Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân Ta Là Thủ Phụ - Chương 8: Lục Tiểu Hi Đổ Bạt Hoa Tiêu Thụ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:20:11
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Tiểu Hi ngẩn , "Ừm... cũng , lẽ là lão thần tiên ban cho linh khí của , liền , cứ như thể những điều đó vốn dĩ sẵn trong đầu !" Lục Tiểu Hi hoảng loạn, trong đầu nhanh ch.óng nghĩ đối sách.
Cơ Vô Ương thấy ánh mắt nàng trong veo, thần sắc như đang suy nghĩ, như chính nàng cũng hồ nghi, liền nghĩ ngợi nhiều nữa.
"Được , để đào!" Cơ Vô Ương lấy cái xẻng nhỏ từ trong giỏ , định bắt đầu đào.
"Khoan , để !" Lục Tiểu Hi xoa xoa lòng bàn tay, cúi ôm lấy cây. Đột nhiên, nàng một cảm giác quen thuộc như Lỗ Trí Thâm nhổ cây dương liễu rủ.
"Ha ha ha... ha ha ha ha... Ngỗng ngỗng ngỗng!" Lục Tiểu Hi nghĩ đến xưa Lỗ Trí Thâm nhổ cây dương liễu rủ, nay Lục Tiểu Hi nhổ cây hoa tiêu, liền bật thành tiếng ngỗng, cũng ôm cây nữa, hai tay ôm bụng ngớt.
"Nàng gì ?" Cơ Vô Ương thấy nàng , bản cũng theo, nhưng nguyên nhân.
"Đại ca ca, một bí mật, ha ha ha, một bí mật chỉ và cha nương ... ha ha ha!" Lục Tiểu Hi lau nước mắt vì .
"Là bí mật gì?" Cơ Vô Ương còn tưởng nàng đùa, nhưng giây tiếp theo, liền ngây .
Lục Tiểu Hi ôm lấy cây hoa tiêu: "Ta trời sinh thần lực!" Nàng dùng sức một cái, một cây hoa tiêu to bằng cánh tay trưởng thành, liền nhổ bật gốc kèm theo đất.
"......" Cơ Vô Ương ngây .
Lục Tiểu Hi hai tay nắm c.h.ặ.t cây, rũ bỏ đất dính đó, đặt sang một bên. Tiếp đó, nàng thực hiện thao tác tương tự, nhổ bật nốt hai cây còn .
Màn thần kỳ thực sự khiến Cơ Vô Ương kinh ngạc. cô nương chỉ đỏ mặt, phủi phủi bụi tay.
"Thế nào?" Lục Tiểu Hi suy nghĩ khác hẳn nguyên chủ. Nàng nào cảm thấy hổ chứ, đây là ơn trời ban, là sự ưu ái, là phúc phận, bao nhiêu cầu cũng .
cũng thể hiểu , nữ t.ử thời cổ đại chắc chắn trở thành dị loại, càng trở thành chuyện phiếm bữa của bá tánh.
"Trời... sinh?"
Mèo Dịch Truyện
"Ừm, từ nhỏ khỏe. Có một nương xách một thùng nước vất vả, liền tiến lên đỡ lấy thùng nước, đạp ghế đổ vại nước. lúc cha đến giúp thì thấy, liền thử sức , bèn vác chiếc cối đá trong sân cho xem.
Lúc đó vẻ mặt cha y hệt bây giờ . Người bình tĩnh dặn dò nhất định để khác thấy. Sau đó còn dạy cách kiểm soát sức lực, để tránh kẻ tâm cơ thấy mà bắt trộm . Lúc đó mới 6 tuổi, vài chuyện căn bản hiểu. Cha gì liền nấy, sợ kẻ bắt mất."
"Vậy vì ?"
"Cha dặn cho , ngày nào cũng học, cũng cố gắng vác đồ nặng mặt khác. Sau lớn hơn một chút cũng kiểm soát , các ngươi liền càng !"
Thật đoạn , Lục Tiểu Hi thật. Khi nguyên chủ sợ Cơ Vô Ương chê nàng thô tục, mới cố ý sử dụng thần lực mặt !
Cơ Vô Ương nên gì. Một sống chung bao năm như , y chẳng hề . Điều thể trách nàng che giấu, chỉ thể trách y quá thờ ơ. Với tâm trí của y, nếu thực sự để ý, sẽ đến tận bây giờ mới .
“Hèn chi, sáng nay nàng đưa bao gạo nặng hơn!”
“Ê, gà rừng tỉnh ! Đại ca ca, đợi một chút!” Lục Tiểu Hi nhấc con gà rừng đang vùng vẫy, thoắt cái biến gian. Lục Tiểu Hi tiếp tục đề tài , vội vàng bỏ chạy.
Vừa gian, nàng ném con gà rừng xuống bãi cỏ. Chân gà rừng Cơ Vô Ương dùng dây cỏ buộc , nó giờ chỉ thể tiếp tục vùng vẫy mặt đất.
Thấy gà rừng , Lục Tiểu Hi vui vẻ, thoắt cái khỏi gian.
Cơ Vô Ương đang suy nghĩ vì nàng mang theo một con gà rừng thì thấy Lục Tiểu Hi tươi xuất hiện trở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-ruong-phu-quan-ta-la-thu-phu/chuong-8-luc-tieu-hi-do-bat-hoa-tieu-thu.html.]
“Ca ca, thôi, dẫn xem nhà của lão thần tiên!”
Cơ Vô Ương thầm nghĩ: Ồ, gà rừng hóa là quà tặng chuẩn cho lão thần tiên, nhưng mà, một con gà rừng ít ?
Lục Tiểu Hi tiên thu ba cây hoa tiêu và hai cái gùi gian, mới vươn tay kéo tay áo Cơ Vô Ương, ý niệm động.
Cơ Vô Ương chỉ cảm thấy mắt lóe lên một cái, y thấy, khu rừng núi vốn biến mất, đó là một cảnh tượng khác.
“Đây chính là nhà của lão thần tiên!” Cơ Vô Ương vốn học rộng hiểu nhiều, luôn thanh lãnh cao quý, bao giờ lộ vẻ vui buồn mặt, nay cũng chút kịp phản ứng.
Từ đêm qua đến giờ, chuyện xảy đều quá đỗi khó tin, tam quan của y liên tục đảo lộn, nhân cách của y cũng dần sụp đổ.
“ , chúng cùng trồng cây hoa tiêu lên !”
“Được!” Cơ Vô Ương cố gắng tự trấn tĩnh .
“Ca ca, đào hố , sẽ vác cây!” Vừa , Lục Tiểu Hi vác một cây hoa tiêu lên vai. Nếu cây còn hoa tiêu, nàng trực tiếp kéo .
“Nàng trồng ở ?” Cơ Vô Ương vùng đất đen rộng lớn, cảm thấy ba cây hoa tiêu trồng ở đây vẻ quá đột ngột.
“Chi bằng trồng ở đằng !” Lục Tiểu Hi chỉ tay về phía bên biệt viện, nơi đó vặn một đất trống lớn, xa hơn nữa mới là rừng núi.
“Cũng !”
“Ừm, chúng cây gì đều trồng ở khu !”
“Được!” Cơ Vô Ương chọn một chỗ, bắt đầu đào hố. Đất ẩm ướt và mềm xốp, tuy cái xẻng nhỏ nhưng chẳng ảnh hưởng gì, nhanh y đào xong một cái hố.
Hai mỗi một việc, chốc lát trồng xong cây hoa tiêu.
“Ca ca, chúng tìm xem thùng nước !”
Khi trong biệt viện, Cơ Vô Ương hề liếc ngang liếc dọc, vẻ mặt phong thái nhẹ nhàng. Ở nhà của thần tiên thì gì cũng lạ.
Hai tìm thấy thùng nước và gáo múc nước trong nhà kho, trực tiếp bếp bật vòi nước máy. Nhìn dòng nước chảy từ vòi, Cơ Vô Ương chỉ thầm cảm thán một tiếng, quả nhiên là nhà của thần tiên!
Tưới nước cho cây hoa tiêu xong, khi cất thùng nước, Lục Tiểu Hi phát hiện trong căn phòng vốn lớn thêm một cánh cửa nữa, nhưng cửa khóa, đó treo một chiếc khóa đồng cỡ lớn.
[Hừ, lão Thiên Đạo giữ lời, rõ ràng đây đều là của , còn treo một cái khóa lớn như để đề phòng !]
Đột nhiên, Lục Tiểu Hi phát hiện một điểm kỳ lạ, Đông sương phòng và Tây sương phòng từ bên ngoài thì lớn như .
Thế nhưng từ bên trong, Đông sương phòng lớn hơn nhiều, nhất là cái kho, gian bên trong còn lớn hơn cả bộ Đông sương phòng vài , còn nhà bếp, nhà bếp lớn , cộng thêm phòng ăn, và cả nhà kho nữa, chậc chậc chậc, đây là loại nhà thần tiên gì !
“Ca ca, chúng ngoài dạo một vòng, xem ở đây những gì!” Dù bây giờ họ cũng hạt giống, chi bằng ngoài dạo, tìm hiểu kỹ địa hình lên kế hoạch.
“Được thôi!” Cơ Vô Ương cũng nghĩ như , trồng trọt cho lão thần tiên, thì tận dụng đất đai ở đây.
Cơ Vô Ương nhấc cái gùi lên, theo Lục Tiểu Hi. Đến bên bờ sông, Lục Tiểu Hi mới phát hiện, con sông ít nhất cũng rộng hai thước, hơn nữa bên trong cá, đá tôm và cả cua nhỏ. Nước sông chảy từ núi xuống, băng qua bộ gian, kéo dài đến tận sâu trong thảo nguyên.
Dọc theo bờ sông một đoạn, thêm phát hiện mới.