Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống - Chương 94

Cập nhật lúc: 2025-03-22 07:19:42
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/YijXzIwGtZ

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

" Không có gì đâu, do trưởng bối khen ngợi quá lời thôi." Vệ Nghiên Lâm bị khen ngượng ngùng, liên tục xua tay.

"Thì ra là đại sư." Sở Nguyệt Nịnh chuyển sang chủ đề khác, hỏi Ông chủ Hoàng có gỗ sấm đánh hay không, vì cô muốn dùng để làm kiếm gỗ đào.

"Trước đây tôi có đi trong rừng nhặt được vài khối, gỗ sấm đánh tuy rằng có thể trừ tà, nhưng nói cho cùng vẫn chỉ là gỗ thôi." Ông chủ Hoàng lần lượt kéo ra mấy cái tủ, trưng bày ra một thanh kiếm được chế tác tinh xảo, thanh kiếm dài 1 mét và khá nặng.

Sở Nguyệt Nịnh chỉ nhìn thoáng qua liền lắc đầu từ chối: "Nó quá nặng."

"Đối với em gái mà nói, nặng là điểm yếu, nhưng pháp lực đủ mạnh mẽ thì không thành vấn đề!" Ông chủ Hoàng giải thích.

Sở Nguyệt Nịnh vẫn lắc đầu.

"Hay là thế này đi." Vệ Nghiên Lâm đúng lúc mấu chốt liền lên tiếng: "Tôi biết chỗ có, hay là tôi dẫn cô đi nhé?"

Sở Nguyệt Nịnh suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Có thể."

Ngay khi Vệ Nghiên Lâm còn muốn hỏi thông tin liên lạc thì một người ăn mày bỗng dưng xông vào cửa hàng phong thủy.

Hắn ta khàn khàn hỏi: "Anh là Vệ đại sư phải không?"

Vệ Nghiên Lâm đang nói chuyện rôm rả, hứng thú bừng bừng quay đầu lại, "Đúng là tôi."

Ngay giây tiếp theo, cây chổi quét nhà liền quất xuống người Vệ Nghiên Lâm. Vệ Nghiên Lâm đau đến nhe răng trợn mắt, không ngừng xoa bóp vị trí bị đánh, ngay khi hắn muốn nhặt cây chổi lên ném trả thì lại bị lời nói của kẻ ăn mày làm cho sửng sốt.

"Rõ ràng là cậu tính tôi là người mệnh có số thắng đỏ đen! Tôi tin cậu, dốc hết toàn bệnh vốn liếng, kết quả thua đến giờ vẫn chưa kiếm được một xu!

"Hại tôi giờ đây biến thành ăn mày!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-dung-ki-nghe-boi-toan-thien-dinh-de-kiem-song/chuong-94.html.]

"Cái tên lừa đảo c.h.ế.t tiệt!"

Bầu không khí bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.

“Khụ khụ.”

Ông chủ Hoàng khẽ khàng ho hai tiếng, tìm lấy một chiếc giẻ lau xoay người lau chùi quầy thu ngân.

Vệ Nghiên Lâm mặt đỏ tía tai, tức giận quăng toạc chiếc đạo bào rộng thùng thình, dậm chân ném đôi dép rơm, túm lấy gã ăn mày để: "Này này này, ngày đó tôi chỉ tính cho anh có mệnh thắng đỏ đen thôi, nhưng đã dặn dò trước là phải mua ngay trong ngày, bỏ lỡ thời gian mua rồi lại đổ lỗi cho tôi là sao? Không có đạo lý nào như vậy!”

Vất vả lắm mới gặp được một mỹ nhân đồng môn, Vệ đại sư hào hoa phong nhã, nổi tiếng khắp phố phường, sao lại có thể để xảy ra chuyện xấu hổ như vậy?

Hắn hoàn toàn không dám liếc nhìn cô gái xinh đẹp đang đứng im lặng một bên.

Chờ khi ngẩng đầu lên, đã không thấy bóng dáng Sở Nguyệt Nịnh đâu.

Sở Nguyệt Nịnh mua một số đồ vật rồi rời khỏi cửa hàng phong thủy, lái xe qua phố phường tấp nập. Dọc đường đi, không ít người chào hỏi cô. Nhóm sư nữ dẫn theo những giỏ đồ ăn đầy ắp, chứa đầy những thực phẩm được lựa chọn cẩn thận từ chợ, cung cấp thức ăn cho cả gia đình trong một ngày. Nhìn thấy cô gái xinh đẹp cưỡi xe đạp thong thả đi qua, họ nở nụ cười rạng rỡ và vẫy tay chào hỏi.

"Nịnh Nịnh, đi đâu thế?"

"Đi xe cẩn thận nhé!"

"Sở đại sư, khi nào mới có thời gian xem bói cho tôi một quẻ?"

Chiếc xe đạp lăn bánh vun vút trên con đường rộng rãi, vượt qua khúc cua, kệ thủy tinh bên trái còn nghiêng ngả, Sở Nguyệt Nịnh giảm tốc độ, vẫy tay chào các sư nãi, đôi mắt cong cong, khuôn mặt trắng nõn nở nụ cười rạng rỡ.

" Đinh sư nãi, Lôi sư nãi, Lý sư nãi, chào buổi sáng!"

Đinh sư nãi vẫy tay gọi Sở Nguyệt Nịnh dừng xe, lấy từ giỏ đồ ăn ra một khúc xương heo nhẹ nhàng đặt vào đế xe đạp của cô, "Xương này khó kiếm, bà cố ý dặn dò người bán thịt heo già sớm hai ngày, con mang về nấu canh cho em gái bồi bổ sức khỏe."

DTV

"Không được, Đinh sư nãi cứ để lại cho cháu trai đi." Sở Nguyệt Nịnh chống hai chân xuống đất, đứng dậy, m.ô.n.g nhấc khỏi ghế ngồi, xoay người duỗi tay ra cầm lấy khúc xương muốn trả lại.

Loading...