Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân Ta Là Thủ Phụ - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:20:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Xe ba bánh

 

Ba ngày , Lục Tiểu Hi cùng Cơ Vô Hiếu từ tiệm mộc mang về hai thùng gỗ chứa đủ loại thanh gỗ với hình dáng khác , tất cả đều mài nhẵn bóng loáng.

 

Hai bận rộn mái che suốt cả buổi chiều, cuối cùng cũng lắp ráp xong một chiếc xe ba bánh bằng gỗ cho trẻ em, lớn hơn loại xe trẻ em hiện đại một chút, nhưng nhỏ hơn nhiều so với xe chở hàng của lớn.

 

Bánh xe phía hai bàn đạp, giữa hai bánh lắp một cái giỏ tre nhỏ. Lục Tiểu Hi đạp thử một vòng, tuy lúc đạp gập ghềnh một chút, nhưng đối với thời cổ đại mà , chiếc xe ba bánh nhỏ .

 

Ba tiểu hài t.ử nhanh ch.óng quen với xe. Cơ Vô Hiếu lớn hơn, cũng tranh giành với hai , hai tiểu hài t.ử ngươi đạp một đạp một , chơi đến toát mồ hôi, tiếng vang khắp sân, lây lan sang tất cả .

 

“Tiểu nha đầu thông tuệ bình thường !” Lận phu t.ử cũng tỏ hứng thú sâu sắc với chiếc xe ba bánh đó.

 

Lục Tiểu Hi vốn dĩ để ba tiểu hài t.ử chơi, nhưng khi chợ một chuyến, nàng cảm thấy khi mua đồ ăn đạp xe cũng khá thiết thực, nên đổi kích thước một chút.

 

Cơ Vô Ương , nàng chỉ thông minh, mà còn cẩn trọng. Nàng vẽ bản vẽ thực tế chỉnh, mà chỉ vẽ các bộ phận riêng lẻ, khi lắp ráp, ai thể đoán nàng đang gì.

 

Ngay cả thợ mộc cũng lấy lạ, hiểu những thanh gỗ hình thù kỳ dị đó rốt cuộc dùng để gì.

 

Lục Tiểu Hi lau mồ hôi cho hai tiểu hài t.ử, thấy hai lão đầu cũng đang sức quạt, nàng liền bếp, chẳng mấy chốc bưng một cái khay . Phong lão đầu vốn đang nóng đến mức uể oải, lập tức phấn chấn hẳn lên.

 

“Nào, uống canh đậu xanh !”

 

“Haizz, là canh đậu xanh !” Rõ ràng là Phong lão đầu chút thất vọng, cứ tưởng là món gì ngon lắm.

 

“Được , canh đậu xanh, lắm!” Lận lão đầu nhiều mồ hôi, bây giờ gì để uống là .

 

“Nha đầu, nàng nấu một chén canh đậu xanh thôi mà cũng tốn bao nhiêu tâm tư thế!” Lận lão đầu nhận lấy bát canh đậu xanh, cẩn thận ngắm nghía một lát, cố ý che cho Phong lão đầu xem.

 

“Chậc chậc chậc, ngon quá mất!”

 

Lòng hiếu kỳ của Phong lão đầu cuối cùng Lận lão đầu khơi dậy thành công, lão chắp tay lưng, đến lưng Lận lão đầu, lén lút liếc . Trong bát canh màu xanh nhạt mấy loại thịt quả với nhiều màu sắc khác , còn cả những viên băng trong suốt.

 

Lúc , còn do dự nữa, lão vội vã đến chỗ Lục Tiểu Hi xếp hàng nhận chè đậu xanh.

 

“Ừm, ngon, ngon quá, Lục nha đầu, tài nghệ của ngươi thật phi phàm, mạnh hơn ngự trù trong hoàng cung cả trăm !”

 

Lận phu t.ử quen với gia đình , lời cũng còn văn vẻ nữa. Lão thậm chí chẳng về kinh thành nữa, thể hưởng thụ cuộc sống như thế trong quãng đời còn , quả thật là mơ cũng mà tỉnh giấc.

 

Phong lão đầu cũng nghĩ như , bữa tối hai bàn bạc một chút, mỗi chuẩn cho Lục Tiểu Hi một bao lì xì lớn.

 

“Lục nha đầu, đây là tiền ăn của hai lão già chúng , con đừng nghĩ nhiều, chúng chỉ ăn chực thêm mấy ngày ở chỗ con thôi!” Họ sống ở đây lâu, nhưng hiểu gia đình . Họ cũng , những lời hoa mỹ rỗng tuếch căn bản chẳng cần , cứ thực tế mới là thích hợp nhất.

 

“Phong gia gia, Lận gia gia, hai cứ yên tâm ở . Đại ca ca và tứ nhà bái môn hạ của hai là phúc khí lớn vô cùng. Đến thư viện học còn đóng thúc tu, chúng những đóng thúc tu, mà còn chẳng đến học viện chịu cảnh xa lánh. Có thể nhận sự dạy dỗ tận tình như của hai , và nương cảm kích kịp nữa !”

 

Lục Tiểu Hi vẫn nhớ, đầu tiên nàng và Cơ Vô Ương thành, cái bộ mặt của mấy học t.ử mà họ gặp thật đáng ghét, món nợ nàng vẫn báo .

 

“Hai vị lão , tấm lòng của hai chúng xin nhận, nhưng bạc thì cần . Dù thì chúng cũng hưởng lợi lớn lao . Sau Ương nhi và A Từ xin phó thác cho hai . Chúng thể thì cũng chỉ là nấu cơm thôi!”

 

Thẩm thị hiểu những đạo lý lớn lao, nhưng bà , chỉ cần sự giúp đỡ của hai vị , con đường tương lai của hai đứa trẻ nhất định sẽ là vô hạn.

 

“Nếu , thì chúng đành mặt dày tiếp tục ăn chực uống chực !”

 

“Ấy da, hai thể đừng... ý là, hai thể coi đây như nhà của . Ta tài cán gì khác, chỉ nấu cơm thôi. Vậy phu quân, hiếu kính sư phụ, thì cũng là điều nên mà, !” Miệng Lục Tiểu Hi suýt thì lỡ lời, may mà nàng phản ứng nhanh, chữ “mặt” phía kịp .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-ruong-phu-quan-ta-la-thu-phu/chuong-26.html.]

“Một ngày thầy, cả đời cha, lão sư, hai cứ coi như là chúng hiếu kính !” Cơ Vô Ương xong, mãi mới nhận Lục Tiểu Hi gọi hai tiếng “phu quân”, lập tức ngốc nghếch như một kẻ khờ.

 

“Được, thì hai con hiếu kính hai lão già chúng cho đấy nhé!” Phong lão đầu vuốt râu, tặc lưỡi.

 

Lục Tiểu Hi sớm phát hiện cử chỉ nhỏ của lão , mỗi lão ăn gì đó. Nàng liền xun xoe hỏi: “Phong gia gia đang nhạt miệng ?”

 

“Ừm! !” Phong lão đầu xong chính cũng bật .

 

“Vậy chút đồ ăn ngon cho !”

 

Hai lão đầu nheo mắt .

 

Lục Tiểu Hi thoắt cái chạy bếp, từ trong gian lấy một ít bột nếp, đường trắng, sữa bò, dầu salad và nước Linh Tuyền. Nàng trộn đều, cho nồi, đúng lúc trong bếp lò còn chút than hồng, nàng đảo đều thành một khối bột mềm. Sau đó, thớt, nàng kéo dãn vài khối bột xào chín, se thành sợi dài, cắt thành từng viên nhỏ, rắc bột đậu nành lên. Một đĩa mochi sữa tươi mềm dẻo dính dính thành.

 

“Oa, tẩu t.ử, nàng món gì thế !”

 

“Nhìn thấy ngon !”

 

“Món gọi là mochi sữa thơm. Buổi tối nên ăn quá ngọt, ăn món !”

 

Phong lão đầu gì, từ phần của , lão véo một viên định đưa miệng. Cảm giác mềm mềm dẻo dẻo khi cầm chinh phục lão , nhưng điều lão ngờ tới là khi ăn miệng là một cảm giác khác.

 

“Ưm, dẻo mà dai, thơm mà ngấy, ngon tuyệt!” Lận lão đầu vẫn nhanh hơn lão một bước.

 

“Lục nha đầu, món từ gì ?”

 

“Bột mì và sữa bò!”

 

Lục Tiểu Hi kinh nghiệm , Phong lão đầu chỉ là hỏi theo thói quen, mỗi ăn lão đều hỏi, chẳng là lão nhớ, là tìm chuyện để .

 

Buổi tối, nhiệm vụ hàng ngày trong gian thành, Lục Tiểu Hi thực sự cảm nhận lợi ích của thiên sinh thần lực. Bận rộn ngừng nghỉ cả ngày trời mà nàng hề thấy mệt, luôn cảm thấy sức lực dùng hết.

 

“Phu quân, chúng nên nuôi vài con gà, vịt, ngan bên ngoài ?”

 

“Ừm, nuôi bên ngoài tiện... Nàng gọi là gì?”

 

“Gì... gì cơ?” Lục Tiểu Hi vẫn nhận cách nàng gọi Cơ Vô Ương đổi.

 

“Nàng gọi là phu quân, gọi nữa xem!” Cơ Vô Ương vốn xuống , giờ kích động bật dậy. Vừa chuyện với hai lão đầu, bỏ lỡ mất, nhưng tiếng “phu quân” đó và tiếng “phu quân” , ý nghĩa khác .

 

Mèo Dịch Truyện

“Phu quân?” Lục Tiểu Hi lúc mới nhận gì.

 

“Đây! Nương t.ử!” Mặt Cơ Vô Ương đỏ bừng đến tận mang tai.

 

Lục Tiểu Hi: ...... Chàng hiểu lầm ?

 

“Nương t.ử, sẽ một lòng một với nàng, cho nàng hưởng hết vinh hoa phú quý.”

 

“Được, nhất định quan lớn, nếu , cũng bảo vệ !”

 

Cơ Vô Ương , chỉ riêng tài nấu nướng của nương t.ử thôi, dù đến kinh thành mà mở t.ửu lầu, chỉ bán công thức nấu ăn, cũng sẽ đắc tội bao nhiêu .

 

Không phận hiển hách, chẳng sẽ ức h.i.ế.p .

 

 

Loading...