“Huynh trưởng?” Lãnh Ninh trợn mắt há hốc mồm mặt, cố gắng nhớ tên trưởng của nguyên chủ. Gia đình nguyên chủ phụ mẫu và trưởng, trưởng tên gì nhỉ? “Ninh… Hạo?” Một cái tên bật trong đầu Lãnh Ninh.
Mắt Ninh Hạo ngấn lệ, cố sức gật đầu, ôm chầm lấy Lãnh Ninh: “Là , là , trưởng cuối cùng cũng tìm thấy !”
“Tiểu thư, cuối cùng chúng cũng tìm ! Huhu…” Tiểu Trương T.ử bên cạnh kích động bật nức nở!
Lãnh Ninh những lời hai cho luống cuống tay chân. Chuyện, chuyện gì đang xảy ? Sao tìm đến tận đây? Xong , đây? Nàng Ninh Hạo ôm c.h.ặ.t, cứng đờ, mặt là biểu cảm kinh hãi như thấy quỷ!
Ninh Hạo buông nàng : “Muội , chịu khổ ! Nhũ nương ? Nàng đang chăm sóc ? Sao mở tiệm buôn bán thế ?” Chàng hỏi một tràng câu hỏi.
“Nhũ nương qua đời .” Lãnh Ninh đáp. Nàng lùi một bước, giữ cách với Ninh Hạo. Nàng thực sự quen khác ôm ấp!
Ninh Hạo cảm nhận sự kháng cự của nàng, chút đau lòng : “Muội đang trách ca ca chăng? Ta và phụ đều thật sự cho rằng rơi xuống vách núi mà mất, mẫu mãi đến Tết mới cho chúng sự thật, một che giấu, nhớ đến sinh bệnh, thể càng lúc càng suy yếu, nên mới .”
“Ta hề trách các , kỳ thực...... năm ngoái thương ở đầu, nên nhiều chuyện nhớ rõ nữa!” Lãnh Ninh ngượng ngùng tự tìm cho một cái cớ.
Hắn chắc chắn sẽ nhận nàng hiện tại nhiều điểm khác biệt so với nàng , vả , Lãnh Ninh tình cảm gì với gia đình nguyên chủ, nàng cũng thể thể hiện niềm vui mừng của sự đoàn tụ bao ngày xa cách.
Không nhớ chuyện là cái cớ nhất, chuyện đều thể giải thích hợp lý, như sẽ sợ khác nghi ngờ.
“Sao thương? Hiện giờ nữa chứ?” Ninh Hạo lo lắng hỏi.
“Không , , lành cả , chỉ là nhiều chuyện cũ thể nhớ mà thôi!” Lãnh Ninh vội vàng .
“Vậy thì sợ, ca ca sẽ chăm sóc !” Ninh Hạo lúc mới yên lòng đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-222.html.]
“Muội , cô chứ?” Lãnh Chưởng Quỹ thấy Lãnh Ninh và họ trong lâu mà , lo lắng chuyện gì nên tiến xem thử, thấy hai đại nam nhân mắt rưng rưng, cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
“Lãnh tỷ tỷ, ! Đây là...... thích của ! Chúng lâu ngày gặp, chút cảm động mà thôi!” Lãnh Ninh một cách mơ hồ. Thân phận của nàng vẫn nên để quá nhiều .
“Cô trở về cửa hàng , cứ để Tiểu Bảo tự chơi là .” Lãnh Ninh với Lãnh Chưởng Quỹ.
“Được, xin phép về .” Lãnh Chưởng Quỹ gật đầu với mấy họ bước ngoài.
Quay , Lãnh Ninh mới phát hiện mấy vẫn đang chuyện trong sân, bèn mời Ninh Hạo xuống chiếc bàn nhỏ trong sân, rót cho . Nàng chắc chắn còn nhiều chuyện hỏi nàng.
Ninh Hạo bảo Tiểu Trương T.ử ngoài gọi những đang tìm kiếm dừng , về khách điếm nghỉ ngơi . Tiểu Trương T.ử vui vẻ chạy .
“Muội thành ?” Ninh Hạo nghĩ đến việc Tiểu Bảo gọi nàng là nương .
Lãnh Ninh : “Không , , nãi nương, Tiểu Bảo, ba chúng vẫn luôn sống cùng .”
“Tiểu Bảo là...... giữ nó ?” Ninh Hạo nghĩ đến lý do nàng bỏ , mẫu dặn dò nãi nương giữ , ngờ cuối cùng vẫn là......
“Ừm, lẽ đây chính là duyên phận mẫu t.ử của chúng !” Lãnh Ninh khẽ mỉm .
Chuyện đến nước , nhiều cũng vô ích. Ninh Hạo nhớ đến khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu của Tiểu Bảo, cũng : “Tiểu Bảo là một đứa trẻ ngoan!”
“Phải đó, Tiểu Bảo hiểu chuyện, nếu nó, lẽ cũng còn đời !” Lãnh Ninh hồi tưởng những ngày tháng hai nương con nương tựa , tuy gian nan nhưng đó là động lực của nàng.