Ở cửa hang, Kỳ Mặc nhanh ch.óng đảo mắt một lượt. Ngay đối diện một con đường nhỏ, đường còn vết bánh xe, xem nơi cách mỏ sắt xa. Hắn dọn dẹp dấu vết bọn họ tới, để bất kỳ sơ hở nào.
Hiện tại đưa Mặc Phong về . Vì rõ chuyện thì sợ bọn chúng chạy thoát. Mặc Phong trở nên như thế , chắc chắn là phát hiện điều gì đó, chỉ thể đợi tỉnh tính .
Ra khỏi núi, Kỳ Mặc lập tức rút hết , một đường gió cuốn điện giật phi về Đỉnh Thành.
Tiểu viện của Lãnh Ninh bây giờ quả thực náo nhiệt vô cùng. Vương Nguyên và Ngọc Nương cũng dọn đến ở. Chỗ ở đủ, Vương Nguyên mặt dày đuổi cả Trần Sinh và Tiểu Thất xưởng ở, trực tiếp chiếm luôn phòng của bọn họ.
Điều khiến Cửu Nhi và Tú Nhi hai cô nương nhỏ cũng tự giác dọn qua xưởng, sợ rằng phòng ốc đủ cho .
Lãnh Ninh dở dở , từng từng ở đây cứ như ở nhà , quả là hề khách sáo!
Phòng của Trần Sinh bọn họ khá đơn sơ, Vương Nguyên cho mang tới ít đồ nội thất từ thành, mới bộ phòng của và Ngọc Nương, tiện thể cũng thêm thắt vài thứ phòng của nương Kỳ Mặc và An Thúc.
Lãnh Ninh bất đắc dĩ trợn mắt : “Này, ngươi coi đây là nhà của ? Dàn dựng cái trận lớn thế ?”
“Ta đây là bao giờ bạc đãi bản , ở thoải mái là chuyện lớn, vả quen dùng đồ khác dùng.”
“Ngươi là tiền nhiều quá tiêu đúng ! Quá ư là kiểu cách!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-200.html.]
Vương Nguyên để căn phòng ở cho Ngọc Nương. Hậu viện còn phòng nào khác, còn cách nào mới đ.á.n.h chủ ý lên Trần Sinh bọn họ.
Công t.ử nhà giàu bệnh thích sạch sẽ, dĩ nhiên sẽ ngủ chiếc giường mà Trần Sinh bọn họ ngủ qua.
Phòng của An Thúc ở ngay cạnh phòng . Hắn nghĩ vẫn cần An Thúc chữa mặt cho Ngọc Nương, hối lộ một chút chắc chắn sai. Tục ngữ ăn của thì mềm miệng, cầm của thì ngắn tay, đến lúc đó sẽ dễ chuyện hơn.
Xưởng hiện tại cũng chính thức nghỉ Tết. Các cô nương đều nhà nhưng thể về. Lãnh Ninh cũng hiểu nỗi chua xót đó. Sau khi giao hàng, nàng mang về ít vải vóc tặng cho các cô nương , để bọn họ tự may quần áo mới đón Tết. Tiền công cũng phát sớm, hơn nữa tháng cuối cùng còn phát gấp đôi!
Ở lì trong mấy tháng trời, bọn họ từng ngoài. Lãnh Ninh bảo Trần Sinh đưa bọn họ dạo phố, mua chút đồ thích. Ai nấy đều vui mừng khôn xiết. Đây là đầu tiên từ khi lớn lên họ tiết kiệm nhiều tiền như , hơn nữa là để tự chi tiêu cho bản , mà vui cho ?
Cảnh Vương Phi hiện tại ngày nào cũng quấn lấy Lãnh Ninh. Nàng , Cảnh Vương Phi theo đó, nàng nấu ăn, bà cũng bên cạnh học hỏi. Lãnh Ninh tuy đôi khi chút buồn bực, nhưng cũng thấy phiền bà . Mỗi nàng đều kiên nhẫn giảng giải đạo lý, Cảnh Vương Phi tiếp thu hết, hơn nữa năng lực tiếp nhận còn mạnh.
Bà đôi khi giống như một đứa trẻ, nhưng khi Lãnh Ninh giảng giải đạo lý, bà giống như một trưởng thành bình thường, suy nghĩ về vấn đề.
Nàng kể phát hiện cho An Thúc . An Thúc hừ hừ hai tiếng gì, Lãnh Ninh lập tức nhận điều mờ ám. Nàng hì hì : “An Thúc, chuyện gì rõ ?”
“Hừ, gì chứ? Người chữa lành cho các ngươi , còn gì nữa?” An Thúc bực bội .
“Ha ha, vẻ mặt của là . Người là đang khó chịu vì Kỳ Mặc cố tình đúng ! Này, , gì ?” Lãnh Ninh buôn chuyện.
“Hừm, thể gì chứ. Ta thì , thì thôi, nào?” An Thúc kiêu ngạo .