Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 159: Đưa hài nhi đi thập hoang (1)
Cập nhật lúc: 2026-03-09 20:49:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lạc Lạc tỉnh táo , liền tự nhiên gánh vác nhiệm vụ đến nhà Cốc lão phu nhân lấy sữa tuần lộc.
Đương nhiên là nàng dắt theo Tiểu Bảo cùng, sẵn tiện để nó và tiểu bằng hữu Hanh Hanh thắt c.h.ặ.t tình cảm. Hanh Hanh thấy Tả Phiến thì chút thất vọng, nhưng ý chí đ.á.n.h bại Tiểu Bảo càng thêm mãnh liệt, nhanh nó lao luyện tập Thiết Đầu Công với lòng nhiệt huyết dâng cao.
Tiểu Bảo vui vẻ cùng nó đùa nghịch, còn Cốc lão phu nhân vốn dĩ thích Lạc Lạc nên kéo nàng trò chuyện.
Lão quản gia nhận lấy món hủ tiếu xào thịt băm mà Lạc Lạc mang tới, ngửi một cái là cái lưỡi theo lời , ông nghiến răng chia phần của lão phu nhân , đó bưng phần của trốn phòng ăn một cách khoái trá.
Hanh Hanh còn quá nhỏ, Cốc lão phu nhân ngoại trừ những thức ăn lỏng mềm thì dám cho nó ăn thịt, nên món mỹ vị cần chia cho nó.
Cốc lão phu nhân thấy vẻ mặt thèm thuồng của lão quản gia thì nhịn , lão gia hỏa vốn cực kỳ mê món ngon, hễ thấy đồ ăn ngon là như trẻ con , chẳng nhịn chút nào.
"Lạc Lạc, học ?" Cốc lão phu nhân hờ hững hỏi.
"Trước đây thì , thấy kiếm nhiều tiền mà tính toán thì , nên tự học toán mạng giáo d.ụ.c cơ bản, chỗ nào hiểu tỷ tỷ cũng sẽ dành thời gian dạy ." Phan Đa Lạc thành thật trả lời.
"Ta là kiểu tranh thủ tự học , mà là đến trường học chuyên môn, học tập với những thầy học vấn uyên thâm cơ." Cốc lão phu nhân .
"Trường học thì qua, chỉ những khu vực trong vòng ba mươi khu mới , những đứa trẻ ở khu bốn mươi tám như chúng tư cách đến trường sách." Phan Đa Lạc bình thản .
Nàng cảm thấy điều gì bất công, nàng sinh ở khu năm mươi, sớm chấp nhận hiện trạng nghèo khó, thể cùng tỷ tỷ dọn đến khu bốn mươi tám, nhiều điểm thu hoạch để như , đối với nàng gần như là lên thiên đàng .
"Nếu cách đưa trường học, ?" Cốc lão phu nhân hỏi tiếp.
"Không ! Muội xa tỷ tỷ, cho dù chỉ là một ngày, còn hài nhi A Thần, Tiểu Bảo và Mao Lật nữa, họ đều là nhà của , sẽ rời xa họ ." Phan Đa Lạc dứt khoát lắc đầu.
"Đến trường học tập, sẽ cơ hội thi tầng lớp quản lý, trở thành một quản lý viên kính trọng, mỗi tháng nhận bổng lộc cố định, như cũng ?" Cốc lão phu nhân kiên trì dẫn dắt.
"Không ! Muội sẽ rời bỏ cái gia đình , nó đối với còn quan trọng hơn bất cứ thứ gì đời !" Phan Đa Lạc vẫn chút do dự.
Cốc lão phu nhân thầm cảm thán trong lòng: Tấm lòng xích t.ử như thế , thật là hiếm !
Bà cũng vì thấy đứa trẻ tâm tính thuần khiết mới nảy sinh lòng thương mến, nếu nàng , bà đương nhiên cũng cưỡng cầu.
Phan Đa Lạc chỉ trò chuyện một lát dậy cáo từ, ở nhà còn bao nhiêu việc , nàng nhiều thời gian để dành cho việc tán gẫu.
Lão quản gia đem bình sữa tuần lộc vắt sớm đổ một cái bình nhựa đưa cho nàng, còn chu đáo lấy một chiếc túi đeo cũ cho nàng đựng , tránh để những kẻ khác thấy mà đỏ mắt.
Tiểu Bảo lưu luyến nhảy túi vải, Phan Đa Lạc một tay xách túi, địu Tiểu Bảo chạy về nhà.
Kể từ khi theo tỷ tỷ chạy bộ buổi sáng đến nay, nàng quen với việc hễ cơ hội là chạy, chạy quen cũng chẳng thấy mệt nữa.
Huống hồ nàng hiện giờ đột phá lên nhị giai, thể lực mạnh hơn nhiều, quãng đường từ nhà Cốc lão phu nhân về nhà nàng chừng ba dặm, cách chẳng đáng là bao.
Vừa về đến nhà, buông túi đồ xuống là Phan Đa Lạc chạy ngay đến bên nôi, thấy A Thần vẫn đang ngủ ngon mới lui ngoài.
Hôm nay trong nhà dường như việc gì , nàng liền nhịn hỏi: "Tỷ tỷ, chúng nên tiếp tục thu thập ?"
Từ lúc ghi nhớ, ngoại trừ những ngày giông bão tuyết lớn, ngày nào nàng cũng cùng mẫu ngoài hoang dã thu thập, bất kể nóng nực rét buốt đều dám ở lỳ trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-159-dua-hai-nhi-di-thap-hoang-1.html.]
Chuyện ăn núi lở họ tư cách nếm trải, bởi vì trong nhà gì núi nào cho họ ăn.
Cho dù hiện giờ ngôi nhà mới chút tích lũy, dự trữ đủ nhiều lương thực, nhưng nếu mấy ngày liền khỏi cửa, nàng vẫn thấy bất an trong lòng.
Lần là trường hợp đặc biệt, tỷ tỷ sinh hài nhi, nàng cũng giường mấy ngày dậy nổi, nếu nàng chẳng chịu yên ở nhà .
Về việc nữ nhân khi sinh ở cữ, phế thổ khái niệm , cùng lắm là nghỉ ngơi ba ngày, dù thể suy nhược đến cũng kiên trì ngoài thu thập.
Hơn nữa Tả Phiến sự giúp đỡ của Cốc lão phu nhân, cơ thể bình phục, nên Phan Đa Lạc cũng nghĩ rằng tỷ tỷ cần tiếp tục ở nhà tĩnh dưỡng.
Thực hai ngày nay Tả Phiến cũng cân nhắc đến việc ngoài thu thập, nhưng nàng lo lắng hài nhi để nhà ai chăm sóc.
Ở những gia đình phế thổ đủ cả phụ mẫu, hoặc tổ phụ tổ mẫu, mỗi ngoài sẽ để một trông nom hài nhi.
với những mẫu đơn như trường hợp của Phan Đa Lạc thì chỉ thể dựa khoản trợ cấp năm nghìn đồng, thắt lưng buộc bụng cầm cự cho đến khi hài nhi hơn nửa năm tuổi, đó mẫu thập hoang, để hài nhi một ở nhà.
Người mẫu chỉ thể đến những điểm thập hoang gần nhất, nhanh về nhanh, hoặc tranh thủ lúc trời sáng, khi hài nhi thức giấc thì sớm về sớm.
Còn chuyện hài nhi thức dậy lóc , mẫu dù cũng thấy, chỉ đành sắt đá mặc kệ, thường khi trở về hài nhi vây giữa đống uế vật, đến khản cả giọng .
Đây là phế thổ, ai cho ngươi thời gian nghỉ t.h.a.i sản, khu bốn mươi tám cũng nhà trẻ, nhưng Tả Phiến tuyệt đối cam lòng để hài nhi nhà rơi cảnh ngộ thê lương như , thế nên việc mang hài nhi theo ngoài thu thập là điều bắt buộc .
Nghĩ đến đây, Tả Phiến bảo Tiểu Bảo một chiếc xe đẩy mái che nắng, cộng thêm một cái địu và một cái ghế đeo hông.
Như khi đưa A Thần ngoài, thể đặt nó xe đẩy, gặp đoạn đường đặc biệt khó thì bế A Thần khỏi xe, đặt địu n.g.ự.c hoặc bên hông.
Đưa hài nhi cùng thì tốc độ di chuyển lẽ sẽ chậm hơn một chút, nhưng chung ảnh hưởng quá lớn.
Để thu hút sự chú ý, Tả Phiến vẫn chọn giờ Thìn lúc bảy giờ sáng để xuất phát.
Hài nhi vẫn đang ngủ say, mẫu chuyển từ nôi sang xe đẩy chỉ khẽ ngọ nguậy tiếp tục ngủ tiếp.
Mèo Dịch Truyện
Phan Đa Lạc đẩy xe, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ : "Chao ôi! Giá mà hồi nhỏ cũng cái thì bao, mẫu chắc chắn sẽ bỏ một giữa đống bẩn thỉu đó ."
"Ha ha, như thể nhớ chuyện lúc đầy ba tuổi ." Tả Phiến .
"Muội đương nhiên là nhớ , nhưng mẫu cứ luôn càm ràm bên tai hồi nhỏ mẫu gian nan thế nào, nhớ cũng khó." Phan Đa Lạc nghĩ đến mẫu , thần sắc chút buồn bã.
Tả Phiến vội vàng chuyển chủ đề: "Nhiệm vụ chính của chúng hôm nay là thu thập các loại hạt giống rau dại khác , cho dù là loại nhiễm chướng khí cao cũng lấy.
Còn cả đất trồng mức chướng khí thấp, nhất là loại đất đen phì nhiêu lớp lá mục dày bao phủ, các ngươi nhớ kỹ ?"
"Vâng , nhớ . Đợi khi chúng thu thập đủ hạt giống và đất , lúc cực hàn ập đến, chúng sẽ cần ngoài chịu khổ nữa, khi đó cứ dựa việc trồng trọt mà vượt qua mùa đông giá rét." Phan Đa Nhạc gật đầu .
Trước khi lên đường, tỷ tỷ giải thích với , nhưng vẫn quá tin tưởng, thời tiết cực hàn thật sự thể trồng thực vật ? Chúng c.h.ế.t cống ư?
Nếu đặt hòm trồng trọt ở mật thất lòng đất, lẽ sẽ c.h.ế.t cóng, nhưng thực vật tắm nắng thì thể sinh trưởng ?
Trong lòng tuy nhiều nghi vấn, nhưng vẫn chọn tin tưởng quyết định của tỷ tỷ. Tỷ tỷ thì nhất định là !