Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 262: Cái giá của thời gian hồi quy

Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:50:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tả Phiến mơ một giấc mơ dài, trong mơ nàng trở Lam Tinh, thấy trở thành thực vật, bất động giường bệnh gì.

 

Phụ và mẫu mỗi tuần đều đưa đến bệnh viện thăm nàng một , luôn hỏi: "Khi nào tỷ tỷ mới tỉnh ạ?"

 

Phụ giống như đả kích lớn, đôi vai sụp xuống, sống lưng vốn dĩ thẳng tắp dường như chịu nổi trọng áp mà còng .

 

Mẫu lúc nào cũng một lặng lẽ chạy tới phòng bệnh của , bên giường mà , ngừng lải nhải:

 

"Phiến Tử, mẫu xin con, năm đó nên vì để giảm bớt gánh nặng mà để một con ở quê.

 

Khi con còn nhỏ, mỗi mẫu về quê thăm con, con đều níu lấy ống tay áo của : Mẫu thêm mấy ngày , Tiểu Phiến T.ử nhiều lời với .

 

Thế nhưng lúc đó mẫu mải mê lụng kiếm tiền, thời gian mà ở lâu?

 

Sau con trưởng thành , điều kiện trong nhà hơn, cuối cùng cũng thể đón con tới sống cùng, mà con chẳng còn lời tâm sự với mẫu nữa.

 

Bây giờ con đột nhiên trở thành sống đời thực vật, đại phu con lẽ vĩnh viễn thể tỉnh , nhưng mẫu tin. Mẫu , nhất định thể đợi đến ngày con tỉnh !

 

Mẫu cầu con tha thứ, chỉ mong con thể tìm một nam nhân yêu thương chăm sóc, các con thành gia lập thất, sinh con đẻ cái, một gia đình nhỏ của riêng , sống những ngày tháng hòa thuận mỹ mãn.

 

Ta con chạy đường dài vất vả, đợi khi con tỉnh , chúng đổi một công việc nhẹ nhàng hơn, ?

 

Con ngủ đủ lâu , Tiểu Phiến T.ử của mẫu , cầu xin con hãy mau tỉnh ?

 

Mẫu nguyện ý lấy bộ thọ mệnh còn của để đổi lấy việc con tỉnh ngay lúc , hu hu hu hu!"

 

Tả Phiến bên giường, đưa tay ôm lấy mẫu , lau khô những giọt lệ mặt bà, nhưng nàng phát hiện bản chỉ là một hư ảnh, căn bản thể chạm bất kỳ vật thực nào.

 

Nàng với bà: "Mẫu ! Con sớm tha thứ cho ! Từ ngày con hiểu cuộc sống dễ dàng, con còn trách phụ mẫu bỏ mặc con ở quê nhà nữa.

 

Bởi vì ở quê con cũng là đứa trẻ đáng thương cô độc, gia gia nãi nãi thương yêu, con sống thực còn hơn đại đa những đứa trẻ khác.

 

Họ giống như những lão nhân khác trong thôn, chê bai con là nữ nhi.

 

Họ luôn với con: Con gái thì chứ? Con gái cũng giỏi giang mà! Trong hí kịch chẳng còn Mộc Quế Anh, Hoa Mộc Lan đó ?

 

Thời nay nữ nhi thành tích , vẫn cứ Thanh Bắc như thường, khiến cho đám lão gia hỏa tôn t.ử chịu học hành t.ử tế trong thôn ghen tị đến c.h.ế.t!

 

Chính nhờ sự khích lệ và ủng hộ của gia gia nãi nãi, con mới thể thi trường thể thao, đoạt lấy quán quân!

 

Bây giờ con còn thức tỉnh dị năng...

 

Ơ? Tại nghĩ đến dị năng? Chẳng lẽ quên mất chuyện quan trọng gì, là một vô cùng quan trọng ?"

 

Tả Phiến nghĩ đến đây, cảm thấy đại não truyền đến từng trận đau đớn kịch liệt, nhưng nàng vẫn nhịn mà liều mạng suy nghĩ, bởi vì nàng cảm thấy chuyện và nàng quên mất vô cùng quan trọng.

 

Ngay lúc nàng đau đầu nứt , bỗng nhiên cảm thấy trong đầu dường như xuất hiện một chiếc lược nhỏ.

 

Nó ở bên trong chải tới chải lui, đầu của nàng dường như dần dần còn đau nữa, bên tai thấp thoáng dường như luôn thấy tiếng ê a của trẻ nhỏ, âm thanh đó quen thuộc, nhưng nàng nhất thời tài nào nhớ .

 

Chiếc lược nhỏ vẫn luôn chải ở trong đầu nàng, cảm giác như qua lâu, lâu đến mức như vài thế kỷ dài đằng đẵng, một ngày nọ, nàng bỗng nhiên thấy giọng non nớt của hài nhi: "Nương... nương... nương... nương..."

 

Nàng bỗng nhiên mở mắt , liền bắt gặp hai đôi mắt xanh biếc cực kỳ giống , một lớn một nhỏ đang đăm đăm.

 

Đôi mắt của hài nhi nhỏ bé đong đầy nước mắt, dường như bất cứ lúc nào cũng thể mếu máo mà lớn một trận.

 

Còn đôi mắt của lớn thì đầy vẻ lo âu, cả trông vô cùng tiều tụy.

 

Nàng ngẩn ngơ vài giây, ký ức mới dần trở , nàng mở miệng, giọng khàn đặc: "A Thần, Tiểu Bạch, các ngươi đều như ?"

 

"Oa oa oa! Nương nương nương nương!" Hài nhi tích tụ mấy ngày ấm ức và kinh hoàng cuối cùng cũng giải tỏa.

 

Mẫu hôm đó trở về liền nhắm nghiền mắt , cho dù hài nhi quấy thế nào, nàng cũng chịu tỉnh .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-262-cai-gia-cua-thoi-gian-hoi-quy.html.]

Cữu cữu Mao Lật , mẫu chịu phản phệ nghiêm trọng, hài nhi hiểu phản phệ nghĩa là gì, chỉ khí tức của mẫu yếu ớt, mãi tỉnh .

 

Di mẫu Lele cứ cách một lúc chạy tới ép Tuệ Tuệ nhà nàng truyền dị năng cho mẫu , Tuệ Tuệ mệt đến sắp lả , nhưng mẫu vẫn tỉnh.

 

Di mẫu Lele cứ thế lén lút mãi, mắt đến đỏ hoe.

 

Cữu cữu Tiểu Bảo thì sốt ruột ngừng xoay quanh mẫu , đủ loại hoa bằng kim loại mắt đặt đầy đầu giường nàng.

 

Ngay cả kẻ thù một cũng thường xuyên canh giữ bên giường, đút cho nàng nhiều d.ư.ợ.c tề màu sắc kỳ quái, nhưng mẫu vẫn phản ứng, chỉ thể lặng lẽ nàng mà ngây .

 

Hài nhi thể cảm nhận nỗi buồn của , nhưng hài nhi hiểu tại buồn.

 

Mẫu là mẫu của hài nhi, của , buồn cái gì chứ?

 

Tăng tổ mẫu Cốc cũng đến, thuật trị liệu thi triển hết cái đến cái khác, nhưng thảy đều tác dụng.

 

phản phệ dị năng là cơ thể thương, cũng dị năng cạn kiệt, nàng sử dụng một năng lượng vượt qua lẽ thường, nên trả giá đắt, còn việc thể tỉnh thì xem thiên ý.

 

Thiên ý là gì hài nhi , hài nhi chỉ mẫu ngủ mãi, hài nhi mẫu tỉnh .

 

hài nhi cũng để gọi mẫu dậy, đó hài nhi thấy dường như mẫu đau đầu, bèn dùng tinh thần lực ngưng tụ thành một chiếc lược nhỏ, chải chuốt những sợi tơ năng lượng đang quấn lấy trong đầu nàng.

 

Hài nhi chải "a a a" gọi mẫu , chẳng thế nào, đầu lưỡi uốn một cái, liền gọi tiếng "Nương nương nương nương".

 

Mẫu cuối cùng cũng tỉnh , nhưng nàng còn yếu, sức để bế hài nhi.

 

Sau đó mắt của kẻ thù một bỗng sáng rực lên, nhẹ nhàng đặt hài nhi xe nôi, ôm chầm lấy mẫu , lệ rơi như mưa: "Phiến Tử, nàng cuối cùng cũng tỉnh !"

 

Hài nhi: Thật đẩy cái kẻ xa đang tranh giành chỗ của hài nhi quá !

Mèo Dịch Truyện

 

Tả Phiến hôn mê ròng rã bảy ngày, cả nhà một phen kinh hồn bạt vía, may mà nàng cuối cùng cũng tỉnh , sự yếu ớt của cơ thể cũng chỉ kéo dài một ngày là nàng sinh long hoạt hổ như .

 

Mọi thấy nàng đều thôi, hỏi nàng rốt cuộc dùng kỹ năng nghịch thiên gì, nhưng ai dám mở miệng hỏi, chỉ sợ hỏi xong nàng sẽ phản phệ một nữa.

 

Tiểu Bạch cũng hỏi, chỉ nghiêm nghị : "Bất kể đó là cái gì, phép dùng nữa! Lần là nàng may mắn, lẽ sẽ vĩnh viễn tỉnh !"

 

Tả Phiến thầm nghĩ nàng cũng dùng? lúc đó nàng thực sự cảm thấy tiếc nuối vì đời t.h.u.ố.c hối hận, thể mua hai chữ " ", thể giúp nàng thời điểm khi xiềng xích trói buộc dị thú ngài c.h.é.m đứt.

 

Thế nàng liền mơ hồ trở khoảnh khắc đó, chính nàng cũng rõ bản rốt cuộc mà mua hai chữ " " .

 

cơ hội ngàn năm một nàng chắc chắn thể bỏ lỡ, thế là nàng ngay lập tức nhắc nhở ngài -- dị thú xiềng xích, ngàn vạn c.h.é.m đứt nó.

 

Kết quả là...

 

Nàng thấy kết quả, khi nàng theo bóng lưng ngài nhảy xuống vực sâu, liền cảm thấy mắt tối sầm , mất tri giác.

 

Bây giờ sắp xếp suy nghĩ, nàng cuối cùng hiểu rốt cuộc là thức tỉnh kỹ năng nghịch thiên gì -- Thời gian hồi quy.

 

Loại kỹ năng thậm chí còn đáng sợ hơn cả xuyên trọng sinh, nếu dùng những thời điểm mấu chốt, khả năng đổi cả cục diện thế giới.

 

Ví dụ như, nếu thể để nàng khi đại tai biến ở Lục Tảo xảy , cho dù thể đổi vận mệnh mạt thế giáng lâm, ít nhất cũng thể cứu vãn nhiều hơn.

 

Tất nhiên, ý nghĩ nàng đến cả nghĩ cũng dám nghĩ nhiều.

 

Nàng chỉ mới ngược thời gian về trận chiến của ngài với dị thú, đưa cho ngài một lời nhắc nhở nhỏ, hôn mê suốt bảy ngày trời.

 

Hơn nữa trong bảy ngày , Cốc lão phu nhân, Lele, còn cả Tiểu Bạch, dùng bao nhiêu dị năng trị liệu lên nàng, rót bao nhiêu sinh cơ, cùng với đủ loại d.ư.ợ.c tề hồi phục cao cấp.

 

Vậy mà thảy đều vô dụng!

 

Nếu nàng to gan lớn mật, dám động chạm đến loại thời gian hồi quy cứu giúp hàng vạn , cái mạng nhỏ của nàng e là đủ để lấp chỗ trống .

 

Nàng cũng thánh mẫu đến mức đó, trừ phi liên quan đến sinh t.ử của hài nhi, nàng sẽ tùy tiện sử dụng cái chiêu thời gian hồi quy nữa.

 

 

Loading...