Xuyên Không Mang Linh Tuyền : Cùng Nương Thân Chia Gia Lập Nghiệp - Chương 25
Cập nhật lúc: 2025-11-29 01:39:33
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dưới lầu, Ninh Phương Phương mấy đang chuyện với một nam nhân áo tím, A Du một bên mang vẻ nghi hoặc nam nhân .
“Nương, chuyện gì ?” Bạch Ngữ Đồng sợ xảy chuyện, đầu một cái: “Là ngươi ?”
“Thật trùng hợp, gặp mặt . Đây là nhà của ngươi ?”
Bạch Ngữ Đồng gật đầu, nam nhân chính là tự xưng Tần Hạo mà nàng cẩn thận đụng trúng.
“Hai các ngươi quen ? Vị công t.ử lúc cẩn thận đụng trúng suýt ngã, là A Du đỡ y một tay.”
“Ồ, cũng cẩn thận đụng trúng y. Thật đúng là trùng hợp, ngươi khác đụng trúng .”
Bạch Ngữ Đồng thấy A Du vẫn luôn lời nào, nghiêng đầu nhíu mày đang suy nghĩ gì đó.
“A Du, ngươi ? Ngươi ?” Bạch Ngữ Đồng nhích gần A Du, khẽ lên tiếng.
“Không quen, chỉ là cảm thấy quen thuộc, nhưng nhớ .” A Du lắc đầu.
“Hôm nay trùng hợp gặp cô nương, còn là nhà của cô nương cứu , xin mời các ngươi một bữa cơm .” Tần Hạo khẽ lên tiếng .
“Không cần , cần , chúng còn việc khác .” Bạch Ngữ Đồng xua tay, bọn họ cũng chỉ mới gặp hai , giao tình sâu đậm đến .
“Cô nương, xin đợi một lát.” Tần Hạo thấy Bạch Ngữ Đồng sắp sửa bước ngoài cửa, vội vàng lên tiếng.
Bạch Ngữ Đồng khó hiểu đầu , nàng còn chuyện gì nữa.
“Có vài chuyện, chuyện riêng với cô nương.” Ánh mắt Tần Hạo như vô tình, liếc A Du một cái.
Ánh mắt Bạch Ngữ Đồng thấy rõ mồn một. Chẳng lẽ và A Du quen ? Y là gì của A Du, là địch là bạn? Trong lòng Bạch Ngữ Đồng chợt trở nên căng thẳng, ánh mắt nàng mang theo vẻ dò xét.
“Chúng đều là nhà của Ngữ Đồng, chuyện gì thể cùng chuyện.” A Du vươn tay chặn Bạch Ngữ Đồng . Y luôn cảm thấy ánh mắt của nam nhân áo tím như như về phía , y để Bạch Ngữ Đồng gặp hiểm nguy.
Tần Hạo thấy dáng vẻ hai , liền là hiểu lầm , giải thích: “Cứ yên tâm, tửu lầu là của , chỉ hỏi cô nương chuyện ăn buôn bán.”
“ , nha đầu Đồng nhi, đây là công t.ử nhà .” Nghiêm chưởng quỹ và Bạch Ngữ Đồng khi , thấy công t.ử nhà tới, liền tiến lên nghênh đón. Không ngờ công t.ử quen nha đầu Đồng nhi, nên liền một bên, lúc mới lên tiếng giúp công t.ử nhà chứng minh.
Bạch Ngữ Đồng xem xét Tần Hạo một lượt, cũng phát hiện ác ý gì, cố ý vẻ thoải mái với nhà: “Các ngươi cứ dạo một lát ở tiệm thêu , lát nữa sẽ tới tìm các ngươi.”
Ninh Phương Phương khi vị công t.ử là chủ nhân của Khách Lai Thực Tứ, nỗi lo lắng ban đầu cũng biến mất. Nàng nhận lấy tiền bạc Bạch Ngữ Đồng đưa qua, liền chuẩn dạo tiệm thêu.
Bạch Tấn Nghĩa và A Du hai họ vẫn yên tâm, chần chừ rời . Bạch Ngữ Đồng cho bọn họ một ánh mắt an tâm, đẩy hai họ ngoài.
Bạch Ngữ Đồng và Tần Hạo ở lầu hai thực tứ, một ai lên tiếng , đều nâng một chén , nhấm nháp từ tốn. Nghiêm chưởng quỹ đưa bánh ngọt, thấy Bạch Ngữ Đồng mặt công t.ử nhà vẫn thể bình tĩnh tự nhiên, lau mồ hôi mới lui xuống.
Bạch Ngữ Đồng thích bầu khí như , gọi nàng tới đây lời nào, rốt cuộc là gì. Thế là nàng liền hạ chén xuống tiên: “Không Tần công t.ử giữ rốt cuộc việc gì.”
“Nam nhân cùng cô nương, nhà của ngươi ?”
“Y chính là nhà của .” Bạch Ngữ Đồng kiên định đáp lời.
Không ngờ mới đầy hai tháng, quan hệ của bọn họ từ xa lạ thể gọi là nhà .
“Ngươi quen y ?” Bạch Ngữ Đồng thẳng Tần Hạo, trong ngữ khí tràn đầy sự khẳng định.
“ , quen y, nhưng thể cho ngươi phận của chúng . Tuy nhiên ngươi tin ác ý với y, và trong mấy năm gần đây, ngươi cứ mạnh dạn để y lộ diện, dù đối với những kẻ truy sát y, y là một c.h.ế.t .”
“Ta dựa mà tin ngươi?” Bạch Ngữ Đồng cần xác nhận chắc chắn, nếu cả nhà bọn họ thể sẽ gặp nguy hiểm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-mang-linh-tuyen-cung-nuong-than-chia-gia-lap-nghiep/chuong-25.html.]
“Dựa cái thể tàn tạ của , còn mấy năm để sống nữa. Ta chỉ an tận hưởng cuộc sống hiện tại, cần thiết nhúng tay những chuyện liên quan .” Tần Hạo đáp lời một cách cô đơn, mang theo vài phần thê lương.
Người thường xem khác lừa thì cứ mắt y. Trong mắt Tần Hạo là sự trong trẻo, Bạch Ngữ Đồng bằng lòng tin tưởng y.
“Được, đa tạ ngươi.” Bạch Ngữ Đồng chân thành lời cảm ơn.
“Mong ngươi vĩnh viễn đừng bao giờ nhớ .” Nhìn bóng lưng Bạch Ngữ Đồng rời , Tần Hạo tự lẩm bẩm.
A Du rốt cuộc phận gì, từ khoảnh khắc cứu A Du đó, nàng A Du đơn giản.
Tần Hạo những kẻ truy sát A Du xác nhận A Du c.h.ế.t , nhưng những sát thủ truy sát A Du A Du g.i.ế.c c.h.ế.t hết ? Mình còn kiểm tra qua, chắc chắn còn ai sống sót, những ở xác nhận bằng cách nào? Chẳng lẽ là Tần Hạo giúp đỡ?
Tần Hạo, họ Tần là quốc tính.
Tại những đó truy sát A Du?
A Du là kẻ ?
Ôi chao, càng ngày càng phức tạp thế , A Du A Du, ngươi rốt cuộc là ai .
Bạch Ngữ Đồng đau khổ vò vò tóc.
Mặc kệ , nghĩ nhiều nữa, A Du bây giờ chính là nhà.
Hơn nữa Bạch Ngữ Đồng tin tưởng A Du kẻ , vì nàng cứ một lòng một tin tưởng A Du.
A Du đang dạo tiệm thêu, cả lơ đãng. Y luôn cảm thấy những thứ bọn họ thảo luận liên quan đến , y sợ gọi Tần Hạo quen , đưa , sợ là kẻ thù của , sẽ tay với Bạch Ngữ Đồng.
A Du buông tấm vải trong tay xuống, xoay chạy ngoài. Y cố gắng chạy về phía thực tứ, hy vọng khoảnh khắc tiếp theo thể lập tức thấy Bạch Ngữ Đồng.
Bạch Ngữ Đồng đang ở một sạp hàng, mua ba cây trâm cài tóc , nghĩ rằng khi về, , nương và mỗi một cây. Trả tiền xong, đầu liền thấy A Du đối diện , ánh mắt căng thẳng lo lắng.
Hai đối mặt , ánh mắt giao thoa, một thứ tình cảm khó tả lan tỏa.
Bạch Ngữ Đồng nở nụ : “Ngươi tới đây?”
“Ta sợ ngươi chúng ở tiệm thêu nào, đặc biệt tới đón ngươi.”
“Thật ?” Bạch Ngữ Đồng rõ ràng tin, hai cùng A Du tới tiệm thêu đều là một tiệm, hôm nay chắc chắn vẫn sẽ tới đó: “A Du, ngươi sẽ lo lắng cho đấy chứ?” Bạch Ngữ Đồng nghiêng đầu, đôi mắt trong veo chớp chớp A Du.
Trong lòng A Du mềm nhũn vô cùng, vươn tay véo véo má Bạch Ngữ Đồng, nhưng thấy thích hợp nên rụt tay về.
“Mau thôi, lát nữa Ninh di sẽ lo lắng.” A Du ở phía .
Cảm xúc u sầu của Bạch Ngữ Đồng, lập tức biến mất sạch sẽ, nàng vui vẻ theo A Du.
“Tỷ, tỷ cuối cùng cũng tới , tỷ cứ mãi tới, nương quyết định , rốt cuộc nên mua gì đây?” Bạch Tấn Trung kéo Bạch Ngữ Đồng mới cửa về phía Ninh Phương Phương.
“Nương, đừng do dự nữa, mua thêm hai bộ thành y cho , mua thêm ít giày nữa .”
“Vậy thì tốn bao nhiêu tiền chứ.” Ninh Phương Phương nhớ một bộ quần áo mắt , hỏi một chút, cần một lượng bạc, Ninh Phương Phương liền đành lòng.
“Hay là chúng mua vải về, tự tay cho các .”
“Chúng tiền, hơn nữa đành lòng để nương vất vả, nương cứ lời mua thành y .”
Cuối cùng Ninh Phương Phương vẫn lay chuyển Bạch Ngữ Đồng mà mua thành y.