Xuyên Không Làm Tiểu Địa Chủ Ở Thôn Núi - Chương 125
Cập nhật lúc: 2026-03-10 22:36:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảm giác đau má khiến nàng tỉnh táo hơn hẳn. Tiếng sáo trúc cũng ngày càng rõ ràng, chân thật. Không thể nào! Sao giống như đang thổi sáo thật ? Nàng chợt rùng . Tại thổi khúc ? Rõ ràng chỉ một thổi mà! Chẳng lẽ... còn khác giống như , cũng xuyên đến đây ?
Nghi vấn khiến nàng giật , lật xuống giường. Nàng mở cửa tìm nguồn phát âm thanh. Vừa kéo cửa , một bóng dáng cao ráo, thanh thoát lọt tầm mắt. Bây giờ gần nửa đêm, trời trăng tròn vằng vặc, nàng thể rõ đó là bóng dáng của một nam nhân, sợ đến mức suýt chút nữa thét lên.
Người là ai? Tại ở chỗ ?
Tiếng Lãnh Ninh mở cửa khiến tiếng sáo trúc ngưng bặt. Bóng dáng phía dừng một giây từ từ xoay . Tim Lãnh Ninh nhảy vọt lên đến cổ họng. Chẳng lẽ kẻ trộm đột nhập bắt quả tang? Nàng g.i.ế.c diệt khẩu ?
Giữa lúc nàng đang suy nghĩ miên man, phía bước đến gần nàng. Ánh mắt nàng chuyển sang khuôn mặt đột ngột xuất hiện mắt, theo phản xạ hét lớn. Người đến nhanh tay lẹ mắt, một tay bịt miệng nàng , một tay đặt gáy đẩy nàng sát cánh cửa, giọng chút bất lực pha lẫn ý : “Là ! Nàng kêu gì chứ? Không sợ dọa khác tỉnh giấc ?”
Lãnh Ninh giọng trầm thấp cho chấn động. Giọng ... chút quen thuộc?
Nàng mở to mắt mặt, hai mắt trợn tròn, như thể đang xác nhận lầm ! Nàng “ưm ưm” hai tiếng, mới chịu buông tay khỏi miệng nàng.
Lãnh Ninh lúc mới khó khăn thốt tiếng: “Kỳ... Kỳ Mặc?” Ánh mắt quen thuộc, mặt nạ quen thuộc, Kỳ Mặc thì còn thể là ai?
Người đối diện nàng chớp mắt, nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.
Hai lời nào. Tay Kỳ Mặc vẫn đặt gáy Lãnh Ninh, chặn cho đầu nàng chạm cửa, bàn tay buông thõng đặt bên . Ánh mắt nàng sâu thẳm và xa xăm.
Tay Lãnh Ninh vẫn đang nắm lấy vai Kỳ Mặc, vẻ mặt nàng đầy kinh ngạc. Lúc nàng thậm chí dám thở mạnh. Hơi thở nhẹ nhàng của Kỳ Mặc phả mặt nàng, nhột nhột!
Nếu ngoài thấy cảnh tượng , chắc chắn sẽ nghĩ hai đang ôm âu yếm. Ví dụ như An Thúc, y thấy tiếng động tỉnh dậy, liếc mắt một cái thấy hai như , thêm đoạn đối thoại, y là quen, xem còn là quen bình thường. Y bĩu môi an tâm ngủ tiếp.
Trời Kỳ Mặc lúc khao khát ôm nàng lòng đến mức nào. Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng so với đây gầy một chút, thể thấy nàng vất vả trong thời gian .
Hắn hối hận vì khi chuyện, thể ở bên cạnh nàng, để nàng gánh vác thứ một . Nhìn đôi môi nhỏ nhắn vì kinh ngạc mà hé mở của nàng, kiềm chế mà từ từ cúi xuống.
Sau mười giây ngỡ ngàng, Lãnh Ninh cuối cùng cũng hồn. Nhìn khuôn mặt gần ngay mắt, nàng vội vàng dùng tay chặn vai , ngăn cho tiếp tục tiến gần.
Tư thế hiện tại của hai thật sự quá lúng túng. Một vệt đỏ khả nghi âm thầm bò lên vành tai nàng, cảm giác như khí xung quanh đều là thở ái , khiến nàng thở dốc thông.
Ối trời, , ! Suýt chút nữa chìm đắm trong ánh mắt sâu thẳm đáy của mà thể tự thoát .
Nàng đẩy mạnh Kỳ Mặc , thở dốc vài cái, dùng tay vỗ vỗ n.g.ự.c, cố tình lớn để giải tỏa sự ngượng ngùng của : “Trời ạ, suýt chút nữa dọa c.h.ế.t ! Chàng gì mà nửa đêm canh ba chạy đến nhà ?”
Kỳ Mặc đẩy , khẽ thở dài một tiếng, thu tâm thần, tự nhủ: thể nóng vội, thể nóng vội, sẽ dọa nàng chạy mất.
Hắn đến bên bàn xuống, giọng bình thường cất lên: “Vừa mới tới, chỗ nào để , nên đành đến chỗ nàng.”
“Chàng thể đến Vạn Phúc Lâu ?” Lãnh Ninh thật sự hiểu cái logic của .
“Đã quá khuya, lười qua đó phiền bọn họ!” Kỳ Mặc mở to mắt lời dối trá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-tieu-dia-chu-o-thon-nui/chuong-125.html.]
Lãnh Ninh... mắt một đàn quạ đen bay qua.
Ngất xỉu! Vạn Phúc Lâu của mở cửa ăn cơ mà? Gọi là phiền cái gì chứ! Giờ mới gọi là phiền đó! Người đang ngủ ngon lành cho tỉnh giấc, suýt nữa mất nửa cái mạng.
Lãnh Ninh dám trực tiếp đối đáp , chỉ thể lặng lẽ khinh thường trong lòng.
“Vương Nguyên bận rộn ? Sao thời gian rảnh rỗi ghé qua?” Lãnh Ninh vờ như tùy tiện hỏi.
“Cũng tạm, gần đây việc gì mấy!” Kỳ Mặc theo thói quen mặt chút biểu cảm.
Mặc Phong, kẻ giả mạo trong công vụ phòng, nếu câu e rằng sẽ thổ huyết ba thăng. Không bận là thế nào? Y bận đến mức bay lên ! Chủ t.ử tùy hứng, quyền chịu khổ. Kỳ Mặc cất thư, nhét công vụ trong tay lòng y: “Mặc Phong, chỗ ngươi trông chừng, cần Đỉnh Thành, chậm nhất là mười ngày sẽ về.” Lời dứt, biến mất. Để một Mặc Phong ngẩn ngơ trong gió.
Lãnh Ninh “Ồ” một tiếng, đó gì nữa. Hai lâu gặp, đối với Lãnh Ninh, hai chỉ thể tính là bạn bè bình thường, cứ thế giữa đêm thật sự khó xử!
“À, cũng mệt ! Hay là nghỉ ngơi sớm ! Phòng đây từng ở đang bỏ trống, thể ở thẳng đó.” Lãnh Ninh .
“Ừm, nhưng vẫn dùng bữa tối!” Kỳ Mặc nàng .
“Đã muộn thế mà ăn ? Vậy bếp xem còn gì , ăn đỡ chút nhé?” Lãnh Ninh dậy.
“Ta ăn mì.” Kỳ Mặc thẳng. (Thực điều là: ăn mì do nàng nấu.)
Lãnh Ninh chút câm nín. Nàng đập bàn bảo , bây giờ là mấy giờ ?
Khóe môi Kỳ Mặc khẽ cong lên, dậy về phía nội thất: “Nàng xong thì gọi , xem Tiểu Bảo một chút.”
Hắn chỉ thích vẻ mặt nàng tức giận bất lực với .
“Ê...” Lãnh Ninh kịp gọi , .
“Đó là phòng của ?! Sao cứ như nhà !” Lãnh Ninh bực bội xoay về phía nhà bếp. Gọi gì nữa, trong .
Kỳ Mặc bước , Tiểu Bảo đang ngủ say sưa, trong mắt tràn đầy sự ấm áp. Thằng bé đặt một chân lên thành giường, chăn cũng sắp rơi xuống đất, cái miệng nhỏ vẫn còn tóp tép, đang mơ thấy món gì ngon.
Nụ khóe môi giãn , bước tới kéo chân thằng bé , cầm lấy chăn đắp nhẹ nhàng cho nó. Đây chính là hài t.ử mà nàng sinh cho ! Hai nương con họ là ánh sáng trong sinh mệnh , soi rọi tương lai cuộc đời .
Sau khi thấy thư mà Vương Nguyên cho , trái tim sớm bay đến đây. Sự nôn nóng mãnh liệt như là điều mà cả đời từng trải qua. Hắn cảm thấy chỉ khi lập tức thấy hai nương con họ, lòng mới yên . Vì thế, bất chấp tất cả phi như bay đến, chỉ để tận hưởng khoảnh khắc tĩnh lặng và tươi .
Đắp chăn kỹ lưỡng, Kỳ Mặc rời phòng về phía nhà bếp. Vượt qua cửa sân thể thấy cảnh tượng trong bếp. Dưới ánh đèn mờ ảo, Lãnh Ninh với vẻ mặt cam tâm tình nguyện đang nhào bột mì. Tóc nàng rối, đôi môi nhỏ nhắn chu , dây áo khoác ngoài buộc tùy ý, trông lười biếng nhưng hề luộm thuộm. Cảnh tượng giống hệt vợ hiền thục đang chuẩn bữa ăn cho chồng về muộn, nhưng nhịn mà cằn nhằn vài câu.
Trong lòng Kỳ Mặc trào dâng cảm giác hạnh phúc ngập tràn.