Từ Linh Duyệt cũng khách khí, :
“Vậy thì phiền Hải đạo hữu tốn kém .”
Chỉ là tay cũng dừng , thu bình r-ượu sắp cạn về, lấy một bình r-ượu đặt lên bàn.
Nhìn động tác của Từ Linh Duyệt, Hải Lệnh Huân càng hài lòng hơn, gọi thị nữ sớm đợi trong góc lên một bàn đặc sản, bảo họ mau mang lên, gọi thêm một bình r-ượu địa phương, hướng về hai :
“Hai vị đạo hữu, hiếm khi đến hải ngoại đại lục, lát nữa cũng nếm thử mỹ t.ửu ở đây của chúng , xem uống quen .”
Từ Linh Duyệt đáp:
“Nhất định sẽ thưởng thức kỹ.”
Từ khi đến tu chân giới, nàng cũng chỉ ăn hải sản với Hiên Viên Diệp, cũng lâu ăn , vẫn chút mong đợi.
Bạch Vũ Thần cũng nâng chén r-ượu lên :
“Cảm ơn sự khoản đãi của Hải đạo hữu.”
Đoán chừng là cũng hành vi của chút đúng, lúc Bạch Vũ Thần khôi phục vẻ tản mạn mà khó lường ban đầu.
Từ Linh Duyệt nghĩ thế mới đúng chứ.
Hải Lệnh Huân:
“Hai vị đạo hữu khách khí.”
Rất nhanh linh thực lên bàn, bày đầy một bàn, Hải Lệnh Huân đưa tay động tác mời :
“Mời hai vị đạo hữu.”
“Mời Hải đạo hữu.”
Từ Linh Duyệt, Bạch Vũ Thần cũng khách khí đáp lễ.
Ba ăn uống, thỉnh thoảng tán gẫu vài câu, cũng thu ít tin tức, ví dụ như con tàu khổng lồ ngày mai là xuất phát, San Hô Đảo sản xuất Tị Thủy Châu (ngọc tránh nước), điều khiến hai thông thủy tính đều hứng thú, dù cũng ở thủy vực, lúc mấu chốt thể giữ mạng ai chê nhiều cả.
Nhất là Bạch Vũ Thần, ít nhất nàng vẫn thủy linh căn, Tị Thủy Châu cũng , nhưng Bạch Vũ Thần bản là hồ ly, quả thực cần một viên.
Tuy nhiên điều nhất định đến San Hô Đảo, đến trung tâm đảo chắc chắn cũng thể mua .
Còn những tin tức khác, thì đều là chuyện quan trọng.
Ăn uống no nê, tu sĩ lượt đến, Từ Linh Duyệt và Bạch Vũ Thần quyết định trở về, Hải Lệnh Huân ngoài dự đoán ở , hòa nhập đám mới.
Hai bộ dạng đó của , lắc lắc đầu, xoay rời .
Họ cứ đợi ngày mai xuất phát, mở mang tầm mắt về vùng biển thực sự.
Lời tác giả:
Văn bản dự kiến thành trong tháng , cảm ơn luôn ủng hộ và yêu mến.
Truyện mới sắp mắt “Thất linh chi gái ế quyết định tay ” hoan nghênh sưu tầm .
◎
Trời sáng, cùng với tiếng còi, con tàu khổng lồ chạy biển khơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-nu-phu-tu-tien-chi-dam-me-my-thuc/chuong-297.html.]
Từ Linh Duyệt nữa đến boong tàu tầng mười, liền phát hiện sự khác biệt so với , ……◎
Trời sáng, cùng với tiếng còi, con tàu khổng lồ chạy biển khơi.
Từ Linh Duyệt nữa đến boong tàu tầng mười, liền phát hiện sự khác biệt so với , bộ bầu trời boong tàu thêm một lớp lá chắn, hoặc thể là bộ tàu đều trong lá chắn, xem chủ tàu quả thực khá thực lực, nghĩ cũng đúng, thể ăn việc ăn lớn thế , tất tất nhiên là thế lực lớn ở nơi đây, cộng thêm yêu thú biển nhiều, còn phòng thời tiết khắc nghiệt, cũng thể hiểu , nên cũng quan tâm nhiều nữa.
Nhìn mặt biển, liền phát hiện, tốc độ chạy của nó cũng cực nhanh, hề ảnh hưởng bởi sự cồng kềnh của nó, những yêu thú bậc thấp biển dường như sớm quen với những thứ , thấy tàu khổng lồ tới liền chạy từ sớm, dù vài con đ-âm , cũng sẽ lá chắn bật , khiến thấy vô cùng an tâm.
Còn tu sĩ, hôm nay đến càng nhiều hơn, ba bốn bạn bè ở cùng một chỗ tán gẫu, hoặc uống , uống r-ượu, cũng giống như họ đầy tò mò ngó xung quanh, tất nhiên cũng ôm ấp nữ tu chuyện trò yêu đương, điều khiến Từ Linh Duyệt cảm thấy thể tin nổi nhất là ở đây một thị trường giao dịch quy mô nhỏ.
Từ Linh Duyệt và Bạch Vũ Thần hai tò mò, cũng tiến lên dạo chơi một chút, xem rốt cuộc là đồ gì, nhịn thì trao đổi ở đây.
Dù đồ nếu mang đến trung tâm đảo thì giá sẽ cao hơn, mà đặc sản địa phương ở trung tâm đảo cũng sẽ rẻ hơn, thực sự tìm lý do trao đổi ở đây.
Hai qua liền thấy Hải Lệnh Huân cũng ở trong đó, quả nhiên đám đông náo nhiệt luôn thể thiếu .
Thấy hai về phía , Hải Lệnh Huân liền nhiệt tình chào hỏi:
“Sơ Tâm đạo hữu, Bạch đạo hữu.”
Từ Linh Duyệt bước lên cũng chào hỏi:
“Hải đạo hữu.”
Mà Bạch Vũ Thần liền lẳng lặng bên cạnh Từ Linh Duyệt, trở thành bộ dạng bình thường nên , Từ Linh Duyệt cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Hai vị đạo hữu mau qua xem, ở đây đồ .”
Hải Lệnh Huân nhe hàm răng trắng bóc chào hỏi.
Từ Linh Duyệt cũng hứng thú, tiến lên kiểm tra, liền thấy một tu sĩ da đen đang bày một viên Tị Thủy Châu chiếc bàn mặt, mà chất lượng viên Tị Thủy Châu trông cực kỳ , đoán chừng xuống sâu đáy biển cũng thể thở bình thường.
Đang nghĩ thì thấy Hải Lệnh Huân thấp giọng giải thích:
“Sơ Tâm đạo hữu, đừng đây chỉ là Tị Thủy Châu, Tị Thủy Châu cũng chia cấp bậc, Tị Thủy Châu bình thường chỉ thể thở tự do ở vùng nước nông, nhưng viên là loại ngàn năm, tức là đến đáy biển cũng thành vấn đề, nếu , thì tự thu , hai vị đạo hữu hứng thú ?”
Từ Linh Duyệt quả thực hứng thú, Tị Thủy Châu của bản chất lượng cũng tệ, viên thể tặng cho Bạch Vũ Thần, dù phận hiện tại của là linh sủng của , chịu trách nhiệm bảo vệ , nên cho thì vẫn cho.
Tiến lên hỏi:
“Đạo hữu viên bán thế nào?”
“Một viên Kết Kim Đan.”
Người đàn ông da đen, mặt cũng chút ửng hồng.
Từ Linh Duyệt ngẩn , giá thấp nha.
Dường như sự do dự của Từ Linh Duyệt, tu sĩ vội vàng :
“Đạo hữu đừng giá cao, nhưng với tu vi của nàng dùng nó xuống đáy biển tìm đồ tuyệt đối là lời lỗ, hơn nữa biển khó tránh khỏi tiếp xúc với đại dương, thứ lúc mấu chốt là thể giữ mạng.”
Ngay cả Hải Lệnh Huân cũng :
“Sơ Tâm đạo hữu, giá vẻ cao, nhưng thực sự xứng đáng, Tị Thủy Châu dễ tìm, nhưng Tị Thủy Châu ngàn năm thì thực sự hiếm , ngay cả Hải Thiên Môn chúng cũng mấy viên.”
Từ Linh Duyệt hai một tung một hứng, nhướng mày :
“Quen ?”