Kỳ Mặc, đang vài nhắc đến, giờ đây đang phi ngựa như bay. Hắn kịp đến Thanh Thủy Đàm Thôn khi trời tối. Càng đến gần, lòng càng thêm nhớ nhung, hận thể lập tức bay đến mặt nàng.
Lãnh Ninh dùng bữa xong đến Hoa Điền Hỷ Sự, đón Cửu Nhi cùng về nhà thì trời xế chiều. Vương Nguyên xe ngựa của , ít nhất cũng nhanh hơn nàng một khắc .
Vương Nguyên chiếc xe lừa nhỏ của nàng, tặc lưỡi: “Ta Lãnh cô nương , nàng còn chịu đổi chiếc xe lừa ? Hay là để tặng nàng một cỗ xe ngựa nhé!”
“Đổi chi? Ta thấy nó mà! Ta chỉ thích chú lừa nhỏ thôi.” Lãnh Ninh đáp.
“Thôi , xem như gì.” Vương Nguyên lắc đầu, tìm Ngọc Nương. Dù thì chỉ vài ngày nữa Kỳ Mặc cũng tới, nhất định sẽ đổi một cỗ xe ngựa lớn hơn. Hắn lười phí tâm sức, cứ để tự y lo liệu.
Lãnh Ninh cũng xưởng một lát. Cảnh Vương Phi kéo nàng xem những loại hoa mới trồng. Nàng thường dùng các loại hoa để mặt nạ hoặc mỹ phẩm dưỡng da cho những cô gái trong xưởng dùng, thảo nào Lãnh Ninh thấy da dẻ dường như đều . Hóa là như .
Cảnh Vương Phi cũng lấy vài chai lọ đưa cho Lãnh Ninh mang về dùng. Lãnh Ninh nhận thấy làn da của Cảnh Vương Phi quả thực , dạo gần đây nàng hề trang điểm phấn son, ở độ tuổi gần bốn mươi mà mặt hề nếp nhăn.
Liên Ma Ma , Vương Phi lúc trẻ thích những thứ , ngờ những chuyện khác thì quên hết, nhưng hễ thấy hoa cỏ là tự nhiên cách mày mò. Xem những thứ khắc sâu xương cốt .
Hơn nữa, hiện tại mỗi ngày nàng đều ở bên các cô gái trẻ, tâm trạng vui vẻ hớn hở, còn thích mặc y phục thanh nhã, trông thật sự cảm giác phiêu dật tựa tiên nhân. Kẻ chắc chắn sẽ nghĩ nàng chỉ mới hơn hai mươi tuổi. Đến cả Lãnh Ninh cũng cảm thán Cảnh Vương Phi quả là một đại mỹ nhân!
Thảo nào Kỳ Mặc gương mặt yêu nghiệt đến , nhưng dung mạo của giống Cảnh Vương Phi, chắc là tập hợp ưu điểm của cả cha lẫn .
Nghĩ đến , nàng nhớ đến vết sẹo mặt . Không bôi t.h.u.ố.c đúng giờ , nếu thì chắc lành hẳn nhỉ! Vết sẹo của Ngọc Nương giờ còn thấy dấu vết gì nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-237.html.]
Lãnh Ninh trở về tiểu viện của , sân viện im ắng lạ thường. Mặc Phong chắc ngủ , trong phòng tiếng động nào. Tên ám vệ cũng ở chung phòng với , nàng cũng chẳng rõ họ ở trong đó . Dù thì khi cả hai theo nàng, nàng cũng bao giờ họ đang ở .
Khi trong viện ai, đầu bếp sẽ đến xưởng giúp nấu ăn, tối đến thì ngủ ở gian viện phía , hai một phòng.
Lãnh Ninh một thói quen, đó là mỗi ngày nàng đều tắm rửa xong mới ngủ , quanh năm suốt tháng đều như . Đầu bếp thấy tiếng nàng về, liền nhanh ch.óng múc nước mang bồn tắm trong phòng nàng, trở về nghỉ ngơi.
Hiện tại Tú Nhi và Cửu Nhi đều việc bận. Tú Nhi định đến hầu hạ nàng nhưng nàng đuổi về nghỉ ngơi cho , nàng vẫn quen tự lo liệu thứ.
Trong viện hiếm khi lúc yên tĩnh như thế . “Tiểu Bảo!” Lãnh Ninh cất tiếng gọi to.
Sân viện tiếng đáp nào, đầu bếp bước bẩm báo: “Cô nương, lúc Tiểu Bảo và An thúc cùng hai , họ bốn ngày mới về. Chắc là ngày mai sẽ .”
Đến lúc nàng mới chợt nhớ , nàng ba ngày thấy Tiểu Bảo . Tiểu gia hỏa , giờ chắc vui chơi đến quên cả đường về nhỉ! Ngày ngày theo An thúc chạy nhảy khắp nơi, quên béng cả mẫu của , lúc về nhất định dạy dỗ cho đàng hoàng.
Lãnh Ninh bĩu môi, trở về phòng . Nàng ngả lên chiếc trường kỷ trong tiền sảnh, thở dài, lẩm bẩm một : “Haiz, yên tĩnh thế quen.”
“Khà…”
Khi yên tĩnh, tai trở nên đặc biệt thính nhạy. Lãnh Ninh đột nhiên cảm thấy hình như thấy một tiếng khẽ! Nàng theo phản xạ bật thẳng dậy.