Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 170

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:37:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lãnh Ninh lau mồ hôi trán, Vương Tiểu Trụ một cái: "Tiểu Trụ, chúng nhanh lên mới . Chúng cũng hơn một canh giờ , vẫn tới ngọn núi . Cứ thế thì trời tối chắc đến nơi."

" , đường tốn sức quá." Vương Tiểu Trụ cũng cảm thấy mệt mỏi.

"Lãnh nương t.ử, nàng nghỉ ngơi ở đây một chút, xem thử đường nào khác để ." Vương Tiểu Trụ tiếp.

"Được, ngươi cẩn thận đó." Lãnh Ninh tìm một cành cây nhỏ xuống.

Nghỉ ngơi một lát, nàng cũng dậy tìm kiếm một con đường dễ hơn. Nàng phát hiện thực họ đến chỗ khe núi nối liền hai ngọn núi, chỉ là gai góc che khuất nên rõ đường. Hơn nữa khí lạnh thấp, một lớp sương mỏng, tầm xa. Lãnh Ninh xa liền phát hiện đến sát vách núi. Nhìn gần hơn, ngọn núi họ tới vẻ khá dốc, nhất là vách núi sát bên , leo lên là điều gần như thể.

Nàng chút bất lực chỗ cũ chờ Vương Tiểu Trụ. Chẳng mấy chốc, Vương Tiểu Trụ trở . Hắn vui vẻ với Lãnh Ninh: "Lãnh nương t.ử, chúng thể vòng qua bên để lên. Hóa bên đó đường, chỉ là lâu ngày ai nên cỏ che lấp thôi."

"Thật ? Vậy thì quá , chúng mau thôi. Ai da, những cành gai góc cứng ngắc mệt c.h.ế.t mất!" Lãnh Ninh dậy cùng Vương Tiểu Trụ về phía con đường mòn mới phát hiện.

Con đường mòn mới , ngoại trừ một vài cây cỏ khô héo chỉ cao đến mắt cá chân, quả thật thông thoáng. Chỉ là so với đường cũ thì vòng xa hơn một dặm. Tuy nhiên, đường lên núi vẫn luôn những đoạn gập ghềnh, nhất là khi bao phủ bởi lớp sương mù mờ ảo, càng lên cao sương mù càng dày đặc.

Lúc họ đến ngọn núi phía giữa trưa, thời điểm khí lạnh cao nhất trong ngày, nên mới sương mù. Giờ đây quá trưa, càng về chiều sương mù sẽ càng dày đặc, cũng sẽ càng nguy hiểm hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-170.html.]

Cả hai đều rõ điều đó, nên bước chân hề dừng , đều mong nhanh ch.óng lên đỉnh núi.

Tại cổng Vạn Phúc Lâu, nhóm Kỳ Mặc cuối cùng cũng đến kịp khi trời tối. Tất cả đều thuê phòng tại Vạn Phúc Lâu. Vân Tam cùng vợ chồng Vân Chưởng Quỹ cũng ở đây, vì tình trạng hiện tại của Cảnh Vương Phi bắt buộc đại phu theo dõi.

Kỳ Mặc sắp xếp thỏa cho Cảnh Vương Phi, dặn dò Mặc Phong trông nom cẩn thận, tự đổi y phục, cắt đuôi những kẻ theo dõi suốt dọc đường để ngoài thành.

Đến nơi , trì hoãn thêm một khắc nào. Hắn thực sự vô cùng nhớ mẫu t.ử nàng, thậm chí còn chút nôn nóng.

Hắn phi ngựa đến chân núi, điều chỉnh cảm xúc phi từ phía sân nhỏ nhà Lãnh Ninh. Giờ tối đen, lẽ ở trong nhà chứ, nhưng sân trong yên ắng lạ thường. Hắn sân ngoài, vẫn thấy bóng . Tuy nhiên, cửa sân mở. Hắn đặt những món đồ mang đến cho Tiểu Bảo xuống ngoài sân.

Bên ngoài sân, một nhóm đang chờ, vẻ mặt chút bồn chồn lo lắng. Tiểu Bảo bậc thang chống cằm, đôi mắt trông ngóng về phía ngọn núi. Trần Sinh ngoài sân đầy vẻ sốt ruột. Trong lòng Kỳ Mặc dâng lên một linh cảm chẳng lành.

"Không thể chờ thêm nữa, Vương đại ca. Trời khuya lắm , vẫn thấy về, nhất định là chuyện xảy ." Trần Sinh với giọng đầy sốt ruột.

"Mọi trong . Ta và Trần Sinh sẽ mang bó đuốc đón họ. Trời tối quá, lẽ họ xuống núi rõ đường nên mới chậm trễ." Vương đại ca với những ngoài.

 

Loading...