“Không cần , nương, hiện tại con đói.” Kỳ Mặc .
“Vậy , lát nữa hãy ăn.” Cảnh Vương Phi .
Lãnh Ninh liếc xéo Kỳ Mặc một cái, thầm nghĩ: “Ngủ lâu như mà đói mới là lạ.” Nàng dậy : “Hai cứ trò chuyện tiếp, bếp xem một chút.”
Hai nương con lâu ngày gặp, chắc chắn nhiều chuyện , nàng nên đây vướng víu.
Kỳ Mặc theo bóng nàng rời . Hắn cảm thấy Lãnh Ninh chút lạnh nhạt với , đại khái cũng nguyên nhân, chắc chắn là đang trách móc . Hắn dậy đuổi theo, chỉ lơ đãng đáp lời của Cảnh Vương Phi.
Khoảng gần nửa khắc, đầu bếp bước thể dùng bữa .
Ba cùng ăn bữa trưa. Cảnh Vương Phi thói quen ngủ trưa, nên dùng bữa xong liền rời . Nàng giờ đây giống như một nương bình thường, hỏi han ân cần con trai, tuy nhiên, Kỳ Mặc quen lắm, đợi tiễn Cảnh Vương Phi mới thở phào nhẹ nhõm.
Hắn vốn giỏi ăn , Cảnh Vương Phi mười câu, mới đáp một hai câu, hoặc chỉ là những từ như “Ừm, …”
Sau khi tiễn Cảnh Vương Phi về, Lãnh Ninh còn trong sân. Đầu bếp với rằng cô nương bảo nàng ngủ .
Khóe môi Kỳ Mặc khẽ nhếch, thở dài một cất bước trong.
Đến cửa phòng Lãnh Ninh, Kỳ Mặc gõ cửa: “Ninh nhi, thể ?”
Lãnh Ninh lên giường, định lơ hai ngày, cố ý cho cơ hội chuyện. Giọng thanh lãnh của nàng truyền : “Ta ngủ .” Ý tứ là cần nữa.
Kỳ Mặc nghẹn lời, nhẹ giọng : “Ninh nhi, chuyện với nàng, nàng khoan ngủ ?”
“Ta ngủ , gì lát nữa hẵng !” Lãnh Ninh đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-240.html.]
“Không , là chuyện quan trọng, nhất định ngay bây giờ.” Kỳ Mặc kiên quyết.
Hắn cũng hiểu Lãnh Ninh phần nào, nàng cố tình lạnh nhạt với . Hắn vất vả lắm mới trở về, thể lãng phí thời gian .
“Ta đây!” Kỳ Mặc tiếp.
Lãnh Ninh tức giận. Người như thế? Nàng “vụt” một cái bật dậy, định mắng vài câu, thì cửa đẩy , gương mặt tuấn của Kỳ Mặc hiện mắt nàng.
Lãnh Ninh giận dữ xông đến mặt , đưa tay định đẩy . Kỳ Mặc một tay nắm lấy cánh tay nàng kéo nàng , tay tiện tay đóng cửa , ôm chầm lấy nàng.
Lãnh Ninh chuỗi hành động của cho ngơ ngẩn, nhất thời kịp phản ứng, cứ để mặc ôm một lúc. Đến khi nàng tỉnh táo thì lập tức thẹn quá hóa giận. Nàng giãy giụa nhưng thoát , bèn ngửa , đưa tay chắn n.g.ự.c Kỳ Mặc : “Chàng buông , thấy .”
Kỳ Mặc buông nàng, chỉ là ôm c.h.ặ.t như lúc nãy nữa. Hắn Lãnh Ninh đang giận dữ đầy mặt, mím môi : “Không buông, cũng sẽ buông.”
Lãnh Ninh vẻ bá đạo của chọc cho bật , khẽ “Ha” một tiếng, liếc một cái, định mở lời, thì giọng ôn hòa của Kỳ Mặc truyền đến: “Xin , đều là của , nàng đừng giận ? Nàng đ.á.n.h , mắng cũng .”
Kỳ Mặc dùng ánh mắt thâm tình Lãnh Ninh, trong mắt dịu dàng đến mức như sắp rỉ nước.
Lãnh Ninh đối diện với ánh mắt , sự dịu dàng trong đó khiến nàng đắm chìm, những lời định cũng quên mất.
Kỳ Mặc tiếp: “Ninh nhi, sẽ nữa, cứ ở đây bầu bạn với nàng và Tiểu Bảo. Gia đình chúng cùng sống vui vẻ, ?”
“Hừ, thì , ở thì ở, coi đây là nơi thu nhận của ?” Lãnh Ninh giãy khỏi vòng tay , đành mặt .
“Không , đây chỉ nhanh ch.óng giải quyết xong công việc trong tay. Ta cho nàng là vì nàng lo lắng.” Kỳ Mặc dịu giọng .
“Quỷ mới lo cho ! là mặt dày!” Lãnh Ninh .