Lãnh Ninh Tiểu Bảo kéo qua kéo , đến mức chú ý thấy Tiểu Bảo gọi Kỳ Mặc là gì.
Con diều Tiểu Bảo giật dây chạy, lảo đảo bay bầu trời, suýt chút nữa thì chúi đầu xuống đất. May mà Kỳ Mặc nhanh mắt lẹ tay, kéo dây vài cái, con diều chậm rãi định trở .
Tiểu Bảo căng thẳng , cuối cùng vỗ vỗ n.g.ự.c, thở dốc : "May quá, may quá!"
Sau đó nó ngẩng đầu với Kỳ Mặc: "Cha ơi, cha buộc nó , con nghỉ một lát, mệt c.h.ế.t con !"
Lãnh Ninh "vụt" một cái đầu Tiểu Bảo hỏi: "Con gọi là gì?"
Tiểu Bảo vui vẻ kéo tay Lãnh Ninh: "Nương , hóa Kỳ Mặc thúc thúc chính là cha con đó! Con vui quá chừng!"
Lãnh Ninh suýt chút nữa Tiểu Bảo kéo ngã. Kỳ Mặc ở bên cạnh đưa tay đỡ lấy nàng, nàng mới vững .
Nàng ngước mắt lên thì chạm nụ hề che giấu của Kỳ Mặc. Kỳ Mặc đang vui, những bên cạnh đều cảm nhận thực sự hạnh phúc, nhưng Lãnh Ninh cảm thấy một tia đắc ý chỉ nàng mới hiểu trong nụ của .
, chính là đắc ý. Da đầu nàng tê dại. Phải , đó nàng hình như chỉ cần Tiểu Bảo nhận thì nàng thể công khai mối quan hệ của họ. Không ngờ Tiểu Bảo nhanh ch.óng dụ dỗ xong xuôi.
Lãnh Ninh trừng mắt Tiểu Bảo, giận con chẳng nên trò trống gì, nhưng nàng quên mất Tiểu Bảo khao khát cha bên cạnh đến nhường nào.
Mỗi khi chơi cùng các bạn nhỏ trong thôn, đến giờ cơm thấy các bạn cha gọi về dùng bữa, thằng bé từng ngưỡng mộ , nhưng bao giờ nó về với Lãnh Ninh.
Thằng bé nương một chăm sóc nó, kiếm tiền nuôi gia đình khổ cực đến nhường nào, nên lúc nào cũng chỉ âm thầm ngưỡng mộ trong lòng, thà rằng ngày ngày theo sư phụ chạy nhảy bên ngoài, chứ ở nhà chơi cùng các bạn nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-256.html.]
Giờ đây đa đa trở về, đương nhiên nó vui mừng khôn xiết!
Lãnh Ninh sớm muộn gì Tiểu Bảo cũng sẽ , nàng còn đang suy tính xem mở lời với con thế nào, nào ngờ Kỳ Mặc chỉ chớp mắt giải quyết xong.
Nàng cũng thể bội phục mị lực của !
Tiểu Bảo vui vẻ nắm tay mỗi một bên, bên trái bên , : "Đa đa, nương , hai về , con tìm các bạn nhỏ chơi đây." Nói cuống quýt chạy mất, chỉ còn hai mắt to trừng mắt nhỏ.
Nói đúng hơn, là Kỳ Mặc chằm chằm Lãnh Ninh, khiến nàng cảm thấy tự nhiên. Trước đây Kỳ Mặc luôn mang vẻ ngoài lạnh lùng kiêu ngạo, giờ đây khi vui vẻ, gương mặt mang theo ý khiến cảm thấy ấm áp vô cùng.
Hơn nữa ánh mắt Lãnh Ninh nhiệt liệt đầy sủng ái, Lãnh Ninh đành nghiêng đầu sang chỗ khác, ngượng nghịu đưa tay gãi gãi tai, : "À thì, cũng về đây."
Kỳ Mặc thể để nàng chạy thoát, vươn tay nắm lấy cánh tay Lãnh Ninh, kéo nàng về phía , dịu dàng : "Ninh nhi vội vã việc gì ?"
"A? Không việc gì." Lãnh Ninh mắt khắp nơi, duy chỉ .
"Vậy chúng thương lượng một chút, khi nào sẽ công bố mối quan hệ của chúng với dân làng !" Giọng Kỳ Mặc chứa đựng niềm vui khó che giấu.
Lãnh Ninh nhất định sẽ nhớ đến chuyện , nàng lườm một cái : "Nào còn cần nữa, cứ xem, lát nữa Tiểu Bảo trở về, bảo đảm cả thôn đều cha nó trở !"
Kỳ Mặc nghiêng đầu thoáng qua hướng Tiểu Bảo rời , đó Lãnh Ninh, bất thình lình kéo Lãnh Ninh lòng, ôm c.h.ặ.t lấy nàng khiến nàng kịp phản ứng, Lãnh Ninh cảm thấy như nín thở.
Nàng giãy giụa một cái, thoát , Kỳ Mặc giọng mũi nặng nề : "Đừng nhúc nhích, cứ để ôm một chút, để cảm nhận, sợ đang mơ!"