Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 98

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:35:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lãnh Ninh chờ nữa, cõng dẻ tiến thẳng phòng bếp. Thật sự là lâu lắm ăn, nghĩ đến kìm chảy dãi, rang ngay mới .

Tiểu Cửu thấy nàng vội vã bếp, liền nhanh ch.óng theo xem. Vừa bước , Lãnh Ninh : "Đến đúng lúc lắm, mau tới giúp ."

"Cô nương, đang gì thế?" Tiểu Cửu bước tới hỏi.

"Những hạt dẻ thớt, ngươi giúp dùng d.a.o khía một đường, mỗi hạt một nhát." Lãnh Ninh phân phó. Nói xong còn tới mẫu cho nàng xem.

"Ồ, ! Hạt dẻ cứng ngắc thế , mà ăn đây, cô nương?" Tiểu Cửu nhịn hỏi.

Lãnh Ninh cọ rửa nồi đáp nàng: "Ngươi tự bóc một hạt thịt màu vàng nếm thử , đảm bảo ngươi sẽ thích nó."

Tiểu Cửu liền bóc một hạt cho miệng, giòn rụm, quả nhiên tệ.

"Cũng khá ngon, cô nương, cũng thích." Tiểu Cửu .

"Ừm, lát nữa sẽ cho ngươi nếm thử thứ ngon hơn nữa. Khía xong ?" Lãnh Ninh đang nhóm lửa trong bếp.

"Ồ ồ, sắp xong ." Tiểu Cửu nhanh ch.óng khía những hạt dẻ trong tay.

Thực món dẻ rang đường đơn giản, chỉ cần rang dẻ đến khi gần chín thì cho đường , bí quyết gì đặc biệt, chỉ là kiểm soát lửa cho .

Lúc rang, Tiểu Cửu cứ bên cạnh . Lãnh Ninh liên tục đảo, tay mỏi thì để Tiểu Cửu một lát, nhưng tuyệt đối dừng. Có như hạt dẻ mới chín đều, nửa sống nửa chín. Cho đến khi khía mở một chút mới cho đường .

Tiếp tục rang, đường sẽ tan chảy, màu của hạt dẻ sẽ đậm hơn, lúc mùi thơm sẽ bắt đầu tỏa . Giờ đảo nhanh hơn nữa, xẻng đưa từ đáy nồi lên để đảm bảo đường dính đáy.

Đợi đến khi vết khía hạt dẻ mở to, màu chuyển sang nâu sẫm thì thể tắt lửa, chỉ để chút ấm. Cuối cùng, dùng nắp đậy ủ trong thời gian một nén nhang, để đảm bảo dẻ chín hẳn và hương thơm caramel thấm hạt, như thể hảo xuất nồi!

Tiểu Cửu bên cạnh đợi thật là khó chịu, ngửi thấy mùi thơm từ lâu, nhưng chỉ thể ăn.

An thúc đang thong dong uống trong sân, ăn hạt dẻ Tiểu Bảo bóc cho. Ngửi thấy mùi thơm từ phòng bếp, lão cũng theo mùi hương tới: "Ôi, mùi gì thế ? Hai các ngươi đang lén lút ăn vụng gì !"

An thúc bước , hạt dẻ đang đậy nắp ủ. Lãnh Ninh và Tiểu Cửu đều bếp đợi.

"An thúc, nhầm . Làm gì đồ ăn ngon nào, chúng đang bàn xem tối nay ăn món gì thôi." Tiểu Cửu trêu chọc An thúc.

"Không thể nào! Rõ ràng một mùi thơm lạ lùng. Các ngươi đừng hòng ăn một !" Mũi của đại phu là thính nhất, rõ ràng là lừa lão cũng dễ dàng gì.

An thúc bắt đầu tìm kiếm khắp nơi, chợt phát hiện cái nồi đang đậy nắp. Ha ha, nhất định chuyện mờ ám!

Lão đưa tay định vén nắp lên, Lãnh Ninh nhanh tay đè nắp , lườm An thúc một cái: "Phải đợi thêm lát nữa mới ăn."

An thúc vẻ mặt tin, Lãnh Ninh buông tay, : "Người xem, chúng cũng đang đợi đây ?"

An thúc đành xuống bên cạnh, cùng các nàng đợi. Ba đều chằm chằm nắp nồi với vẻ mặt nghiêm trọng. Ai còn tưởng chuyện gì lớn xảy ! Ai thể ngờ họ chỉ đang chờ hạt dẻ lò?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-98.html.]

Lãnh Ninh dậy , hai bên cạnh lập tức theo, vươn cổ . Vén nắp nồi, một mùi thơm ngọt ngào ập mặt. Lãnh Ninh hít sâu một . , chính là mùi vị .

"Tiểu Cửu, mang cái chậu tới." Lãnh Ninh gọi đang nuốt nước miếng bên cạnh.

"Ồ, ." Tiểu Cửu "hắc hắc" hai tiếng lấy chậu.

An thúc khách khí, ngửi thấy mùi thơm ngào ngạt, tay lão thò nồi. Lãnh Ninh thầm một tiếng lên tiếng.

An thúc nhúm một hạt lên trung, bỏng tung hạt dẻ lên. lão nỡ bỏ, đưa tay đỡ. Hạt dẻ liên tục vài vòng , An thúc mới thổi cố gắng nắm c.h.ặ.t trong tay.

Thổi một lúc lâu, An thúc cuối cùng cũng ăn hạt dẻ bụng, thỏa mãn thở một : "Ai da, thật là nóng c.h.ế.t lão !"

Hai bên cạnh ha hả, nước mắt đều sắp trào . An thúc thật là thú vị quá mất.

Lãnh Ninh mang bộ dẻ rang đường ngoài đình. Những hạt dẻ nóng hổi đều nứt hai khe nhỏ, lộ phần thịt vàng óng ánh. Lãnh Ninh chờ nữa, bóc một hạt nhét miệng. Một luồng hương thơm đặc trưng của dẻ thấm tim phổi. Vị giòn rụm ban đầu biến thành mềm mịn dẻo quánh. Ăn một hạt cảm thấy cuộc sống trở nên tươi hơn.

Tiểu Bảo trèo lên bàn, cũng đưa tay lấy, bỏng rụt tay , mặt khổ sở Lãnh Ninh. Lãnh Ninh còn kịp để nó gì, bóc một hạt nhét miệng nó. Thằng bé lúc mới toe toét.

Mọi vây quanh , chẳng mấy chốc một đĩa gần hết. Tiểu Bảo vỗ vỗ cái bụng nhỏ của : "Nương , con no quá , cần ăn tối nữa ."

Trần Sinh cũng theo: "Ta cũng cảm thấy cần ăn tối nữa. Cái no bụng thật."

Lãnh Ninh : "Ha ha, quên nhắc các ngươi. Món no bụng." Nói xong nàng sang Tiểu Cửu: "Tiểu Cửu, tối nay chúng cơm muộn một chút nhé, sớm quá cũng ăn nổi."

Tiểu Cửu ăn gật đầu: "Vâng, cô nương."

Lãnh Ninh tự cũng ăn ít. Thật sự là quá lâu ăn món , ăn một miếng là thể dừng .

Lãnh Ninh mắt sáng rực mấy đang ăn uống thỏa thuê : "Ngày mai chúng cùng lên hái hết hạt dẻ đó về . Ở đó còn nhiều, giờ đều chín hết , là thời điểm nhất để hái. Chúng chỉ cần để một trông nhà thôi."

"Được ạ, ạ!" Mọi đồng thanh đáp.

Lãnh Ninh hỏi tiếp: "Ai trông nhà?"

Mọi , đồng loạt sang Tú Nhi. Tú Nhi vội vã : "Lần nào cũng là trông nhà, ! Ta cũng !"

"Ha ha ha, trông nhà ? Ngươi xem, vỏ hạt dẻ đ.â.m tay, tay , nổi lên bao nhiêu da ." Lãnh Ninh đưa tay mặt Tú Nhi cho nàng xem.

"Ta sợ, cả." Nàng đảo mắt một vòng, cuối cùng dừng ở An thúc đang còn ăn, mím môi : "Cô nương, chúng nên tôn lão ái ấu ? An thúc tuổi cao, cứ để ở nhà . Các việc khác chúng sắp xếp thỏa hãy , cũng cần gì hết."

Mọi An thúc. An thúc lườm các nàng một cái, tay vẫn ngừng ăn, : "Được , các ngươi , lão phu trông nhà. nhớ thêm chút món cho ăn ngày mai là ."

Ha ha, yêu cầu của một kẻ tham ăn thật là đơn giản.

Lãnh Ninh nghĩ, tám cây dẻ lớn như , ước chừng vài trăm cân. Chỉ nhà e là hái hết trong một ngày . Tối nay sẽ qua mời Vương Đại Tẩu cùng phu quân của nàng , cố gắng giải quyết xong trong một ngày.

 

Loading...