Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 109: Đậu phụ thối
Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:14:40
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẻ hội viên của Hứa Nặc chỉ ưu đãi giảm giá, nàng còn nghĩ một cách khác: tiêu dùng tích điểm, khi tích lũy đủ điểm nhất định thể đổi lấy các món ăn tương ứng tại tiệm. Điều khiến những đầu tiên kịp thẻ hối hận thôi, ngày ngày đến tiệm hỏi Hứa Nặc và Ngô Cường khi nào sẽ đợt thẻ mới, chậm một ngày nghĩa là điểm của sẽ ít hơn khác.
Thời gian thẻ hội viên đợt hai, Hứa Nặc định kéo dài thêm, chờ đến cuối năm, như cũng thể nổi bật lợi ích của thẻ hội viên.
Trừ việc buổi sáng thiếu một bữa điểm tâm, lượng khách buổi trưa và tối của chi nhánh kém hơn tổng tiệm, đôi khi còn chỗ , nhiều mua xong liền mang về nhà ăn. Xiên chiên các nam khách quan và trẻ nhỏ yêu thích, tan ca về gọi một phần xiên chiên, thêm một bát miến tiết vịt, tràn đầy năng lượng.
Hứa Nặc đậu phụ mà Trương thẩm mua quá nhiều buổi sáng ở tiệm, hôm nay chắc chắn dùng hết, mai mua đậu phụ mới, bỏ phí một chậu đậu phụ thì thật đáng tiếc. Hứa Nặc nhớ đến món đậu phụ thối thích ăn nhất ở kiếp , quyết định thử . Món ngửi thì thối mà ăn thì thơm, chắc chắn sẽ yêu thích.
“Thẩm , các vị dọn dẹp xong thì về , trời cũng còn sớm nữa , hôm nay sẽ ở cùng!” Hứa Nặc sắc trời bên ngoài tối đen, bảo về , nếu đợi nàng nghiên cứu xong, e rằng nửa đêm .
“Chưởng quầy, là chúng cứ chuyển đồ sang bên cùng , nàng ở đây một chúng cũng yên tâm.” Cẩu Đản xong liền giúp Hứa Nặc dọn đồ về tiểu viện, dù bên đó đông , đều ở đó. Hứa Nặc lắc đầu, dọn dọn quá phiền phức.
“Không , chỉ vài bước chân thôi, chuyện gì gọi các ngươi một tiếng là .” Hứa Nặc xong liền bận rộn với công việc đang .
Đậu phụ thối là món thể xong chỉ trong một đêm. Thời cổ đại đậu phụ thối công nghiệp như hiện đại, chỉ thể tiến hành ủ tự nhiên, quá trình lẽ mất một hai tuần. Nhiệm vụ tối nay của Hứa Nặc là cắt đậu phụ thành những khối nhỏ, tìm một ít lá ngô để bọc quanh bề mặt đậu phụ, đó dùng khăn phủ lên để giữ ấm, từ đó đẩy nhanh tốc độ lên men của đậu phụ.
Đến trưa ngày hôm , Hứa Nặc tranh thủ đến chỗ đặt đậu phụ để xem xét, bề mặt vẫn bất kỳ đổi nào, cũng là quá sốt ruột. Sau đó cách ba bốn ngày, nàng mở lá ngô , lúc bề mặt đậu phụ ngả vàng và tỏa mùi mốc, Hứa Nặc thở phào nhẹ nhõm, đắp khăn để nó tiếp tục ủ.
“Không chứ, chưởng quầy, đậu phụ còn ăn ? Đã mùi mốc kìa!” Trương thẩm hiểu, vị chưởng quầy vốn luôn chú trọng thực phẩm tươi ngon, thấy miếng đậu phụ sắp mốc , theo ý , còn món để ăn. cái thứ thật sự ăn ? Không sợ ăn c.h.ế.t !
Hứa Nặc nở nụ bí hiểm, “Thẩm , cứ yên tâm, món ngon lắm đó!”
Trong mắt Trương thẩm lộ rõ vẻ khó tin, “Thứ ăn ?” Thấy khuyên Hứa Nặc, khi Thượng Quan T.ử Khiêm về, thẩm đặc biệt kể chuyện cho , nhờ khuyên chưởng quầy, chủ yếu là thật sự sợ ăn thứ vấn đề thì gay to.
Hứa Nặc cách hai ngày, nóng lòng mở lá ngô , lúc bề mặt đậu phụ mọc đầy lông tơ trắng, chứng tỏ lên men .
“Không tệ, tệ, ngờ thành công thật!” Hứa Nặc cảm thán một tiếng. Thượng Quan T.ử Khiêm bên cạnh , nhịn nửa ngày thấy miếng đậu phụ , đó còn tưởng Trương thẩm đùa, giờ thì tin thật .
“Nương t.ử, đậu phụ mọc đầy lông trắng , ăn nữa , chúng vứt hết nhé!”
Mèo Dịch Truyện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-109-dau-phu-thoi.html.]
Hứa Nặc lườm xéo một cái, vất vả chờ cả tuần mới ủ xong, ai mà dám nghĩ đến chuyện vứt !
“Làm món ăn, giỏi giỏi?”
Thượng Quan T.ử Khiêm lí nhí một câu, “Vậy đương nhiên vẫn là nương t.ử giỏi hơn!”
“Vậy thì câm miệng , cứ chờ mà ăn thôi, đừng ở đây vướng tay vướng chân nữa!”
Thượng Quan T.ử Khiêm đuổi khỏi bếp, nhưng cũng rảnh rỗi. Hôm nay chắc chắn thoát khỏi việc ăn đậu phụ mốc , nhưng chuẩn . Đã là thì cùng hưởng phúc họa. Chàng sai Cẩu Đản gọi Trương Nham, Kỳ Liên và Mã Thần Hâm ba họ đến. Bản đích chạy một chuyến đến hiệu t.h.u.ố.c, mua về mấy thang t.h.u.ố.c trị đau bụng, nhỡ chuyện gì còn kịp ứng phó.
Hứa Nặc Thượng Quan T.ử Khiêm đang bày trò quỷ quái gì bên ngoài, nàng bây giờ chỉ tâm ý với món đậu phụ thối. Nàng lăn miếng đậu phụ thối lên men qua một lượt rượu trắng nồng độ cao để khử trùng, đó lăn qua một lượt muối rang, như dễ dàng niêm phong để bảo quản.
Đun nóng dầu trong nồi, cho đậu phụ sơ chế bọc trứng chiên vàng. Trong quá trình , Hứa Nặc ngừng dùng đũa lật đậu phụ để chúng chín đều. Khi đậu phụ nổi mặt dầu, Hứa Nặc vớt , để ráo dầu thừa, rắc sốt ớt băm, tỏi băm và rau mùi, trộn đều.
Chính là hương vị , Hứa Nặc ngửi thấy kìm mà tự lấy một miếng cho miệng, vỏ ngoài giòn rụm, mùi “thối” đặc trưng trong miệng lập tức chuyển hóa thành vị thơm ngon đậm đà, hòa quyện hảo với vị cay nồng của ớt, vị thanh mát của hành lá, Hứa Nặc liền ăn ba bốn miếng.
“Trời đất ơi! Mùi gì thế , thối như ! Thượng Quan trò gì thế, gọi bọn đến đây?” Mã Thần Hâm lớn tiếng, cẩu đản món ngon nên mới đến, nhưng gì đó , cửa cảm thấy , cửa ngửi thấy một mùi vị khó tả, hôi, giống như mùi thức ăn ôi thiu mốc meo.
Thượng Quan T.ử Khiêm gì, chỉ ngón tay về phía nhà bếp bên trong, “Tẩu tẩu của các ngươi quả thực đang món ngon, đang đợi các ngươi đến đấy!”
“Món gì mà thần bí ? Ta xem.” Kỳ Liên trực tiếp xông bếp, thấy Hứa Nặc đang ăn vụng bên trong. Càng đến gần, mùi “thối” càng nồng, Kỳ Liên bóp mũi, “Tẩu tẩu, mùi thối là do thứ tỏa ?”
“Ngửi thì thối thật, nhưng ăn thì thơm lắm, tin ngươi thử xem?” Tiếng họ thì thầm bên ngoài Hứa Nặc thấy, cũng chiên nhiều, họ ăn thì nàng còn chia cho. Vì Kỳ Liên , nàng đành miễn cưỡng chia cho vài miếng để thử !
Hứa Nặc trông vẻ hào phóng, nhưng Kỳ Liên chút dám ăn, trong lòng giằng xé hồi lâu, dựa sự tin tưởng vững chắc tài nấu nướng của Hứa Nặc, bóp mũi lấy một miếng cho miệng, gì thì , quả thực thơm, mùi thối nào, càng nhai càng nghiện, Kỳ Liên ăn xong một miếng, tay đang bóp mũi cũng buông xuống, giờ chỉ thấy một chữ “thơm”! Hai chữ “tuyệt hảo”!
“Tẩu tẩu, giờ thực sự phục nàng , thứ thối như nàng cũng thể thành thơm ngon!”