Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 188: Kỹ năng lột da tinh xảo
Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:49:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gieo xong hạt giống cây dương thì đến giữa trưa, lão quản gia kịp thời dựng lên một gian nhà đất tạm thời để nghỉ ngơi.
Tả Phiến lấy thịt mang theo cùng máy xay thịt , bắt đầu bận rộn hương tràng.
Lão quản gia thấy nàng chẳng chút che giấu, vẻ mặt đầy đau lòng : "Ngươi cái nha đầu , loại trù nghệ thất truyền từ lâu như thế , ngươi nên tùy tiện phô diễn mặt ngoài."
"Ta tùy tiện phô diễn mặt ngoài , ngài và Cố lão phu nhân đều là nhà, nếu các vị hứng thú, thể phương pháp chế biến cho các vị." Tả Phiến đáp.
"Ngươi là thấy chúng đều già , chẳng sống mấy ngày nữa, nên mới lo chúng cướp mất bí phương của ngươi ?" Cố lão phu nhân đùa.
"Không , là nghĩ nếu Quản gia gia gia học , thể cho ngài ăn mà!" Tả Phiến .
"Hừ! Lão ngoài việc là sát tinh của cây cỏ thì còn là sát tinh của nhà bếp, ngoại trừ dựng nhà , lão chẳng cái gì hết!" Cố lão phu nhân vẻ mặt chê bai về phía lão quản gia.
"A Nhung, bà là đúng nhé? Ta còn luyện khí nữa! Tuy là kim thuộc tính dị năng, đao kiếm luyện bằng những bậc đại sư luyện khí thực thụ, nhưng những thứ khác luyện đây từng ai khen ngợi cả." Lão quản gia phản bác.
"Thật ? Vậy Quản gia gia gia ngài luyện chế hộ giáp ?" Tả Phiến lập tức sinh lòng hứng thú.
"Đó là đương nhiên, tay nghề xử lý da thú của năm xưa chính là nhất trong cả khu bốn mươi! Đám lính đ.á.n.h thuê mỗi săn yêu thú biến dị đều tìm đến nhờ giúp đỡ đầu tiên!" Lão quản gia vẻ mặt đầy vẻ "nhớ thời oanh liệt".
"Hừ! Bọn họ chẳng qua coi lão là tên ngốc thôi! Mỗi lão chỉ thu của bọn họ bảy phần phí xử lý, giúp bọn họ tiết kiệm trăm vạn nhỉ?
Nếu đó bọn họ mang tấm da gấu nâu biến dị cấp bốn rách đến cho lão xử lý, lúc lấy hàng khăng khăng vu vạ lão hỏng da , thì sợ là lão vẫn còn tiếp tục trâu ngựa cho bọn họ đấy!" Cố lão phu nhân lườm lão một cái .
"Ái chà ái chà! A Nhung , mấy chuyện xưa rích đó bà nhớ rõ thế!" Lão quản gia lộ vẻ ngượng nghịu .
Tả Phiến vốn định nhờ lão giúp đỡ, thấy khó mà mở lời.
Cố lão phu nhân vội : "Tiểu Phiến Tử, ngươi là nhờ A Trung giúp hộ giáp đúng ? Mau lấy đồ ! Tuy A Trung từ chuyện đó thề bao giờ nhận việc luyện khí nữa, nhưng ngươi là nhà, giúp ngươi thì tính."
" đúng , nhắc đến chuyện luyện khí là tay ngứa ngáy đây, mau lấy đồ !" Lão quản gia xoa xoa tay, hăng hái .
Tả Phiến thấy cũng khách sáo nữa, trực tiếp lấy con cá sấu cái khổng lồ .
"Hắc Khải Môn ngạc biến dị cấp bốn?! Trên còn lưu thở của vị Tiểu Bạch thiếu gia từng tới nhà , dị năng của cấp bậc thấp !" Lão quản gia thốt lên.
"Đâu chỉ là thấp? Tiểu Phiến T.ử ... bạn như giúp đỡ, còn nhặt rác ngoài hoang dã gì?" Cố lão phu nhân thăm dò.
"Dựa dẫm khác rốt cuộc kế lâu dài, vả bạn bè với cũng cần qua .
Ta con cá sấu biến dị giá trị nhỏ, nên dự định dùng da của nó luyện chế thành hộ giáp, thịt cũng sẽ chế biến thành mỹ thực, đó đều đem tặng cho Tiểu Bạch bọn họ, nếu họ nhận, sẽ mang lên diễn đàn thứ chín rao bán, chuyển tiền cho họ.
Mèo Dịch Truyện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-188-ky-nang-lot-da-tinh-xao.html.]
tra cứu các bài đăng diễn đàn, chỉ hộ giáp do đại sư luyện khí chế tác mới lãng phí vật liệu như .
Đáng tiếc khu bốn mươi tám đại sư luyện khí, nên nhờ Quản gia gia gia giúp luyện chế hộ giáp, phí chế tác sẽ thanh toán theo giá thị trường." Tả Phiến thẳng thắn .
"Phí chế tác gì đó thì thu , sớm thề nhận việc luyện khí, coi ngươi là nhà mới nhận việc đấy.
Hơn nữa, chẳng ngươi cho chúng ba phần cổ phần hoa hồng của vườn gieo trồng ? Ta tin rằng với bản lĩnh của ngươi, chắc chắn sẽ kiếm bộn tiền." Lão quản gia .
"Đã , tiên hãy giúp Hanh Hanh và hai vị mỗi luyện chế một bộ hộ giáp , nếu hộ giáp da cá sấu cấp bốn hộ , tới gặp tình huống bất ngờ cũng an hơn." Tả Phiến .
Để công, mà còn là lớn tuổi như , lòng nàng thủy chung thấy yên.
"Cũng . Có điều thấy nên luyện chế cho A Thần bảo bảo của chúng một bộ hộ giáp mới đúng, trong tất cả chúng , nó mới là kẻ yếu nhất." Lão quản gia mỉm về phía tiểu hài t.ử trong nôi đang chớp chớp mắt mẫu trò chuyện.
A Thần: Bảo bảo mới kẻ yếu nhất nhé!
Bị phơi ánh nắng ban trưa, lớp băng con cá sấu khổng lồ nhanh ch.óng tan và trở nên mềm mại, lão quản gia độ tươi của tấm da, hài lòng gật đầu.
Tiếp đó, Tả Phiến thấy lão lấy từ trong nút gian một con d.a.o đặc chế, kèm theo một đôi găng tay da cực mỏng và ôm tay.
Kế tiếp, Tả Phiến liền cảnh tượng mắt cho sững sờ!
Lột da vốn là một việc đẫm m.á.u tàn khốc, nhưng lúc lão quản gia lột da cá sấu, thủ pháp thuần thục và tự nhiên đến mức khiến Tả Phiến nhớ đến điển tích cổ từng học là "Bào Đinh giải ngưu" --
Tay chạm , vai tựa , chân dẫm lên, đầu gối tì , tiếng d.a.o lách cách nhịp nhàng, mỗi nhát d.a.o hạ xuống đều khớp với âm luật.
Có cảm giác lão quản gia đang lột da, mà là đang nhảy múa giữa linh hồn và xác thịt, đó là một nghệ sĩ đang phô diễn sức hút độc đáo của sân khấu riêng.
Nhìn đến mức Tả Phiến vốn yêu thích sạch sẽ cũng kìm lòng bái lão sư, theo học thuật giải phẫu.
Tiểu cô nương Phan Đa Lạc càng há hốc mồm, trong mắt tràn đầy sự sùng bái, đến thở cũng vô thức nhẹ , sợ phiền đến nhịp điệu của lão.
Kết thúc nhát d.a.o cuối cùng, lão quản gia hài lòng biểu cảm của hai tiểu cô nương đang khuất phục : "Thế nào? Ta vẫn già đến mức cử động nổi chứ?"
"Quản gia Gia gia, tay nghề của ngài, nếu thu nhận lấy một đồ để truyền thừa , chẳng là quá đáng tiếc ?" Tả Phiến qua hồi lâu mới thốt một câu như .
"Hai tiểu nha đầu các ngươi thích hợp những việc m.á.u me thế ." Lão quản gia mang vẻ mặt đầy tiếc nuối .
Lão ấn tượng thực sự về hai nha đầu . Nếu trong bọn họ một đứa là tiểu t.ử, cho dù đối phương chủ động bái sư, lão cũng sẽ chủ động thu nhận đồ .
" từ năm ba tuổi bắt đầu ngoài nhặt rác . Trẻ con ở Ngũ Thập khu chúng phân nam nữ, đều thể chịu khổ như cả." Phan Đa Lạc .