Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân Ta Là Thủ Phụ - Chương 149: Khai hoang 1
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:23:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ca ca!”
Mèo Dịch Truyện
“Tiểu , ngủ ngon ? Có phiền ?”
“Cũng , tối qua con ngủ say, thấy gì, chỉ là lúc trời sáng thì đ.á.n.h thức.”
“Ừm, trong quân doanh chính là như đấy, mấy ngày đầu mới đến buổi tối cũng ngủ ngon, nhưng mấy ngày nay hơn nhiều .”
“Không , con cũng thể mà, , phụ ?”
“Phụ đang luyện binh thao trường, sáng nay đặc biệt dặn dẫn các con dạo quanh đây.”
“Được thôi, chúng thôi!”
Con ngựa Tần Dương cưỡi là Tịch Dương, chính là con ngựa Lục Tiểu Hi tặng dịp năm mới.
Ba cưỡi ngựa rời khỏi quân doanh, Tần Dương đến đây hơn mười ngày, đến để khai hoang trồng trọt, khắp các nơi xung quanh một lượt, chọn mấy mảnh đất hoang tương đối bằng phẳng, dẫn họ xem một vòng.
“Mấy chỗ đều , cũng xa, thể trồng khoai tây, khoai lang, đậu nành, ngô, hai ngọn núi bên thể nuôi gà vịt gì đó.”
Lục Tiểu Hi , Tạ Vô Ương ghi chép, buổi tối về còn bàn bạc với Tần Tranh.
“Tiểu , phía còn một con sông, cảnh vật , xem ?”
“Muốn chứ!”
Ba thúc ngựa phi nước đại, Mặc Phong chạy phía , Ám Thiển và Tịch Dương mỗi con một bên, chạy vui vẻ, xuyên qua những mảnh đất hoang mọc đầy cỏ dại, vượt qua những ngọn đồi nhỏ nở đầy hoa dại, một mạch phi thẳng đến bờ sông.
Mặt sông rộng, nước sâu, bên trong nhiều tôm cá nhỏ, còn cả trai sông.
“Phu quân, mau bắt trai sông! Chúng nuôi chúng, bên trong ngọc trai.”
“Nương t.ử, đói , thể ăn cơm hẵng nhặt trai sông ?”
Xong , cái vẻ mặt tủi đáng thương , Lục Tiểu Hi căn bản thể kháng cự, tuy nhiên, bụng nàng cũng đói cồn cào .
Ba phân công hợp tác, Tần Dương và Tạ Vô Ương phụ trách nhặt củi nhóm lửa, Lục Tiểu Hi từ trong gian lấy một con gà sạch, đặt lên giàn lửa để nướng, nàng lâu trải nghiệm hoạt động ngoài trời.
Một lúc nàng vui đến thôi, còn bảo Tạ Vô Ương bắt mấy con cá sông, tuy nhỏ một chút, nhưng nướng chín tươi ngon.
Đối với Tần Dương mà , thứ đều thật mới lạ, đặc biệt là ăn gà nướng cá nướng ngoài trời, khác với việc ăn ở tiệm nướng do mở ở Kinh thành.
“Tiểu , lúc chúng đến, A Tiêu kể cho nhiều chuyện về các con từ Ngân Thủy huyện đến Kinh thành, cũng nướng gà rừng cho ăn, nhưng ngon bằng .”
“A Tiêu chẳng tài cán gì trong việc nấu nướng, chín là lắm !”
Ba ăn trò chuyện, kế hoạch trồng trọt thống nhất, hiện tại là cuối tháng năm, nơi đây bốn mùa như xuân, trồng gì cũng kịp.
Buổi chiều trở về quân doanh, binh sĩ kết thúc huấn luyện, Tần Tranh thấy ba đứa trẻ trở về, trái tim đang phiền muộn của tức khắc trở nên yên .
Lục Tiểu Hi nhảy xuống ngựa, liền chạy đến mặt Tần Tranh, trái tim cha già càng thêm ấm áp.
“Cha, chỗ thợ mộc ?”
“Có chứ, trong doanh trại quân giới cả thợ rèn và thợ mộc!”
“Vậy , dẫn con xem, con mấy cái cày.”
“Cái cày thì gì khó khăn, cứ với họ là , cần con một chuyến.”
“Không , cha, con là cày cong, cày thẳng?”
“Cày cong là gì, cày thẳng là gì?”
Lục Tiểu Hi nghiêng đầu chằm chằm Tần Tranh: “Cha, còn nhận cái cày ?”
“A, cha con trồng trọt bao giờ? Luôn luôn ở chiến trường, đây trong quân doanh cũng trồng rau, nhưng cha con cũng tham gia !”
“Vậy thì cứ dẫn con , cái cày công dụng lớn lắm đó!”
“Được , thôi, cha dẫn con !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-ruong-phu-quan-ta-la-thu-phu/chuong-149-khai-hoang-1.html.]
Tần Tranh vốn định đỡ con gái lên ngựa, kết quả, Lục Tiểu Hi vịn yên ngựa, nhẹ nhàng nhảy một cái lên ngựa, căn bản cho cơ hội.
Tần Dương theo hai rời , hỏi Tạ Vô Ương: “Muội phu, chúng ?”
“Họ sẽ về nhanh thôi, chuẩn chút hoa quả cho nương t.ử ăn, của lát nữa về chắc chắn sẽ kêu nóng.”
“Vậy , cũng nữa, sách đây!”
Trong doanh trại quân giới, mấy tráng sĩ đang ngủ say, giờ chiến sự, cũng binh khí và áo giáp cần sửa chữa, thời gian rảnh rỗi của họ khá nhiều.
“Này, lão Lý, dậy !”
“Ai da, Đại tướng quân đến !” Người tên lão Lý Tần Tranh một cái, lật định ngủ tiếp, đột ngột nhảy dựng lên từ chiếc giường tre.
“Ơ… Đại… Đại Đại Đại tướng quân, … đến ?”
“A! Tỉnh táo ?”
“Tỉnh… tỉnh táo !”
“Có cái cày ? Cái cày để cày ruộng ?”
“Biết chứ, tiểu nhân khi tòng quân chính là thợ rèn, rèn ít cày và cuốc !”
“Vậy , con gái ngoan của bản tướng mấy cái cày!”
“Được thôi, mấy ngày nay tiểu nhân rảnh rỗi đến phát chán…”
“Đến đây, con gái ngoan!”
Lục Tiểu Hi khóe miệng giật giật, cha nàng đúng là thật, bất kể ở cũng là con gái ngoan con gái ngoan, nàng ngoan ở chứ?
“Lý sư phụ, xem bản vẽ ?”
“Hừm, Đại tiểu thư, cứ gọi tiểu nhân là lão Lý là !” Lão Lý nhận lấy bản vẽ, nheo nheo mắt, đưa bản vẽ xa một chút.
Có lẽ vì rảnh rỗi quá lâu, lão Lý chăm chú bản vẽ, nhưng càng , mắt càng trợn to.
“Cái… cái cày cong?”
“Ừm, cày thẳng khi đầu phiền phức, cũng dễ dùng, đất cày chỗ sâu chỗ nông, khó khống chế, cái cày cong dễ dùng hơn nhiều. Người chỉ cần theo bản vẽ là !”
“Không thành vấn đề, tiểu nhân sẽ bắt đầu ngay, chậm nhất là ngày mai thể xong.”
“Ngày mai cũng , chỉ là thêm mấy cái nữa?”
“Được, tiểu nhân sẽ gọi đến giúp.”
“Vậy lão Lý, các ngươi mau ch.óng mấy cái cày đó, đang cần dùng gấp đấy!” Tần Tranh xong cũng dừng lâu, dẫn con gái ngoan của về doanh trướng.
“Ai da, nóng quá !” Lục Tiểu Hi nhảy xuống ngựa bắt đầu kêu nóng.
Tạ Vô Ương vội vàng tới giúp nàng vén màn cửa doanh trướng lên, một luồng khí lạnh ập mặt.
“Oa, băng!”
“Ừm, Trần tướng quân mới đưa đến.”
“Hoa quả là cắt cho ?”
“Đương nhiên !”
Hai ngày , Tần Tranh chọn ba vạn binh sĩ từ hai mươi vạn đại quân, chia thành nhiều đoàn, mỗi đoàn phụ trách một khu vực, chia đoàn thành nhiều đội, chia đội thành nhiều tổ, sắp xếp các công việc khác tùy theo nhu cầu. Lục Tiểu Hi đích phụ trách dạy các đội trưởng trồng trọt, nhận hạt giống và phương pháp gieo trồng, đó do họ về dạy cho tổ trưởng của , tổ trưởng dạy cho tổ viên.
Điều khiến Lục Tiểu Hi vui mừng nhất là, mùa mưa ở đây từ tháng Tư đến tháng Mười Một, hơn nữa lượng mưa dồi dào, mây đen kéo đến là mưa tuôn, mây tan trời vẫn trong xanh, cần lo lắng tưới nước cho ruộng đất.
Binh sĩ việc hăng say, cày cong xong một cái là đưa tới một cái. Các binh sĩ khi tòng quân đều là nông dân, nhiều kinh nghiệm cày cấy trồng trọt. Khi thấy loại cày , ai nấy đều kinh ngạc, đến khi sử dụng mới , quả thực là dễ dùng hơn cày thẳng nhiều, cần tháo lưỡi cày, chỉ tiết kiệm nhiều thời gian mà độ sâu khi cày cũng thể điều chỉnh.
Chưa đầy mười ngày, liền khai hoang gần ngàn mẫu đất. Vì nhân lực dồi dào, đất khai hoang xong liền trực tiếp gieo hạt, lãng phí chút thời gian nào.