Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 45: Vị sư đệ được tất cả các tỷ tỷ bảo vệ
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:20:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Hầy! Khó khăn lắm mới ngủ một giấc để khôi phục tám phần linh lực, giờ buộc dùng hết ." A Thần thở dài, lầm bầm tự nhủ.
Đêm qua để thử nghiệm thuật giặt đồ kết hợp , sử dụng sử dụng Nhuận Trạch Thuật và Toàn Phong Thuật hàng chục , giờ đây dù nhắm mắt cũng thể thi triển Toàn Phong Thuật.
Tuy nhiên sương mù mắt quá dày đặc, chỉ dựa Toàn Phong Thuật thông thường thì rõ ràng .
Đã là Toàn Phong Thuật thông thường , thì cải tiến một chút, một phiên bản tăng cường !
Cứ chiếu theo cường độ vòi rồng của di mẫu Mina mà , nghĩ , A Thần hai tay kết ấn, một chiêu Toàn Phong Thuật siêu cường phóng .
Cùng lúc đó, kích hoạt vòng chân di mẫu Mina nâng cấp cho .
Theo làn sương mù dày đặc xung quanh vòi rồng thổi tan, cơ thể cũng từ từ bay lên trung.
Bay lơ lửng giữa trung, xuống nơi lúc nãy, chỉ thấy nơi đó trống rỗng, cảnh tượng sương mù bao vây lúc giống như chỉ là một giấc chiêm bao.
Xem vị mập sư lừa để dấu vết, quả thực cao minh!
Còn về cái tên Lưu Đông Minh của , e rằng cũng là giả.
Không, vẫn còn một khả năng khác, chính là Lưu Đông Minh thật sự vốn ưa gì .
Nếu như thật sự chỉ là một đứa trẻ tám tuổi từng trải qua sóng gió, khi thoát khỏi phong ấn sẽ lảo đảo chạy đến chỗ đạo sư để cáo trạng.
Dẫu thể vu oan thành công cho Lưu Đông Minh, thì ít nhất cũng khiến một phen ghê tởm. Sau chuyện đó, Lưu Đông Minh chắc chắn sẽ ghi hận A Thần, một tân môn sinh hiểu chuyện .
Quả là một mũi tên trúng mấy con nhạn, khiến chịu thiệt, khiến họ khổ mà thể .
A Thần từ nhỏ đến lớn, ăn gì cũng chứ tuyệt đối chịu ăn thiệt thòi bao giờ.
Dù , chuyện quan trọng nhất lúc là lên lớp. Ta dậy thật sớm chẳng là để muộn trong ngày khai giảng đầu tiên ?
A Thần thao túng vòng cổ chân, thi triển kỹ năng ẩn nặc, hạ cánh xuống một góc ai để ý trong viện của lớp sơ cấp, đó giống như việc gì, sải hai cái chân ngắn bước giảng đường.
Đạo sư vẫn đến, trong giảng đường vô cùng náo nhiệt. Mặc dù A Thần bước nhẹ nhàng, nhưng khoảnh khắc thấy , nhiều học viên đang đối diện cửa lớn vẫn ngừng trò chuyện, chằm chằm chớp mắt.
Những vốn dĩ đang lưng về phía cũng nhanh ch.óng phát hiện sự bất thường, đồng loạt đầu .
Trong giảng đường bỗng chốc im lặng như tờ, giống như một bộ phim náo nhiệt đang phát thì đột ngột nhấn nút tạm dừng.
Mặc dù đó ở học viện Tường Vân quen với việc chú ý, nhưng khi đó xung quanh đều là một đám nhóc tì.
Thế nhưng trong lớp học hơn ba mươi học viên, tuổi tác từ sáu tuổi đến hơn hai mươi tuổi. Bị những đồng môn tuổi đời đáng hàng thúc thúc chằm chằm, A Thần cảm thấy áp lực như núi.
Dưới ánh mắt của , cúi hành lễ, hào sảng : "Chư vị sư tỷ, sư ! Đệ tên là Tả Thần, là tân học viên nhập thư viện năm nay, mong chiếu cố nhiều hơn!"
"Ừm, nhỏ tuổi như , chiếu cố là lẽ đương nhiên. Thế nhưng tiểu sư , một ở trong ký túc xá lớn như , ban đêm dọa phát ?" Một thiếu niên mười một, mười hai tuổi liếc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-45-vi-su-de-duoc-tat-ca-cac-ty-ty-bao-ve.html.]
"Lưu Minh Đông! Không phép ức h.i.ế.p tiểu sư !" Lời dứt, bốn năm nữ học viên đồng loạt dậy chỉ tay nộ nạt.
Các nữ học viên khác cũng đều ném về phía những ánh mắt mấy thiện cảm, khiến trong phút chốc trở thành kẻ thù chung của phái nữ.
Lưu Minh Đông ngẩn !
Chẳng ức h.i.ế.p tân học viên là truyền thống vốn của lớp sơ cấp ? Tại hôm nay mới chỉ mỉa mai vài câu nhắm ?
A Thần cúi đầu khẽ mỉm , từ nhỏ đến lớn đều dựa khuôn mặt tinh xảo mà khiến tất cả nữ nhân từ già đến trẻ đều yêu quý và bao dung.
Tất nhiên, cũng luôn ghi nhớ lời mẫu dạy bảo, nam nhân mặt phái nữ phong độ quân t.ử, tôn trọng và yêu thương nữ giới.
Nếu ban đầu phái nữ yêu thích vì khuôn mặt đáng yêu tinh xảo, thì khi tiếp xúc, phát hiện chăm chỉ, thiên tư hơn hiểu lễ nghĩa, ấn tượng về càng hơn.
Mèo Dịch Truyện
Vị tiểu sư mới đến cửa thể nữ học viên bảo vệ, khiến cho những nam học viên khác vốn định tìm cơ hội ức h.i.ế.p đều từ bỏ ý định.
Không cần thiết vì một đứa nhóc mà phật lòng nhiều sư tỷ sư như , rằng trong họ ít là mục tiêu theo đuổi của các nam học viên.
Cuối cùng giờ học cũng bắt đầu, đạo sư giảng dạy hôm nay tên là Đổng Dĩnh, là một tu sĩ Vấn Thiên cảnh.
Bà một đôi mắt phượng, cả tỏa khí tràng khiến khác dám gần, trông vẻ tính tình lắm.
Khi bà giảng bài, tất cả học viên đều dám lên tiếng, lúc gặp câu hỏi của bà, càng giống như lũ chim cút, cúi gầm mặt xuống, dường như sợ điểm tên.
A Thần đối với chế độ giảng dạy ở đây chút quen, những học viên cũ rõ ràng tiến độ nhanh hơn tân học viên như họ mới đúng.
vị đạo sư khi giảng bài chẳng mảy may để tâm đến các học viên cũ, vẫn bắt đầu giảng từ những Phù lục sơ cấp căn bản nhất.
Tuy nhiên, công tâm mà , trình độ giảng bài của Đổng Dĩnh đạo sư hề tệ, những chi tiết cần chú ý khi vẽ phù lục, cũng như mấu chốt của sự thành bại đều bà rõ ràng minh bạch.
Chỉ cần căn bản về chế phù, chịu khó giảng thì chắc chắn đều thể học .
Hai khắc , Đổng Dĩnh đạo sư kết thúc thời gian giảng bài của .
"Hôm nay chúng học cách vẽ Truyền Âm Phù sơ cấp, tân học viên yêu cầu mỗi vẽ một tấm từ trung phẩm trở lên, học viên cũ yêu cầu chia thành nhóm năm vẽ một tấm Truyền Âm Phù sáng tạo."
"Ai thành, cứ theo quy cũ cũ, trong phù trận tự phản tỉnh, hôm nay đến lượt Hoa Vũ Phù Trận."
"Một canh giờ , sẽ đến nghiệm thu thành quả của các ngươi, tự cầu phúc cho !"
Đổng Dĩnh đạo sư đảo mắt qua tất cả trong giảng đường, ngữ khí lãnh đạm , đó xoay sải bước rời .
Lúc bà còn đặc biệt sâu A Thần một cái, đến mức khiến khỏi rùng , vị đạo sư mặt sắt ý định nhằm .
"Á! Là Hoa Vũ Trận ! Lần t.h.ả.m !" Một nữ học viên kêu t.h.ả.m thiết, A Thần đầu , chẳng chính là vị tỷ tỷ đầu tiên bảo vệ ?