Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 104: Giằng Co Hồi Lâu

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:14:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái gì?” Hứa Nặc nghi ngờ tai lầm, “Ngươi ý đến vương phủ để canh tiết vịt sợi miến ?”

 

, đúng , nước dùng và đồ ăn kèm đều thể mang đến phủ chúng , chỉ cần đến đó chế biến là xong, tiện lợi!” Tiểu Lâm T.ử vẻ mặt thiết tha Hứa Nặc.

 

Hứa Nặc vẫn hồn. Đến vương phủ nấu ăn là chuyện mà đây nàng từng dám nghĩ tới, chủ yếu là nàng cũng dám. Tự đến địa bàn của nấu ăn chẳng ý thách thức đó ? Nàng sợ ánh mắt của mấy vị đầu bếp trong vương phủ sẽ ăn sống nuốt tươi mất.

 

“Hay là ngươi cứ về hỏi ý vương gia nhà ngươi ? Vương phủ là nơi chúng những như thể tùy tiện ?” Hứa Nặc thầm lẩm bẩm trong lòng: “Cho dù là thời hiện đại cũng mua vé qua kiểm tra an ninh mới vương phủ tham quan, dễ như , tám chín phần là bẫy!”

 

“Nếu vương gia nhà chúng đồng ý, nhất định đó!” Tiểu Lâm T.ử tươi như hoa. Trong mắt y, những lời Hứa chưởng quỹ đều nghĩa là đồng ý , thì chuyện gần như như đinh đóng cột, chắc chắn thỏa .

 

Tiểu Lâm T.ử nhanh ch.óng chạy vọt cửa, trong đầu y nghĩ xem vương gia sẽ ban thưởng cho thế nào, thấy tiếng Hứa Nặc gọi y từ phía .

 

“Êy~ gì mà chạy nhanh thế, loáng một cái thấy bóng nữa !” Hứa Nặc nghĩ đến chuyện đồng ý, Tiểu Lâm T.ử hiểu rằng nàng đang khéo léo từ chối chứ!

 

Ngô Cường và những khác đều đang hóng chuyện, “Chưởng quỹ, thật sự vương phủ ?”

 

“Ta ư!” Hứa Nặc dùng ngón tay chỉ , “Ngươi cũng quá coi trọng chưởng quỹ của các ngươi . Chẳng qua là Tiểu Lâm T.ử tự đùa thôi, ngươi nghĩ vương gia sẽ đồng ý ? Các ngươi cứ tiếp tục đ.á.n.h bài , xem một chút!”

 

Hứa Nặc cho rằng mị lực lớn đến , chỉ xem đó là một trò vui trong cuộc sống mà thôi, hề coi là thật. Ai ngờ Tiểu Lâm T.ử về thuật ngọn ngành sự việc với Hiền Tuấn Vương, Hiền Tuấn Vương vỗ quạt tay, hô to ba tiếng “Tốt! Tốt! Tốt!”

 

“Tiểu Lâm Tử, lầm ngươi, quả nhiên là ngươi!”

 

“Vậy còn mau , mau mời đến phủ! Ta mau ch.óng cung.” Trong lòng Hiền Tuấn Vương tính toán xem lát nữa sẽ càn quét những gì trong kho riêng của hoàng đế, còn chuẩn một cái túi lớn, nếu sẽ khó mà mang .

 

“Vương gia, vương gia, đừng vội, quán của Hứa chưởng quỹ vẫn còn đang mở cửa đó, chắc chắn cũng một đống việc cần bận rộn. Chúng bàn bạc kỹ lưỡng với một chút, xem lúc nào thì thuận tiện. Nếu nghĩ chúng là cường đạo, ngang ngược vô lý, chừng sẽ đến nữa !” Tiểu Lâm T.ử vội vàng chặn vị vương gia đang sốt ruột như lửa đốt của nhà .

 

“Dục tốc bất đạt, chúng từ từ mưu đồ!” Tiểu Lâm T.ử cảm thấy dạo gần đây y học nhiều điều từ vương phi, giờ đây cũng thể vài câu văn hoa .

 

“Đừng khoe khoang chút kiến thức của ngươi nữa, hiểu, mau lo liệu , đang đợi ở đây đây!”

 

Tiểu Lâm T.ử toe toét chạy , “Ô! Ngươi đến nữa ?” Cẩu Đản thấy lạ, chưởng quỹ rõ ràng từ chối , y còn đến gì chứ.

 

“Vương gia nhà chúng đồng ý , sai đến tìm chưởng quỹ để bàn bạc thời gian đó!” Tiểu Lâm T.ử hiểu ai nấy đều y như kẻ ngốc .

 

“Ngươi hiểu ý lời chưởng quỹ với ngươi ? Rõ ràng là từ chối mà!” Ngô Cường cảm thấy Tiểu Lâm T.ử đôi khi thật sự ngốc nghếch, y lanh lợi thì đúng là lanh lợi, nhưng những lúc quan trọng thì thiếu nhạy bén.

 

Tiểu Lâm T.ử thì hoảng hốt, cũng chẳng màng hậu viện , liền xông thẳng . Y thấy Hứa Nặc đang dọn dẹp rau, như thấy cứu tinh, tài năng ngay lập tức hiện : “Chưởng quỹ, chẳng đồng ý , thể đổi ý là đổi ý chứ? Ta chuyện với vương gia xong xuôi , nếu , thật sự mất mạng mất!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-104-giang-co-hoi-lau.html.]

 

Tiểu Lâm T.ử nghĩ bụng, chừng giờ đây vương gia nhà cung báo tin cho vị . Nếu y mời về, thật sự sẽ thành tội khi quân mất.

Mèo Dịch Truyện

 

Tiểu Lâm T.ử tuôn một tràng dồn dập, khiến tai Hứa Nặc đau nhức. “Có chuyện gì thế ?” Thượng Quan T.ử Khiêm từ Hàn Lâm Viện trở về. Chức quan của bổ nhiệm, hiện là Hàn Lâm Viện Tu soạn, chức lục phẩm, giống như các trạng nguyên lang những năm . Ngày mai sẽ chính thức nhậm chức, hôm nay thấy việc gì liền trở về.

 

Hứa Nặc thấy Thượng Quan T.ử Khiêm trở về, vội vàng trốn . Nàng sợ Tiểu Lâm T.ử lâu quá, động lòng trắc ẩn đồng ý mất.

 

“Thượng Quan đại nhân, tiểu nhân cũng hết cách . Giờ đây chỉ vương gia nhà chúng ăn, mà điều cốt yếu là vị vương gia trong cung . Nếu tiểu nhân mời về, cái đầu cũng chẳng giữ nổi nữa.” Tiểu Lâm T.ử cuối cùng ép đến đường cùng, đành dốc hết sự thật .

 

“Vậy, là để nấu ăn cho đương kim Thánh Thượng ?” Hứa Nặc thò đầu , dùng tay che miệng nhỏ giọng hỏi, trong mắt nàng tràn đầy vẻ thể tin nổi.

 

đó! Nếu sốt ruột gì chứ!”

 

Hứa Nặc càng dám, nàng liên tục lắc đầu, trốn Thượng Quan T.ử Khiêm chịu : “Chớ , chớ , tài nghệ của khó mà mắt nơi thanh nhã, ngươi cứ mời tài giỏi khác !” Bên vua như bên hổ, nàng xem trong phim truyền hình nhiều , nếu bất kỳ sai sót nào, trời ơi, chừng cũng liên lụy .

 

“Thượng Quan đại nhân, hãy giúp tiểu nhân khuyên nhủ Hứa chưởng quỹ !” Tiểu Lâm T.ử như kiến bò chảo nóng, lo lắng vô cùng.

 

Thượng Quan T.ử Khiêm nắm tay Hứa Nặc trong phòng, “Nàng thật sự ?” Với sự hiểu của về nương t.ử của , cũng từng xem qua kế hoạch thư mà Hứa Nặc đó. Theo thấy, Hứa Nặc trong lòng hẳn là vẫn , đây cũng là một cơ hội .

 

“Ta từng gặp qua đại nhân vật nào, sợ đến đó sẽ trò hề.” Hứa Nặc cúi đầu, quan trọng hơn là vạn nhất hoàng thượng thích, nổi giận lên, thì nàng chẳng toi đời .

 

Thượng Quan T.ử Khiêm cũng ép buộc, “Hoàng thượng đích xuất cung ăn, điều đó chứng tỏ đây chắc chắn từng ăn qua món đồ trong quán chúng . Nàng cần lo lắng họ sẽ hài lòng với món nàng . Chỉ một phần canh tiết vịt sợi miến thì thật cũng chẳng gì to tát, bảo nàng nguyên Mãn Hán tịch , cần chịu áp lực tâm lý.”

 

“Chàng hy vọng ?”

 

“Không hy vọng nàng , chỉ là nàng hối hận. Nàng chẳng tiên cho tất cả trong kinh thành đều ăn món ăn vặt do nàng ? Giờ đây ngay cả nhân vật lớn nhất cũng giải quyết xong , còn điều gì sợ nữa?”

 

Lời Thượng Quan T.ử Khiêm sai, nhưng trong lòng Hứa Nặc vẫn khá hoảng hốt, “Hay là, cùng , ở bên cạnh thì lòng sẽ yên tâm hơn một chút.”

 

Hứa Nặc lâu đối mặt với những dịp trọng đại như , cần ở phía trấn an nàng. Hiện tại, duy nhất thể tiếp thêm sức mạnh tinh thần cho nàng chính là Thượng Quan T.ử Khiêm.

 

“Được, nhưng nhé, chỉ thể ở trong bếp cùng nàng, giúp nàng phụ việc thôi! Nếu cần ngoài diện kiến Thánh Thượng, nàng vẫn tự đó.”

 

Có lời , Hứa Nặc liền yên tâm, “Sẽ diện kiến Thánh Thượng , chỉ là một đầu bếp, gì mà gặp chứ, chúng xong là rút.”

 

Sau khi bàn bạc với Tiểu Lâm T.ử về việc ngày mai giữa trưa sẽ đến vương phủ, Tiểu Lâm T.ử khi đó y sẽ điều khiển xe ngựa đến đón. Hứa Nặc vốn nghĩ cần phiền phức đến , nhưng nghĩ đến một đống đồ đạc, nên cũng từ chối.

 

 

Loading...