Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 186
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:37:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ma ma bước , căn phòng đơn sơ , họ . Tuy tiếng, nhưng trong lòng họ cảm thấy khó chịu. Vương Phi thể ở một nơi như thế ?
Cửu Nhi nào họ nghĩ gì, nàng vô cùng khách khí : "Chốn quê mùa của chúng đều khá đơn sơ. Lát nữa sẽ kê thêm giường cho hai vị ma ma, nghỉ ngơi ." Nói xong, nàng liền ngoài.
Tiểu Bảo hớn hở kéo Kỳ Mặc đến căn phòng đây từng ở, còn vui vẻ với y: “Kỳ Mặc thúc thúc, phòng của thúc thúc từng ai ở ! Ta dẫn thúc thúc .”
Kỳ Mặc mang nụ dịu dàng mặt, mặc Tiểu Bảo kéo y sân. Lãnh Ninh chỉ che mặt, than ôi, địa vị của nàng trong lòng Tiểu Bảo lung lay dữ dội !
Cảnh Tiểu Bảo kéo Kỳ Mặc sân vặn lọt mắt Bình Ma Ma. Bà lộ vẻ mặt như gặp quỷ. Thế t.ử nhà các nàng bao giờ đối xử với trẻ con ôn nhu như , còn để chúng kéo ? Ở Kinh thành, cái tên của Thế t.ử nhà các nàng là thứ thể khiến trẻ con nín đêm. Rốt cuộc Thế t.ử quan hệ gì với nhà ?
Lãnh Ninh bảo Trần Sinh gọi Tú Nhi qua giúp Cửu Nhi nấu cơm. Bữa cơm vốn dĩ chỉ dành cho ba bốn giờ đây bày đầy cả bàn. Bên sân viện còn phòng trống, nàng bèn với Mặc Phong, dọn đồ xong: “Mặc Phong, nếu các ngươi cũng ở , chỉ thể đến căn nhà bên phía xưởng việc. Nếu còn nữa, ngươi cứ tự sắp xếp.”
“Đa tạ Lãnh cô nương, chúng ở đây. Chúng còn về Vạn Phúc Lầu, xin cáo từ .” Mặc Phong hướng nàng hành một lễ dẫn những khác rời khỏi sân.
Lãnh Ninh vô lực rạp bàn, oán niệm trừng mắt An Thúc. An Thúc hề hề nàng: “Ngươi cứ chờ đến lúc nấu món ngon cho !”
Vừa đến đây, Lãnh Ninh lập tức ngẩng đầu: “An Thúc, thật sự thể chữa khỏi bệnh cho mẫu của Kỳ Mặc ?” Tình trạng của mẫu Kỳ Mặc giống hệt chứng điên dại thần kinh trong thời hiện đại. Y thuật phát triển hiện đại còn chẳng chữa khỏi, thời đại thể trị dứt ?
Nàng bảo An Thúc khám bệnh chẳng qua là để trả Kỳ Mặc một ân tình, y thỉnh An Thúc xem xét, thành một tâm nguyện của y mà thôi. Nếu y tự đến mời An Thúc, An Thúc chắc chắn sẽ khó dễ.
An Thúc nhấp một ngụm , ung dung : “Cứ chờ xem , nha đầu.” Cứ như thể đó chỉ là chuyện nhỏ nhặt.
Nếu An Thúc thật sự thể chữa khỏi bệnh về thần kinh , Lãnh Ninh quả thực An Thúc bằng con mắt khác.
“Vậy chữa trị bằng cách nào? Kể cho xem!” Lãnh Ninh hứng thú vô cùng.
“Hừ, ngươi ngu ngốc như , cho ngươi thì ngươi cũng chẳng hiểu.” An Thúc khinh thường liếc nàng một cái.
“Ê, đúng là… Ồ, ! Chẳng lẽ căn bản chữa , chỉ lừa gạt bọn họ thôi ?” Lãnh Ninh dùng ánh mắt nhỏ bé đầy vẻ ngờ vực An Thúc.
“Hừ, ngươi lo nghĩ xem nên món mới gì sớm !” An Thúc liếc xéo nàng một cái như kẻ ngốc.
Chà, xem nắm chắc phần thắng lắm đây! Không thì thôi! Chuyện chữa trị khỏi cũng chẳng liên quan gì nhiều đến nàng. Nàng lười bận tâm.
Bữa tối dọn xong. Bên bàn ăn bốn : Lãnh Ninh, Kỳ Mặc, Tiểu Bảo, An Thúc. Phần cơm của Cảnh Vương Phi cùng hai ma ma dọn phòng. Bốn Cửu Nhi khi sắp xếp xong xuôi bữa cơm liền chạy trong xưởng việc mà dùng bữa.
Lãnh Ninh cạn lời. Chỉ cần Kỳ Mặc xuống bàn, mấy trong nhà liền tự động tránh . Dù Lãnh Ninh gọi thế nào, họ cũng chịu ăn cùng. Trước đây, bọn họ từng Lãnh Ninh cưỡng ép ăn hai bữa, nhưng cái khí lạnh lẽo thấu xương khiến họ ăn uống thấp thỏm, đến cả gắp thức ăn cũng dám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-186.html.]
Trên bàn ăn tĩnh lặng vô cùng. Nếu bỏ qua An Thúc, quả thực là một gia đình ba vô cùng ấm cúng. An Thúc bên cạnh Tiểu Bảo như một vị đại gia, hai sư đồ ăn uống vui vẻ, cứ thế phá hỏng bầu khí hài hòa .
Lãnh Ninh gẩy gẩy cơm trong bát, chống cằm ngẩn ngơ. Kỳ Mặc gắp một đũa thức ăn cho nàng, dịu dàng hỏi: “Nàng ?”
“A, gì, dùng cơm, dùng cơm.” Lãnh Ninh đặt tay xuống hì hì. Cặp sư đồ ăn uống vui vẻ chẳng thèm để ý đến nàng, còn Kỳ Mặc dùng bữa vô cùng yên tĩnh. Nàng thể bữa cơm thật sự nhàm chán ?
Khi màn đêm buông xuống, Kỳ Mặc đến phòng Cảnh Vương Phi thăm bà. Bình Ma Ma bên cạnh hướng y hành lễ: “Công t.ử, nơi đây ăn ở là quá thô sơ giản dị ạ? Nô tỳ sợ phu nhân sẽ quen ở.”
Kỳ Mặc liếc bà một cái, lạnh lùng : “Thần y còn thể ăn ở , hà cớ gì phu nhân ? Hay là các ngươi hài lòng với sự sắp xếp của bổn Thế t.ử?”
Liên Ma Ma vội vàng kéo Bình Ma Ma quỳ rạp xuống đất. Bình Ma Ma cúi đầu, giọng run rẩy thưa: “Nô tỳ dám, chỉ tuân theo Thế t.ử sắp xếp.” Đây mới đúng là Thế t.ử của các nàng! Chẳng lẽ đó các nàng hoa mắt, nên mới thấy Thế t.ử thể dịu dàng?
“Đây là nhà của khác. Mọi việc ăn ở ở đây, các ngươi đều theo sự sắp xếp của Lãnh cô nương. Các ngươi phép tự ý hành động, phép khó bất cứ ai. Có chuyện gì cứ đến tìm .” Kỳ Mặc hai đang quỳ mặt.
“Vâng, nô tỳ rõ.” Liên Ma Ma đáp.
Đợi Kỳ Mặc rời , hai mới dám dậy. Bình Ma Ma vẻ mặt thể tin : “Thế t.ử quan hệ gì với cái đàn bà nhà nông ? Ngươi thấy y quá mức bảo vệ nàng ?”
Liên Ma Ma liếc bà một cái, chút biểu cảm : “Chuyện của chủ t.ử là thứ ngươi và thể bàn luận ? Chúng chỉ cần chăm sóc cho nương nương là đủ. Ta khuyên ngươi nên dẹp bỏ những ý niệm trong lòng, bổn phận mới là việc chính. Nếu chọc giận Thế t.ử, ngươi kết cục sẽ thế nào mà.”
Bình Ma Ma Liên Ma Ma cho rùng một cái: “Ta , chẳng qua là với ngươi một chút thôi. Cho mười cái mật cũng dám chọc giận Thế t.ử !”
Sau khi An Thúc trở về, Tiểu Bảo tự ngủ một . Lãnh Ninh gọi nhưng tiểu t.ử cũng chịu tới, nó thể để sư phụ coi thường . Lãnh Ninh định kéo nó tìm An Thúc phân trần, nhưng Kỳ Mặc ngăn hai nương con , khen ngợi Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo giỏi lắm, nam t.ử hán thì tự ngủ riêng.”
“Ta thật sự giỏi ?” Tiểu Bảo mắt sáng lấp lánh Kỳ Mặc.
“Dĩ nhiên , Tiểu Bảo của chúng là giỏi nhất.” Kỳ Mặc nghiêm túc . Y tuyệt đối sẽ thừa nhận rằng y đang ghen tị vì Tiểu Bảo thể ngủ cùng nàng.
“Mẫu , xem, Kỳ Mặc thúc thúc còn khen kìa. Ta tự ngủ đây, chúc mẫu ngủ ngon!” Nói xong, nó hớn hở chạy về phòng.
“Ê, các ngươi thật là thú vị, một hai đều thấy tình cảm mẫu t.ử chúng !” Lãnh Ninh tức đến đau dày, thêm một kẻ phá hoại nữa.
“Tiểu Bảo lớn đến chừng , nên độc lập . Nàng cũng hy vọng khi gặp chuyện nó chỉ lóc gọi mẫu mà thể tự bảo vệ chứ!” Kỳ Mặc ôn tồn với nàng.
“Nó mới lớn đến chừng nào chứ? Muốn học thì cũng thể từ từ. Một đứa trẻ bốn tuổi nũng nịu, chẳng lẽ đợi đến khi nó lớn bằng ngươi mới nũng nịu ? Ngươi nũng nịu thử cho xem?” Lãnh Ninh bực bội .
“Phụt!” Một tiếng khẽ truyền đến từ cửa. Lãnh Ninh quát lên: “Ai đó?”, hai bóng chợt lóe , là Mặc Phong và Mặc Vũ. Mặc Phong cố gắng nén , còn Mặc Vũ thì thể run bần bật. Chủ t.ử của bọn họ bao giờ chất vấn như thế? Lại còn bảo y nũng nịu nữa chứ?