Xuyên không Mang Thai Nhặt Rác Trồng Trọt Nuôi con Tại Hoang Mạc - Chương 154: Ngày trở về thiếu vắng một người
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:25:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Trận pháp truyền tống xuyên giới từ Trích Tinh Thành thông đến Đại Uyên Hải xây dựng xong, hơn nữa còn thử nghiệm thành công nhiều ."
"Lúc vẫn luôn giấu nàng là vì dành cho nàng một sự bất ngờ." Phong quản sự phấn khởi .
"Thật ? Đây đúng là một tin vui trời ban!" Hi Nhi vui mừng nhảy cẫng lên khỏi bồ đoàn.
Ngay đó, nàng thấy Đại tế ty đang nấp lưng Phong quản sự. Lão nhân gia thấy nàng là đôi mắt đỏ hoe, ông đưa tay ôm lấy nàng : "Hi Nhi, sinh nhật vui vẻ!"
"Hôm nay là sinh nhật tròn hai mươi tuổi của con, Đại tế ty đặc biệt trận pháp truyền tống qua đây để chúc mừng sinh nhật con đấy." Phong quản sự .
"Sinh nhật... hai mươi tuổi của con ?" Hi Nhi chút kinh ngạc.
Trước khi và bằng hữu còn ở bên cạnh, nào sinh nhật của nàng cũng bọn họ tổ chức vô cùng long trọng.
Bọn họ luôn nhớ tổ chức tiệc sinh nhật, tặng quà cho nàng.
Còn luôn hứa sẽ giúp nàng thực hiện đủ loại nguyện vọng.
Thế nhưng hai năm qua, khi còn ở bên, nàng gì còn tâm trí nào để đón sinh nhật nữa?
Cộng thêm việc nàng vẫn luôn bận rộn tu luyện, Phong quản sự cũng bận bịu xử lý đủ loại sự vụ.
Lưu quản sự từng hỏi nàng vài , nhưng nàng ăn mừng nên cũng chẳng cho ông ngày sinh chính xác của là khi nào.
Lần Phong quản sự thể tổ chức tiệc sinh nhật cho nàng, chắc hẳn là hỏi thăm từ chỗ Đại tế ty.
Tiệc sinh nhật tổ chức ngay trong Thanh Đồng Môn. Những món ngon vật lạ bàn đều do Phong quản sự tìm đến t.ửu lầu cao cấp nhất, chuẩn sẵn đặt nhẫn trữ vật mang tới.
Biết Hi Nhi thích phô trương rình rang, Phong quản sự chỉ sai sắp xếp một bàn tiệc nhỏ.
Khi rượu thịt bày , Đại tế ty bèn hỏi: "Hi Nhi, con theo Linh ông nội trở về ?"
"Con xin ! Linh ông nội, hiện tại chắc chắn con thể trở về . Con canh giữ ở đây để đề phòng vết nứt gian mới xuất hiện."
" ông yên tâm, hiện giờ con đột phá đến Thông Thần Cảnh tầng năm, thể tu luyện phân ."
"Chỉ là còn thiếu hai loại nguyên liệu để luyện chế phân . Một khi thu thập đủ, con sẽ lập tức bắt tay thực hiện ngay."
"Đến lúc đó, con sẽ để phân trở về Đại Uyên Hải, Linh ông nội gánh vác nghĩa vụ của một Đại tế ty." Hi Nhi thản nhiên .
Năm đó nàng hứa với Linh ông nội sẽ kế nhiệm vị trí Đại tế ty đời tiếp theo, nàng từng ý định nuốt lời.
Thế nhưng những vết nứt gian ở Vân Uyên Thượng Kính, nàng bắt buộc tu bổ bất cứ lúc nào, nếu sẽ phụ lòng những xông đường hầm gian để chinh phạt Vực Ngoại Thiên Ma.
Đại tế ty cùng Hi Nhi thưởng thức món ngon, còn uống ít rượu linh quả.
Gương mặt Hi Nhi ửng hồng, ánh mắt thâm trầm chằm chằm vết nứt gian mà tu bổ.
Nơi đây chính là nơi mà và bằng hữu của nàng rời năm xưa.
Đã ròng rã ba năm trôi qua, mà bọn họ vẫn thấy tăm cả.
Mèo Dịch Truyện
Bọn họ lạc mất phương hướng giữa vũ trụ bao la? Hay là đồng quy vu tận với lũ Vực Ngoại Thiên Ma ?
Tâm trí nàng trôi dạt tận phương nào, đến mức Đại tế ty rời từ lúc nào nàng cũng chẳng .
Thình lình, bầu trời xanh thẳm xuất hiện vài đạo gợn sóng vặn vẹo. Theo những gợn sóng dần lan tỏa, trong tầm mắt của Hi Nhi rốt cuộc cũng hiện một vết nứt gian dài hẹp.
Sự biến động linh khí kịch liệt kèm theo một luồng cuồng phong từ trong vết nứt gian ập tới.
Thần kinh của Hi Nhi lập tức căng như dây đàn, nàng chuẩn sẵn pháp thuật tấn công mạnh nhất, định bụng chỉ cần rõ kẻ chui từ vết nứt là sẽ tung chiêu ngay lập tức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-thai-nhat-rac-trong-trot-nuoi-con-tai-hoang-mac/chuong-154-ngay-tro-ve-thieu-vang-mot-nguoi.html.]
Tuy nhiên, ngũ quan nhạy bén giúp nàng cảm nhận một luồng khí tức quen thuộc đầu tiên.
Là mẫu !
Phản ứng đầu tiên của Hi Nhi là chắc do nàng uống quá nhiều rượu linh quả nên mới sinh ảo giác.
khi bóng dáng quen thuộc của mẫu bay đến mặt, nàng sững sờ chôn chân tại chỗ, một cử động cũng dám.
Nếu đây là ảo giác của nàng, thì chỉ cần nàng động đậy, ảo giác sẽ kéo dài thêm một chút, dễ dàng tan biến ?
Nàng ngơ ngác đó ba giây, trán liền một cú cốc đầu đau điếng.
"Hi Nhi? Cái con bé , con ngẩn đó gì? Mẫu con lặn lội vạn dặm, khó khăn lắm mới trở về bên cạnh con, mà con ngay cả một cái ôm cũng nỡ trao ?"
Giọng quen thuộc khiến nàng trong nháy mắt lệ tuôn như suối.
Ngay đó, từ phía mẫu , một tàn ảnh nhanh như chớp lao , trực tiếp ôm chầm lấy nàng.
"Hi Nhi, bảo bối của , hu hu hu! Phụ nhớ con c.h.ế.t!" Giọng quen thuộc của Tiểu Bạch vang lên, kèm theo cả tiếng nức nở.
Hi Nhi cảm thấy từ khi phụ thức tỉnh ký ức tiền kiếp, dường như ông ngày càng mất khí chất nam nhi đại trượng phu thì .
Cái thói hở một tí là , xem là sửa nổi .
Trong vết nứt gian, từng trong nhóm hữu lượt xuất hiện, nhưng một mà Hi Nhi vô cùng mong mỏi thấy vẫn mãi lộ diện.
"Dạ Đàm Tịch ? Sao trở về cùng ?" Hi Nhi rốt cuộc nhịn nổi nữa.
"Trong trận quyết chiến cuối cùng với Thiên Ma Hoàng của tộc Vực Ngoại Thiên Ma, liều đ.á.n.h một trận lưỡng bại câu thương."
"Nhục hủy, thần hồn cũng Phần Thiên Ma Diễm của Thiên Ma Hoàng thiêu rụi, chỉ còn sót một luồng tàn hồn." Vũ Phiến với vẻ mặt đau xót.
Trận chiến đó, nếu Dạ Đàm Tịch liều c.h.ế.t bảo vệ tất cả, thì nhóm của Hi Nhi ít nhất cũng tổn thất hơn một nửa.
Chàng nàng đau lòng buồn bã, vì thà hy sinh tính mạng của chính để bảo vệ những quan trọng đối với nàng.
Vũ Phiến lấy một chiếc trống lắc bằng bạc, trao tay Hi Nhi.
Sau khi thức tỉnh ký ức tiền kiếp, bà rằng tàn hồn của Dạ Đàm Tịch dù còn ý thức, nhưng chắc chắn vẫn nguyện ý ở bên cạnh Hi Nhi.
Nhìn chiếc trống lắc bạc , nước mắt của Hi Nhi như vỡ đê, cứ thế tuôn rơi ngừng.
**
Vào ngày sinh nhật mười hai tuổi của Thiếu cung chủ Dạ Đàm Cung, phụ mẫu tổ chức cho một buổi tiệc sinh nhật vô cùng thịnh soạn.
Vị phụ vốn dĩ luôn cổ hủ và nghiêm khắc của rốt cuộc cũng khai ân, đặc biệt cho phép mời một vài bạn nhỏ của .
Dạ Đàm Tịch sớm báo cho Hi Nhi, dặn nàng nhất định đến tham dự tiệc sinh nhật của .
Thế nhưng ngày hôm đó, Lan Phách – vốn định gọi Hi Nhi dậy sớm – vì mẫu nàng đột nhiên nảy ý định mà cùng nàng mây mưa, quên mất lời dặn dò của con gái.
Đến khi Hi Nhi ngủ đẫy giấc tỉnh dậy, trời bắt đầu sẩm tối.
Nàng nhớ hứa với Dạ Đàm Tịch sẽ đến dự tiệc sinh nhật, thế là cuống cuồng bật dậy, vội vàng chạy đến Dạ Đàm Cung.
Vì quá vội vàng nên nàng quên mang theo thiệp mời. Đợi đến khi nàng hết lời thuyết phục để thị vệ cho thì buổi tiệc cũng gần kết thúc.
Hi Nhi vốn thích nhất là mỹ thực, sở dĩ nàng đồng ý đến dự tiệc phần lớn là vì đến ăn linh quả và uống nước trái cây ngon.
Thấy mỹ thực bàn sắp ăn sạch, nàng lập tức quên béng cả Thiếu cung chủ, bắt đầu vùi đầu ăn lấy ăn để.