Xuyên Không Ta Mở Quán Ăn Vặt Ở Cổ Đại - Chương 103
Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:14:21
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Không , ăn thì ngươi cũng ăn!” Hoàng thượng bắt đầu giở trò vô , trong lòng ngài cân bằng chút nào, ngài nghĩ khi nào rảnh rỗi sẽ lén lút chuồn ngoài tự đến tiệm ăn thử.
Phúc công công thấy đôi mắt Hoàng thượng đảo liên tục, tiêu , Hoàng thượng của nhất định đang ủ mưu gì đây!
“Hoàng thượng, ngài sẽ là tự tiệm ăn chứ?”
Lời Phúc công công dứt, Hoàng thượng vẻ mặt kinh ngạc, trợn tròn mắt, liên tục lắc đầu: “Khụ khụ khụ, thể chứ, ngươi đang nghĩ gì ?”
Phúc công công cho rằng nghĩ nhiều, biểu cảm mặt Hoàng thượng và phản ứng vô thức đều rõ ràng , tám chín phần mười là đang nghĩ đến chuyện lén lút ăn!
“Hoàng ! Ta mặc kệ, ngươi ăn bám bao nhiêu năm nay , ăn một bát tiết vịt b.ún sợi chắc quá đáng chứ?”
Hoàng đế quét mắt về phía vị bụng của , cảm thấy công nuôi dưỡng bao nhiêu năm nay đến lúc đền đáp.
“Ta? Ngài chắc chứ? Hoàng đùa chứ?” Hiền Tuấn Vương dùng ngón tay chỉ , trợn mắt há mồm, ba câu hỏi liên tiếp thể hiện vẻ mặt cạn lời.
“Ngươi tự xưng là ăn chơi sành sỏi nhất kinh thành ? Là thủy tổ của đám công t.ử bột vô dụng ? Mau về nghĩ cách cho .” Hoàng đế liền sai Phúc công công mời Hiền Tuấn Vương vẫn còn hồn ngoài, dù ở chỗ ngài, từ chối thì coi như ngầm đồng ý.
Đến khi Hiền Tuấn Vương bước khỏi cổng cung mới phản ứng , Hoàng chơi một vố , thế thì đây, đành c.ắ.n răng chịu đựng mà thôi. Chắc chắn thể trực tiếp đến tiệm ngay , việc đầu tiên khi trở về là móc túi Vương phi của một khoản lớn, để đòi Tiểu Lâm Tử.
Tiểu Lâm T.ử ở chỗ Vương phi vui vẻ quên lối về, ngày nào cũng đồ ăn ngon, cần ngày ngày chạy việc vặt, những ngày tháng mấy hôm một sớm trở về thời giải phóng.
“Gia, ngài để tiểu nhân trở về, chắc chắn là chuyện !”
Hiền Tuấn Vương thấy Tiểu Lâm T.ử vẻ mặt cam tâm tình nguyện, liền nổi giận, cây quạt trực tiếp gõ đầu .
“Ngươi nghĩ tiền của là để chơi , để đòi ngươi, ngươi Gia đây suýt nữa móc sạch tiền riêng !” Hiền Tuấn Vương vẻ mặt đau lòng, thầm hạ quyết tâm nếu thành công, nhất định đến kho riêng của Hoàng đòi chút đồ , nếu thì lỗ nặng!
Tiểu Lâm T.ử cái đức hạnh của Gia nhà chứ, chuyện tám chín phần mười là khó , lập tức hết , đầu rũ xuống: “Gia, ngài cứ , lên núi đao xuống biển lửa tiểu nhân cũng cho ngài!” Nói xong còn thở dài một tiếng.
“Ngươi cái vẻ mặt gì thế, Gia đây sẽ bạc đãi ngươi ? Ta cho ngươi chuyện bề ngoài là cho , thực chất là do vị trong cung , ngươi nghĩ Gia đây ngu , nếu thành công, lợi lộc tuyệt đối thiếu phần ngươi .”
Tiểu Lâm T.ử lời , lưng lập tức thẳng tắp, mắt sáng như , chuyện cũng tinh thần hơn: “Gia ngài cứ , tiểu nhân đảm bảo thành nhiệm vụ!” Tiền thưởng từ trong cung ban xuống, Gia chỉ cần hé một kẽ ngón tay thôi, là tiểu nhân năm nay cả năm đều thể sống sung túc .
“Thật cũng chẳng chuyện gì to tát, ngươi cứ đến chỗ Hứa chưởng quỹ, gói hai phần canh tiết vịt sợi miến mang về, thế nào, đơn giản ?” Một câu nhẹ bẫng của Hiền Tuấn Vương khiến Tiểu Lâm T.ử há hốc miệng, hối hận vì thấy tiền sáng mắt mà vội vàng đồng ý.
“Sao nào, nào, cảm thấy đối đãi với ngươi đặc biệt ? Không cần cảm tạ , mau lo liệu !” Nói đoạn, mở quạt , tiêu sái cho vẹt ăn.
Trong lòng Tiểu Lâm T.ử ngập tràn muôn vàn lời than oán, nhiệm vụ đúng là một củ khoai nóng bỏng tay. Chẳng gần đây y cũng đến quán , Hứa chưởng quỹ lời, tuyệt đối mang , chỉ dùng tại quán. Y tài cán gì mà thể khiến Hứa chưởng quỹ phá lệ chứ? Chẳng là mơ giữa ban ngày ?
Tiểu Lâm T.ử rầu rĩ ủ rũ về phía quán. Biết bây giờ, đành thử vận may , c.h.ế.t thì vái tứ phương, chừng y cứ mặt dày mày dạn, Hứa chưởng quỹ động lòng trắc ẩn sẽ đồng ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-mo-quan-an-vat-o-co-dai/chuong-103.html.]
“Làm gì đó, trông cứ như mất hồn mất vía ?” Lúc quán đang nghỉ, Ngô Cường bò bàn cùng Cẩu Đản và những khác đ.á.n.h bài, thì thấy Tiểu Lâm T.ử thất thần bước quán, vẻ mặt nặng trĩu ưu tư.
Tiểu Lâm T.ử thấy Ngô Cường như thấy cứu tinh, tiến lên nắm lấy tay Ngô Cường, mắt rưng rưng: “Huynh , mạng tiểu trông cậy !”
“Nói gì lung tung , ngươi thế?” Cẩu Đản tính tình thẳng thắn, cứ tưởng Tiểu Lâm T.ử ai ức h.i.ế.p, liền chuẩn giúp báo thù.
“Nói thì dài dòng, tóm là cần hai phần canh tiết vịt sợi miến gói mang về.” Tiểu Lâm T.ử xong liền cúi đầu, vì y chột mà.
“Vậy ngươi hết hy vọng , tiếp tục , chúng cứ đ.á.n.h bài thôi.” Cẩu Đản còn tưởng chuyện gì to tát, thấy chán ngắt, vẫn là đ.á.n.h bài thú vị hơn.
Tiểu Lâm T.ử chút sốt ruột, “Không , các thể giúp ? Nếu mua , về sẽ khó phục mệnh.”
Ngô Cường đang suy tính xem nên đ.á.n.h lá bài nào, “Không giúp ngươi, mà là quy tắc của chưởng quỹ , chúng giúp ngươi bằng cách nào đây, lòng nhưng sức, ngươi tự cầu phúc cho !”
Hứa Nặc dọn dẹp xong hậu bếp , liền thấy bên cạnh nhóm bốn đang vui vẻ đ.á.n.h bài một trông lạc lõng với vẻ mặt ủ ê. “Các ngươi rủ chơi cùng ?”
“Chưởng quỹ, đừng oan uổng khác. Chuyện mà phiền muộn thì liên quan gì đến chúng .” Ngô Cường là đầu tiên sức biện bạch, cái nồi quá nặng, bốn bọn họ gánh nổi.
Thấy ánh mắt khó hiểu của Hứa Nặc, Cẩu Đản đ.á.n.h xong bài, vẻ mặt thương hại về phía Tiểu Lâm Tử: “Chưởng quỹ, chuyện liên quan đến đó. Hắn đang phiền muộn để mua chuộc !”
“Mua chuộc ?” Hứa Nặc càng khó hiểu hơn, chuyện dính líu đến nàng. Nàng nghĩ bụng, gần đây nàng cũng giao thiệp gì với Tiểu Lâm Tử.
“Chưởng quỹ đừng nghĩ ngợi nữa, tiểu t.ử là mang hai phần canh tiết vịt sợi miến từ quán chúng về. Thế nhưng quy định cho mang , nên mới ở đây phiền muộn đó!”
Ra là , thế thì Hứa Nặc chỉ đành tỏ vẻ lực bất tòng tâm. Hiện tại, vịt và ngỗng luộc nước muối thì thể xem xét, nhưng canh tiết vịt sợi miến thì quả thực , khi cổ đại hộp đóng gói kín chứ.
Thấy Hứa chưởng quỹ sắp bếp, Tiểu Lâm T.ử liền đ.á.n.h liều: “Chưởng quỹ, hãy động lòng từ bi giúp một phen . Lần vương gia nhà ăn, mà chủ yếu còn một vị vương gia khác đích danh ăn món đó.”
Mèo Dịch Truyện
“Nếu cũng đến nỗi phiền muộn như thế!” Tiểu Lâm T.ử tài nào hiểu nổi vương gia nhà cứ mấy chuyện lòng , còn cố tình khó y cái tiểu !
“Không giúp ngươi, ngươi xem từ quán chúng đến vương phủ của vương gia nhà ngươi, đều tốn ít thời gian. Canh nguội sẽ còn ngon nữa, sẽ tanh.”
“Không cả, thể mang về nhờ đầu bếp hâm nóng .”
“Vậy còn sợi miến thì , sợi miến sẽ hút nước, trương phình . Nếu ngươi mang về hâm nóng, e rằng sẽ nát , ảnh hưởng đến hương vị.”
Hứa Nặc là từng nghĩ đến chuyện giao hàng tận nơi, nhưng hiện tại vẫn cách giải quyết . Tiểu Lâm T.ử vẫn cam lòng, chuyện cũng , chuyện cũng xong.
“Vậy thì chưởng quỹ cứ theo về phủ một chuyến chẳng là giải quyết ? Trong bếp của phủ đủ thứ công cụ, như cũng tính là phá vỡ quy tắc của chưởng quỹ.” Tiểu Lâm T.ử chợt nhận quả là một thiên tài, diệu kế như mà y cũng nghĩ .