Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 238

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:38:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ai đó?” Lãnh Ninh hỏi.

Nàng dậy về phía phòng trong, âm thanh dường như phát từ bên trong.

Lãnh Ninh âm thầm nắm c.h.ặ.t một cây châm tẩm độc trong tay, để đề phòng vạn nhất.

Vừa đến rèm cửa phòng trong, một bóng đen lập tức kéo nàng lòng. Lãnh Ninh giật kinh hãi, theo phản xạ nàng giơ cây châm trong tay lên, một giọng quen thuộc trầm thấp pha chút khàn khàn truyền đến: “Là !”

Lãnh Ninh sững sờ, bàn tay nàng dừng ngay lưng đang ôm . Giọng , Kỳ Mặc thì còn thể là ai?

Biết là , Lãnh Ninh thu châm , lập tức đẩy . Tên hỗn đản , còn đường về ư, hừ!

Kỳ Mặc buông tay, ngược còn ôm c.h.ặ.t nàng hơn: “Đừng động đậy, để ôm một lát. Ta nhớ nàng!” Lãnh Ninh thấy một chút nũng và mệt mỏi trong giọng của .

Lãnh Ninh giọng của mê hoặc, quả nhiên hề nhúc nhích, mặc kệ ôm. Cơn nóng nảy qua , chỉ vài giây , nàng mới kịp phản ứng , chẳng lẽ quá ngoan ngoãn ?

Lãnh Ninh kéo tay Kỳ Mặc, buông. Nàng : “Ê! Đủ đó, mau thả , siết c.h.ế.t ?”

Phản ứng của Kỳ Mặc lúc dường như chậm hơn nửa nhịp, hồi lâu mới thốt một tiếng “Ồ”, lực ôm nàng cũng nới lỏng chút ít.

Lãnh Ninh nhân cơ hội kéo , hai . Nàng vốn định mắng một trận, vì nàng kìm nén bao nhiêu tức giận, nhưng khi đối diện với đôi mắt đầy tơ m.á.u và gương mặt tiều tụy của , lòng nàng khỏi mềm nhũn, những lời tuôn đều nghẹn nơi cổ họng.

Thân thể Kỳ Mặc sạch sẽ, gương mặt cũng gọn gàng, hẳn là về một lúc . sự mệt mỏi trong mắt thể che giấu, ánh mắt nàng trông vô cùng đáng thương.

Hắn nhẹ nhàng ôm lấy Lãnh Ninh, nửa dựa hẳn nàng, khàn giọng : “Nàng mắng , nửa tháng ngủ …”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-238.html.]

Lãnh Ninh đành dùng tay đỡ lấy , sợ rằng chỉ cần chân nàng lảo đảo một chút, cả hai sẽ cùng ngã xuống đất.

“Này, ngủ , ngủ thì về phòng mà ngủ.” Lãnh Ninh nghiến răng nghiến lợi : “Chàng điên ! Lâu thế ngủ, coi là Khôi !”

“Ưm, nhớ nàng đến nỗi ngủ , chỉ sớm gặp nàng thôi.” Kỳ Mặc khẽ lẩm bẩm.

“Khụ khụ,” Lãnh Ninh bất ngờ đỏ mặt, thật là! Đây là Kỳ Mặc giả mạo đấy chứ? Sao nàng cảm giác như đang ôm một chú tiểu cẩu non nớt !

Động tác tay Lãnh Ninh bất giác nhẹ nhàng hơn, nàng thở dài một , đỡ Kỳ Mặc di chuyển về phía giường. Đến bên giường, nàng khẽ : “Được , buông , lên giường mà ngủ.”

Kỳ Mặc phản ứng. Lãnh Ninh gỡ tay , định kéo xuống đẩy lên giường, nhưng gỡ , bản nàng cùng ngã xuống. May mà giường nàng lót hai lớp chăn đệm, đủ mềm. Nếu là chiếc giường ván cứng đây, chắc chắn cả hai cấn đến sưng u đầu !

Gia hỏa quả thực như một con bạch tuộc, Lãnh Ninh phiền muộn. Sao đây nàng hề nhận bám đến ?

Lãnh Ninh gõ nhẹ : “Này, buông , ngủ cho t.ử tế !”

“Không , nàng ở với .” Kỳ Mặc mơ màng đáp.

“Ở với cái đầu ma !” Lãnh Ninh tức giận quát, đùa cái gì , là loại dễ dãi thế ?

Kỳ Mặc đổi sang tư thế thoải mái hơn, vùi đầu hõm cổ Lãnh Ninh, tay đặt lên eo nàng, phát tiếng ngáy nhẹ, quả thực ngủ say.

Lãnh Ninh lườm nguýt lên trời. Bị ôm thế nàng thấy khó chịu vô cùng, nàng cử động, Kỳ Mặc khẽ “Ưm” một tiếng, nhíu mày , bàn tay đặt eo nàng càng siết c.h.ặ.t hơn.

 

Loading...