Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:36:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lãnh Ninh đang chuẩn ôm một sọt ớt đổ chậu để rửa, bên cạnh một đôi tay đầy sức lực vươn tới, bưng sọt nàng đổ chậu. Nàng ngước mắt lên, là Kỳ Mặc.

Ôi trời, dám phiền vị đại gia việc chứ! Nhìn cái động tác cứng nhắc từng bao giờ . Nàng vội vàng kéo : "Ấy , ngươi đừng nhúc nhích, tự , ngươi sang bên nghỉ ngơi !"

Kỳ Mặc bàn tay nàng đang nắm lấy áo . Lãnh Ninh rụt tay , ngượng ngịu: "Thật sự cần phiền ngươi, ngươi cũng , nghỉ , tự ."

"Nàng rửa, giúp nàng bưng." Kỳ Mặc đổ ớt chậu xong thì bên cạnh nàng.

Lãnh Ninh đành tới rửa ớt. Kỳ Mặc ở đó, mấy bên cạnh đều ý chạy tản một bên.

Lãnh Ninh cảm thấy buồn bực. Vị đại gia phát điên gì ? Lại chạy đến giúp việc.

Lãnh Ninh vẫn chịu bỏ cuộc, đưa lời đề nghị: "Hay là, ngươi cùng Tiểu Bảo . Việc thực sự hợp với ngươi."

Kỳ Mặc nàng một cái, ánh mắt rủ xuống: "Tiểu Bảo cùng An Thúc . Không cần bầu bạn."

Lãnh Ninh liếc xéo một cái. Thôi , nếu ngươi thì cứ , lao động miễn phí dùng thì thật tiếc, ha ha!

Nàng cũng lười biếng thèm bận tâm phận là gì. Người tự nguyện, trách nàng ! Nàng chỉ huy Kỳ Mặc phơi xong chậu bưng chậu khác, phơi xong đĩa bê đĩa khác, sai bảo thuận tay. Không lâu , hai rửa sạch bộ ớt. Hiệu suất việc đó quả thực vô cùng tuyệt vời.

Một đám bên cạnh đều trố mắt hai hợp tác ăn ý hề kẽ hở, hai quá đỗi ăn ý !

Vương Nguyên đưa tay , chút tin mắt . Đôi tay của Kỳ Mặc, ngoại trừ cầm kiếm chính là cầm b.út, rửa ớt ? Có nhầm lẫn gì !

Lãnh Ninh hề nhận sự khác thường của . Nàng những quả ớt xanh phơi ráo, cảm thấy ít, bèn với : "Cửu Nhi, các ngươi cứ nấu cơm , sẽ hái thêm một ít ớt xanh về."

Nói xong nàng liền mang theo cái sọt nhanh chân ngoài. Kỳ Mặc lời nào, ánh mắt của cũng theo nàng ngoài.

Lãnh Ninh khỏi cửa mới phát hiện phía theo: "Ấy, ngươi đây? Ngươi chuyện gì ?"

Kỳ Mặc tự nhiên đón lấy chiếc giỏ trong tay Lãnh Ninh, sánh bước cùng nàng, mắt thẳng phía : “Đi cùng nàng hái ớt.”

Lãnh Ninh há miệng thành hình chữ "O", lắp bắp hỏi: “Chàng... hôm nay hứng thú với những việc đồng áng đến ?”

Kỳ Mặc nghiêng đầu nàng: “Không ?”

Lãnh Ninh kéo , chỉ các thôn dân đang ngang qua bờ suối mà : “Chàng xem, chính , gì khác biệt ?”

Kỳ Mặc liếc mắt một cái, đằng xa mặc quần áo vải thô vá chằng vá đụp, trường bào đen , khẽ nhíu mày : “Nàng cho rằng nên một bộ y phục khác?”

Lãnh Ninh vỗ vỗ trán , bất đắc dĩ : “Cho dù khoác lên một bộ rách rưới cũng chẳng giống một kẻ ruộng , đừng tự lừa dối nữa ! Ý của đừng nữa, việc thật sự hợp với .”

Kỳ Mặc giữ vẻ mặt nghiêm nghị: “Nàng ghét bỏ ?”

“Không , thể ghét bỏ chứ! Ta chỉ cảm thấy cần giúp những việc , cứ như việc của .” Lãnh Ninh ôn hòa giải thích.

Kỳ Mặc lúc mới dịu nét mặt, giọng trầm thấp mang theo chút vui vẻ: “Ta thích.” Nói xong, nàng một bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-129.html.]

Lãnh Ninh xoa trán, thôi , thôi , đúng là lo chuyện bao đồng. Chàng thích, cứ tùy ý!

Vừa tới ruộng ớt, Lãnh Ninh vung tay nhỏ, khí thế chẳng khác nào đang chỉ huy giang sơn: “Thế nào? Cả khu đều là của đấy.” Ánh mắt nàng ánh lên vẻ đắc ý.

Kỳ Mặc nàng, trong mắt xót xa bất đắc dĩ. Với vẻ ngoài nhỏ nhắn như thế , nội tâm nàng sức bật vô hạn, chỉ thể dễ dàng nuôi sống bản , mà còn nghĩ cách giúp những xung quanh sống hơn. Nếu , lẽ nàng bây giờ vẫn đang sống cuộc đời tiểu thư khuê các sự che chở của gia đình, hà tất dãi dầu sương gió, phô bày mặt mũi ngoài như thế .

Hắn về phía những luống ớt rộng lớn phía , trầm giọng : “Ừm, lợi hại!”

Lãnh Ninh vui vẻ cong khóe môi.

Kỳ Mặc đầu nàng đang vui vẻ, khóe mắt cũng gợn lên ý : “Hái thế nào?”

“À, thế , hái loại màu xanh, nhớ là chọn quả to lớn một chút, hiểu ?” Lãnh Ninh hái một quả mẫu cho xem.

“Được. Ta rõ.” Kỳ Mặc đáp.

“Này, nhớ nhẹ tay một chút nhé, đừng để những quả nhỏ rụng, rụng lãng phí lắm.” Lãnh Ninh lẩm bẩm dặn dò.

“Ừm.” Kỳ Mặc khẽ đáp.

Hai nhẹ nhàng uyển chuyển luồn lách giữa luống ớt. Loại ớt xanh lớn khó tìm, hoặc là quá nhỏ, hoặc chín đỏ cả . Kỳ Mặc kiên nhẫn tìm kiếm. Chẳng mấy chốc, thậm chí còn hái nhiều hơn cả Lãnh Ninh.

Lãnh Ninh trêu chọc : “Chàng thật lợi hại, quả nhiên tiềm chất nông phu! Sau nếu quy ẩn sơn lâm, tuyệt đối là một tay ruộng cừ khôi.”

“Ừm, cùng nàng ruộng.” Kỳ Mặc trầm giọng .

Lãnh Ninh đang vui vẻ tự mãn, hề chú ý đến ngữ khí của , tiếp lời : “Sau và Vương Nguyên đều thể đến hàng xóm với ! Mọi cùng sẽ vui vẻ bao.”

Lại hái bốn năm mươi cân, Lãnh Ninh đủ . Hai nhặt hết ớt đất cho giỏ, Lãnh Ninh thẳng dậy đ.ấ.m đ.ấ.m eo, lẩm bẩm một câu: “Trời đất ơi, eo đau quá.” Hôm nay nàng đến hái ớt từ sáng sớm, luôn cúi lưng. Vừa đột nhiên cảm thấy thắt lưng nhức mỏi, lẽ vết thương vẫn còn chút di chứng.

Kỳ Mặc thấy tiếng nhỏ bé của nàng, lo lắng hỏi: “Sao ? Có đau eo ?”

Lãnh Ninh xua tay: “Không , , lẽ dậy vội quá, nghỉ một lát là .”

Kỳ Mặc lập tức nhớ đến nàng từng thương ở eo, mở lời: “Có lành hẳn nàng việc ?” Hắn đưa tay định đỡ nàng, nàng vội vàng nhảy tránh: “Không , , xem cả mà!” Nói xong còn xoay một vòng cho thấy.

Kỳ Mặc nàng đang cố tỏ mạnh mẽ, vạch trần nàng. Hắn xách chiếc giỏ đất lên, một tay luồn qua eo nàng, ôm nàng phi lên. Chỉ vài lên xuống tới ngoài tường rào.

Vừa chạm đất, Lãnh Ninh lập tức đẩy , trợn mắt cau mày : “Sao một tiếng nào , dọa c.h.ế.t , còn nữa, hại c.h.ế.t ? Giữa thanh thiên bạch nhật ôm ấp thể thống gì, ở nơi sơn dã lời đàm tiếu nhiều ư?”

Lãnh Ninh xong quanh, may mắn là ai. Hiện tại đang là giữa trưa, những thợ bếp bên cạnh đều về dùng cơm.

Kỳ Mặc nén , trầm giọng : “Ta thấy ai, eo nàng thoải mái, hãy nghỉ ngơi cho , lát nữa bôi t.h.u.ố.c xoa bóp cho nàng sẽ dễ chịu hơn.”

Lãnh Ninh lườm một cái, xoay sân. Kỳ Mặc khẽ một tiếng trở về vẻ mặt cảm xúc mới bước trong.

 

Loading...