Nặc là Thượng Quan phu nhân, Thượng Quan T.ử Khiêm vẫn thích giới thiệu là tướng công của chưởng quầy Hứa hơn, trực tiếp tuyên bố chủ quyền. Đừng tưởng bây giờ nhiều khi mua đồ cố ý tiếp cận Hứa Nặc.
Vì Thượng Quan T.ử Khiêm buổi trưa ăn cơm ở nhà, đây đều là Hứa Nặc sáng sớm nấu xong mang cho , hoặc là Ngô Cường và bọn họ đưa đến. Không Hàn Lâm Viện cung cấp bữa trưa, chẳng qua bữa trưa nhạt nhẽo vô vị. Rất nhiều lớn tuổi quen , ăn mãi thành quen, dù cũng cần đặc biệt trả tiền, cũng coi là lợi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-112.html.]
Chẳng qua sự xuất hiện của Thượng Quan T.ử Khiêm phá vỡ sự cân bằng . Hắn đây kén ăn, nhưng trong thời gian dài như , dần dần nuôi dưỡng thành kén chọn. Tưởng rằng thể chấp nhận , nhưng ăn hai ngày chịu nổi, tối về thổi thổi gió gối, dỗ Hứa Nặc đồng ý tranh thủ thời gian mang cơm cho .
Khi khác đang ăn cải trắng mùi vị, hộp cơm của Thượng Quan T.ử Khiêm mở , trở thành kẻ đầu sỏ. Ánh mắt cuồng nhiệt của khiến chợt nhớ đến quãng thời gian học ở thư viện, lúc ăn đồ ăn nhà , dáng vẻ của các học t.ử đó.
Vốn dĩ chỉ là chia sẻ một chút, trực tiếp biến thành đặt cơm nửa tháng ở chỗ Thượng Quan T.ử Khiêm. Không kén chọn bất kỳ món nào, tiệm món ăn nhanh gì, bọn họ ăn món đó là ! Tiền trực tiếp khấu trừ từ thẻ hội viên của bọn họ là xong.
Hứa Nặc ngờ phu quân của đến , kéo đơn hàng đến đó cho . Ngô Cường sáng sớm thư viện giao bánh bao, Cẩu Đản liền nàng sắp xếp buổi trưa, đem hộp cơm gói ghém xong đưa đến Hàn Lâm Viện. Ruồi tuy nhỏ, nhưng cũng là miếng thịt, kiếm một khoản là một khoản.
Hứa Nặc cũng chuẩn thừa thắng xông lên, khiến danh tiếng của tiệm vang xa hơn nữa. Nàng đang suy nghĩ nên bây giờ đưa món b.ún ốc , độ hot chừng còn thể tăng thêm hai bậc, nhưng ý nghĩ vẫn nàng tự kiềm chế . Mức độ chấp nhận của trong một thời gian vẫn còn hạn chế.
Đợi đến khi đậu phụ thối chiên nổi danh ở kinh thành, việc ăn trong tiệm cũng ngày càng hơn. Thời gian bắt đầu chuyển sang mùa hạ, thời tiết cũng nóng lên, nóng bên trong tiệm ngày càng lớn. Hứa Nặc cân nhắc đến vấn đề thoải mái, tìm thợ mộc thêm vài bộ bàn ghế, trực tiếp đặt ở cửa tiệm.
Quả nhiên nhiều buổi tối chọn ăn ở ngoài tiệm, hóng gió đêm, uống chút rượu, ăn xiên chiên, ngắm qua bên đường, trò chuyện vài câu với bạn bè, phiền muộn của một ngày đều giải tỏa.
Đôi khi bàn ghế ở cửa đầy, nhiều hỏi Hứa Nặc bên ngoài thể kê thêm vài bộ bàn ghế nữa . Chỉ là chỗ ở cửa tiệm hạn, thực sự còn chỗ trống, nếu kê thêm, e là kê sang nhà hàng xóm mất.
Có đùa với Hứa Nặc, "Chưởng quầy, là mua mấy tiệm bên cạnh , như chỗ chắc chắn đủ cho chúng ."
Hứa Nặc : "Người thật sự đ.á.n.h giá cao , cho dù bán cả chăng nữa, cũng mua nổi cả con phố . Việc kinh doanh nhỏ bé của nào bản lĩnh lớn đến ."
Tuy nhiên, điều cũng cung cấp cho Hứa Nặc một ý tưởng. Thay vì thuê cái gọi là t.ửu lầu, nàng thể từ từ mua các cửa hàng lân cận, tích tiểu thành đại, tạo một khu phố ẩm thực của riêng . Nguyện vọng tuy mỹ mãn, song để hiện thực hóa vẫn cần thời gian và nỗ lực.
Nhìn những đang cửa, Hứa Nặc chợt nhớ đến những khu chợ đêm ngày xưa, đặc biệt là những đêm hè muộn, thường tụ tập quanh các quầy bán đồ nướng, bởi nướng than cũng là một món ăn thể thiếu mùa hè.
Xiên chiên , nướng than thì gì mà khó chứ?