Xuyên Không Ta Dùng Kĩ Nghệ Bói Toán Thiên Đỉnh Để Kiếm Sống - Chương 380

Cập nhật lúc: 2025-03-26 20:42:20
Lượt xem: 10

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/uDJs77hFWU

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Đúng vậy, cẩn thận chồn không lấy được lời may mắn thì cậu sẽ xui xẻo cả đời đấy."

Hà Văn Bân rời khỏi quán nước đường, cười tủm tỉm quay đầu lại vẫy tay, "Chú ơi dì ơi, con biết rồi, lần này nhất định sẽ không làm hỏng việc."

Lời nói còn chưa dứt.

Bỗng nhiên anh ta đột ngột lùi lại mấy bước, suýt ngã nhào, anh ta vội vàng ổn định thân hình.

Nhóm hàng xóm nhìn lo lắng đề phòng, biết anh ta xui xẻo là một chuyện, nhìn anh ta xui xẻo lại là một chuyện khác.

"Sao vậy?"

"Có ngã không? Có cần đi viện không?"

Hà Văn Bân nhấc chân lên, một mùi tanh tưởi xộc lên mũi, "Dẫm phải cứt chó, không sao đâu."

Nói xong, Hà Văn Bân vẫy tay chào và biến mất hoàn toàn ở cuối phố Miếu.

Nhóm hàng xóm nhớ đến chuyện con chồn, đều vô cùng cảm khái.

"Sống cả 5-60 năm rồi mà chưa bao giờ gặp động vật thành tinh, không biết khi tôi gặp thì sẽ ra sao nhỉ?"

"Thế giới thật kỳ diệu, trước đây tôi vẫn luôn nghĩ rằng yêu quái trong truyền thuyết chỉ tồn tại trong tiểu thuyết."

Sở Nguyệt Nịnh tính xong ba quẻ cho ngày hôm nay, chuẩn bị dọn dẹp bàn. Bà A Sơn cũng phụ giúp, cúi người cắm đầu gỗ đào xuống đất. Mặc dù đã lớn tuổi, nhưng bà vẫn nhanh nhẹn, nhón chân thành thạo nhấc bàn lên và nhẹ nhàng nhét vào gầm xe.

Một ông cụ tò mò hỏi: "Nịnh Nịnh, con chồn bây giờ sẽ không hại người chứ? Sau khi thành tinh sẽ thế nào?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-ta-dung-ki-nghe-boi-toan-thien-dinh-de-kiem-song/chuong-380.html.]

Sở Nguyệt Nịnh cất bộ trà vào túi và đặt vào xe, suy nghĩ một lúc rồi nói: "Theo xu hướng hiện đại, số lượng động vật có thể tu luyện thành yêu quái ngày càng ít đi. Chồn thành tinh cũng không thực sự biến thành người, chỉ là ngũ quan sẽ càng giống người, hoặc là một khía cạnh nào đó rất giống người."

"Thiện ác chỉ trong một niệm. Nếu có ác niệm, ngoài luật trời ra, còn có người trừng trị."

DTV

Ông cụ đã hiểu, ông còn muốn hỏi gì đó, nhưng bỗng nhiên bị một lực đẩy về phía trước. Ông hoảng sợ xanh mặt, quay đầu lại nhìn: "Ai vậy? Không muốn sống hay sao mà dám đ.â.m người già hả?"

"Không có việc gì thì cút ngay." Người phụ nữ tóc ngắn đẩy ông cụ ra, ngậm thuốc lá, khinh thường nhìn vào quán nước đường đã dọn dẹp xong, kiêu ngạo chỉ vào mũi Sở Nguyệt Nịnh: "Tao hỏi mày, hôm nay có bà bầu nào đến xem bói không?"

Sở Nguyệt Nịnh nhàn nhã nói: "Không thể tiết lộ."

Ngải Thụy tức đến muốn hộc máu. Cô ta vừa về nhà ở của Tô Tú Nhã, lục tung cả căn phòng mà không thấy sổ tiết kiệm, mồ hôi vã ra như tắm.

Phải biết rằng, sổ tiết kiệm có mấy trăm vạn đô la Hồng Kông, là số tiền Ngải gia dùng để xoay vòng vốn. Nghĩ đến việc sắp phải đóng gói hàng lớn mà sổ tiết kiệm lại không thấy, Ngải gia như kiến bò trên chảo nóng.

Họ đã lục tung cả căn phòng, Ngải Thụy muốn tìm Tô Tú Nhã để hỏi tình hình, nhưng không thể tìm thấy Tô Tú Nhã, người chưa bao giờ ra khỏi cửa.

Trong tình thế cấp bách, Ngải Thụy đã gõ cửa từng nhà hàng xóm, hỏi xem có ai nhìn thấy Tô Tú Nhã hay không, cuối cùng cũng hỏi được một người.

Người đó nói Tô Tú Nhã đã ra ngoài hai lần, một lần nói với hàng xóm là đi xem bói ở phố Miếu, lần thứ hai là vào khoảng giữa trưa, mang theo túi du lịch và đi rồi.

Ngải Thụy lập tức cùng Sasa tìm đến phố Miếu.

Sasa vội vàng định tóm lấy tay Sở Nguyệt Nịnh, nhưng bị ánh mắt lạnh nhạt của Sở Nguyệt Nịnh quét qua, bỗng nhiên cảm thấy lạnh lẽo sau lưng.

Sasa buông tay, cố gắng kiềm chế cơn giận, giả vờ ngây thơ đáng yêu: "Chị ơi, chị có thật sự không biết người phụ nữ kia đi đâu không? Nói cho chị biết nhé, người phụ nữ kia đã trộm nhà chúng tôi mấy trăm triệu và bỏ trốn mất rồi."

Cô ta cố gắng lấy sự đồng cảm của Sở Nguyệt Nịnh.

Người bình thường nghe vậy, chắc chắn cũng sẽ nóng lòng đi tìm, hoặc là chủ động đề nghị hỗ trợ.

Sở Nguyệt Nịnh lại nhìn thấu vẻ ngoài ngây thơ, thiện chí của Sasa, nhướng mày hỏi: "Sau đó thì sao?"

Loading...