Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:36:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AACJDFTmcW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kỳ Mặc dùng nội lực thúc đẩy d.ư.ợ.c lực thấm sâu da thịt, nên Lãnh Ninh mới cảm thấy nóng ấm như . Cái eo của nàng quả thực là di chứng từ để , cứ cúi lâu là sẽ thấy khó chịu. Kỳ Mặc nghiêm túc mát-xa cho nàng, mắt thẳng, dáng vẻ cẩn thận từng li từng tí như thể vật tay là một món kỳ trân dị bảo dễ vỡ.

Kỳ thực, tim Kỳ Mặc lúc cũng sớm đập thình thịch ngừng. vẻ mặt vốn dĩ vô cảm, nếu khác điều gì, nàng dù thế nào cũng thể .

Vừa chạm da thịt nàng, Kỳ Mặc cũng khựng . Da thịt tay mịn màng, mềm mại, hề cảm giác thô ráp. Chẳng giống thường xuyên dãi dầu sương gió chút nào. Điều kể công cho cơ địa của Lãnh Ninh, dù thời gian dài việc bên ngoài, ngoài khuôn mặt sạm một chút, cơ thể nàng quả thực vẫn mềm mại như xưa.

Kỳ Mặc dám , ngay cả khi xoa bóp cho nàng, vẫn kéo y phục nàng xuống. Chỉ đặt tay lên eo dùng một chút nội lực nhẹ nhàng xoa bóp.

Lãnh Ninh lúc chỉ còn sự ngượng ngùng tràn ngập khuôn mặt. Hắn thật sự chỉ xoa bóp eo cho nàng mà thôi, ngược là bản nàng tư tưởng thuần khiết, nghĩ ngợi lung tung. Nếu xoa bóp cho nàng là một bình thường, khuôn mặt tuấn mỹ như , nàng lẽ thể xem đang một mù mát-xa. với khuôn mặt yêu nghiệt đến thế, nàng thể ngó lơ?

“Đỡ hơn chút nào ?” Kỳ Mặc khẽ hỏi. Mượn cớ đó để phân tán sự chú ý của bản .

“Ừm.” Lãnh Ninh vùi mặt gối, trả lời một cách buồn bã.

“Sau nàng đừng cố tỏ mạnh mẽ nữa. Nàng hãy nghỉ ngơi nhiều một chút, sẽ để cho nàng hai , việc cứ giao cho họ .” Kỳ Mặc .

“Hả? Không cần , Trần Sinh và là đủ , chẳng mấy chốc sẽ khỏe thôi.” Lãnh Ninh vội vàng đáp.

“Ừm, .” Hắn thêm gì nữa.

Lãnh Ninh cũng nên đáp thế nào. Nàng thể đoán ý trong câu của , nhưng tiện hỏi thêm, lời nàng mà để nữa ?

Sau đó, trong thời gian bằng một nén nhang, cả hai đều gì. Căn phòng yên tĩnh đến đáng sợ. Lãnh Ninh điều gì đó để phá vỡ sự ngượng ngùng , nhưng nàng rối rắm mãi vẫn nên gì!

Hắn thích nàng! Phải đây? Lý trí bảo nàng nên từ chối ngay lập tức, nàng sớm quyết định cả đời lấy chồng, trái tim bà cô già tuyệt giao với tình yêu . Đến nơi đây, nàng chỉ sống những ngày tháng tiêu d.a.o tự tại.

thể phủ nhận, đối với Kỳ Mặc, nàng một cảm giác khác lạ. Nàng tự cũng thể lý giải . Không là do tiềm thức của nguyên chủ .

, trong lòng nàng một tiểu nhân đang giãy giuạ: Tại từ chối? Rõ ràng nàng cũng thích , thích nàng, lòng nàng hân hoan .

Cuối cùng lý trí vẫn chiến thắng tiểu nhân. Lãnh Ninh quyết định chuyện với Kỳ Mặc.

Lãnh Ninh mới nghĩ thông suốt thì bỗng cảm thấy cơ thể thả lỏng, hóa Kỳ Mặc giải huyệt đạo nàng. Nàng thể cử động . Nàng bật dậy, đối diện ghế , mặt mang vẻ phòng .

Kỳ Mặc cong khóe môi: “Nàng yên tâm, khi thành , sẽ gì nàng .” Hắn nàng, trong mắt mang theo một tia trêu chọc, tiếp: “Hoặc là, nếu nàng gì nàng, vẫn thể cân nhắc.”

Vẻ phòng mặt Lãnh Ninh biến thành kinh ngạc, tên lẽ cũng đổi linh hồn ? Trước đây thì lầm lì ít , bây giờ giọng điệu chuyện đổi một trăm tám mươi độ, suýt chút nữa khiến nàng chống đỡ kịp. Nàng lườm một cái, xoay xoay eo, quả thực còn thấy khó chịu gì nữa. Thật ngờ, tên gia hỏa thủ thuật .

Kỳ Mặc cụp mắt xuống, đậy nắp lọ t.h.u.ố.c bên cạnh , : “Thuốc , hai ngày nữa dùng nội lực xoa bóp cho nàng vài , nàng sẽ còn đau nữa.”

“Đa tạ .” Lãnh Ninh mím môi , dù cũng dùng nội lực để chữa trị eo cho nàng, một lời cảm ơn vẫn .

“Không cần đa tạ với , thích nàng hai từ với .” Kỳ Mặc nàng, ánh mắt dịu dàng bá đạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-131.html.]

Lãnh Ninh thầm nuốt nước bọt, vội vàng mặt . Nàng cảm thấy giọng và ánh mắt của Kỳ Mặc đều độc, thể , thể . Nàng trúng độc , nếu cứ tiếp tục thì sẽ vô phương cứu chữa.

Lãnh Ninh buộc dừng kịp lúc, chạy phòng trong, lấy một chiếc hộp từ một ngăn bí mật nhỏ, trở mặt Kỳ Mặc, đưa tay : “Này, trả , cần dùng đến.”

Kỳ Mặc ngước mắt chiếc hộp, đón lấy. Đây là thứ bảo Mặc Phong mang đến cho nàng.

Ánh mắt tối sầm , giọng trở nên trầm thấp hơn: “Làm gì?”

“Đây là thứ Mặc Phong đưa cho , trả đấy! Ta thực sự cần dùng, bạc tự kiếm , giữ dùng !” Lãnh Ninh một cách hiển nhiên. Nàng thích dùng tiền tự kiếm , thói quen tiêu tiền của khác.

“Vật tặng thói quen thu hồi, cho nàng thì là của nàng.” Giọng Kỳ Mặc lạnh ít.

“Chàng đừng như , Vương Nguyên tấm thẻ bên trong quan trọng, giữ bên cứ lo ngay ngáy, sợ mất. Chàng nhất định thu hồi , sợ lắm!” Lãnh Ninh nhíu mày .

“Đây chỉ là một tấm thẻ bài của ngân hàng mà thôi, nàng sợ gì chứ? Mất thì thôi, cho nàng một tấm khác là .” Kỳ Mặc một cách nhẹ như .

“Của ngân hàng ư? Vậy càng thể nhận.” Lãnh Ninh đặt chiếc hộp mặt , tay giấu lưng, cứ như thể đó là một củ khoai nóng bỏng tay .

“Sau nàng là nương t.ử của , bạc của cho nàng thì cho ai?” Kỳ Mặc ngước mắt nàng.

Lãnh Ninh lời cho choáng váng. Ha ha, câu sai , nhưng vấn đề là nàng nương t.ử của !

nương t.ử của .” Lãnh Ninh nước mắt.

“Nàng của , nàng gả cho thì còn gả cho ai nữa?” Kỳ Mặc mặt mày đen sầm hỏi.

“Ta là của ngươi từ khi nào? Ngươi đừng càn ?" Lãnh Ninh thẹn quá hóa giận, thật xông lên tặng một cái bạt tai.

"Đã là của từ lâu ." Hắn suýt chút nữa thốt lời rằng con trai sinh, nhưng hiện giờ vẫn dám. Hắn chuyển giọng : "Ôm cũng ôm, sờ cũng sờ, của ?"

"Khụ khụ khụ!" Lãnh Ninh nước bọt của chính sặc đến ho sù sụ. Ngươi đúng là quá vô liêm sỉ!

Lãnh Ninh đỏ mặt : "Vậy... đều là bất đắc dĩ thôi ? Ta cần ngươi chịu trách nhiệm."

" nàng chịu trách nhiệm với ." Kỳ Mặc mặt đổi sắc đáp.

"Cái gì? Ngươi là một nam nhân cao lớn mà còn cần mặt mũi , chịu thiệt thòi là ?" Lãnh Ninh tức đến mức buông lời thô tục.

"Ai nam nhân chịu thiệt? Nàng sờ chẳng là chiếm tiện nghi của ?" Kỳ Mặc cảm thấy quả thực vứt bỏ hết liêm sỉ, ngay cả lời cũng thể điềm nhiên .

Lãnh Ninh cảm thấy lửa giận trong lòng dâng trào lên tận trán, nàng xúc động đ.á.n.h . Dù khuôn mặt đến mấy, nàng cũng thể nhẫn nhịn nổi nữa.

 

Loading...