Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân Ta Là Thủ Phụ - Chương 132: Thượng Nguyên Tiết 3

Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:22:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khi săn b.ắ.n hoàng gia, chúng gặp nhiều , sẽ là ai đây?”

 

“Chu Tước, ngươi cũng giúp chúng nghĩ xem.”

 

“Tuân mệnh phu nhân.”

 

“Hỏng , mấy tiểu t.ử ?” Lục Tiểu Hi chợt nhớ đến mấy cùng ngoài với họ.

 

Tạ Vô Ương ngơ ngẩn Lục Tiểu Hi, cũng quên mất mấy đứa trẻ đó.

Mèo Dịch Truyện

 

“Phi Ngọc, thấy A Tiêu và bọn họ ?”

 

“Chủ t.ử, bọn họ , T.ử Ngọc đang theo bảo vệ!”

 

“Ồ, thì !” Lục Tiểu Hi vội vỗ vỗ n.g.ự.c: “Đừng nữa, mấy ám vệ phụ vương phái thật sự .”

 

“Tiểu Hi, nàng ngoài nhất định mang theo ám vệ, quá nguy hiểm .”

 

“Còn gì nữa, dẫn bọn họ , bọn họ chẳng cũng theo đó !”

 

“Ta nàng bản lĩnh, nhưng hổ cũng lúc ngủ gật, chúng thể lơ là.”

 

“Hổ ngủ gật quan tâm, chỉ cần Chu Tước ngủ gật là .”

 

“Đa tạ phu nhân tín nhiệm!” Giọng Chu Tước cũng cao hơn vài phần.

 

“Chủ t.ử, đến vương phủ !”

 

“Ngươi đến Lục trạch xem A Tiêu và bọn họ về !”

 

“Dạ!”

 

Lục Tiểu Hi và Tạ Vô Ương về đến vương phủ ba lão gia vây quanh xem xét, khi xác nhận hai , bọn họ mới yên tâm.

 

“Ương nhi , ám vệ , chỉ còn một chút nữa thôi ?”

 

“Không, còn xa lắm, đừng lo lắng, Chu Tước ở đây, lúc mấu chốt cần gọi, cũng sẽ tay.”

 

“Mấy tên hỗn đản , nhắm hai đứa các con chứ?”

 

“Lão phu thấy, lẽ là trút giận thôi, Vô Ương vẫn luôn ở trang viên sách, từng tiếp xúc với ngoài, tuyệt đối thể là đắc tội với ai...” Lời của Tần phu t.ử dứt, ăn ý hướng mục tiêu cùng một .

 

“Thế nhưng, chẳng cấm túc ?”

 

“Ngươi nghĩ cánh cửa lớn Đông cung đó thể khóa ai chứ?”

 

, Chu Tước, hiện !”

 

“Đến !” Phiên bản nhỏ xíu của Chu Tước trực tiếp đáp xuống bàn, lẽ sợ thấy , biến lớn thêm một vòng.

 

“Ngươi cho Hoàng gia gia và bọn họ phát hiện của ngươi .”

 

, đang định với chủ nhân đây, nhớ gặp kẻ đó ở .”

 

“Ở ?”

 

“Tại trường săn hoàng gia, kẻ đó hẳn là của Thái t.ử. Khi chủ nhân và phu nhân gặp , trong những phía , một kẻ cuối cùng, cứ như cái bóng của một nào đó . Nếu chú ý, căn bản ai thể nhận .

 

Lúc đó cảm thấy kỳ lạ, tại hạ thấp sự tồn tại của . Vốn dĩ định với chủ nhân một tiếng, nhưng trường săn quá náo nhiệt, đó quên mất.”

 

“Vậy thì sai ! Chắc chắn là của .”

 

“Chúng tranh giành ghế với , g.i.ế.c chúng chứ?” Lục Tiểu Hi nghiến răng nghiến lợi.

 

“Hắn nghĩ như , trong nhận thức của , vị trí đó vốn dĩ thuộc về . Những kẻ thèm vị trí đó cũng ít, vì thế, bất cứ ai cũng thể trở thành mối đe dọa của .”

 

“Ai nha, sống thật mệt mỏi!” Lục Tiểu Hi lắc đầu: “Nơi đó trông thì rực rỡ vàng son, nhưng bước , mấy ai thể thây mà bước . Nơi đó chôn vùi bao nhiêu oan hồn.”

 

“Hài t.ử ngoan, lời mặt chúng thì , tuyệt đối với ngoài.”

 

“Ta , Hoàng gia gia cứ yên tâm !”

 

“Ta mỗi ngươi cung đều sầu não như , thì là sợ hãi !”

 

“Thôi , đổi đề tài , thì tối nay chẳng ngủ mất.”

 

“Cái ... phụ vương của các con vẫn về?”

 

“Kẻ đó cháy thành than , nóng bỏng tay, nhất thời thể mang về .”

 

“Ối trời, còn tưởng là tra xét hung thủ chứ, sắp xếp mấy ở đó canh giữ là , ...”

 

“Chuyện liên quan đến hai đứa con của , giao cho khác chắc chắn yên tâm.”

 

“Cũng .”

 

“Xong , tâm trạng tối nay đều hủy hoại hết !”

 

“Ây da, Chu Tước đại nhân thật thần kỳ, thể thiêu thành như .” Đoan Vương trở về.

 

“Hì hì, đảm bảo an cho chủ nhân. Hắn ở gần như , nếu một đòn đoạt mạng, khó tránh khỏi hậu họa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-ruong-phu-quan-ta-la-thu-phu/chuong-132-thuong-nguyen-tiet-3.html.]

 

“Chu Tước đại nhân, đa tạ ngài, ám vệ với , tình hình lúc đó quả thực hung hiểm, bọn họ ở gần như cũng kịp tay.”

 

“Vừa nhắc đến ngươi thì ngươi về , thế nào ?”

 

“Chu Tước đại nhân chắc chắn tức giận , một mồi lửa lớn thiêu rụi tất cả, chẳng còn gì nữa.” “Xoảng” một tiếng, một thanh chủy thủ biến dạng Đoan Vương ném lên bàn.

 

“Đây là...”

 

“Chủy thủ của thích khách, cháy đến biến dạng !”

 

“Hừm, đúng là lợi hại thật!”

 

, phụ vương, chúng chút manh mối...” Tạ Vô Ương thuật lời Chu Tước .

 

“Những manh mối đủ , sẽ lập tức sắp xếp tra xét. Không còn sớm nữa, các con cứ nghỉ ngơi . Ám vệ của vương phủ bản vương tăng cường thêm .”

 

“Ngươi đang cái trò 'bản vương bản vương' với ai thế hả, mau , việc nhà cần ngươi bận tâm!”

 

“Ối trời, cha ruột của con, nhi thần lỡ lời .”

 

“Mau !”

 

Lục Tiểu Hi kinh sợ, cả đêm ngủ yên giấc, Tạ Vô Ương luôn túc trực bên nàng đến tận rạng sáng mới chợp mắt một lát. Lúc tỉnh dậy là giờ Thìn ba khắc.

 

Vừa bước khỏi viện, gặp Đoan Vương đến tìm.

 

“Phụ vương, cả đêm ngủ ?”

 

“Ngủ một lát . Phụ vương chuẩn cung một chuyến, con cùng ?”

 

“Vì chuyện đêm qua ?”

 

.”

 

“Người cứ , Tiểu Hi đêm qua kinh sợ, cả đêm gặp ác mộng, nhi thần ở bên nàng.”

 

“Vậy . Lát nữa nhớ bảo Phong gia gia khám cho nàng xem . Phụ vương cung đây.”

 

“Nhi thần sẽ tìm Phong gia gia ngay bây giờ.”

 

“Hài t.ử ngoan, chăm sóc Tiểu Hi nhi nhé, phụ vương bận !”

 

“Vâng, phụ vương vất vả !”

 

Đoan Vương phất tay, sải bước rời .

 

Tạ Vô Ương lúc mới thấy, mấy thị vệ phía còn khiêng một cái hòm gỗ, cần nghĩ cũng bên trong đựng gì. Chàng liền nhướng mày, phụ vương đây là tố cáo đây mà.

 

Quả thật, nếu là điều tra án thì căn bản cần mang theo đống than vụn đó. Cha đây là đang gián tiếp nhắc nhở Hoàng thượng, đêm qua nguy hiểm đến mức nào. Nếu Chu Tước tay, lẽ đứa con trai duy nhất của còn.

 

Trong ngự thư phòng hoàng cung, Hoàng đế ngự án đống than đen giữa đại điện, rõ nguyên do.

 

“Ngươi mang cái thứ gì đến cho trẫm đây?”

 

“Hoàng , đêm qua Ương nhi và nha đầu Tiểu Hi thả đèn hoa đăng thì thích khách ám sát.”

 

“Bị ám sát?” Giọng Hoàng đế cao hẳn lên, ngài liếc Đoan Vương, chờ đợi những lời tiếp theo của .

 

“Vâng, nếu Chu Tước đại nhân tay, Ương nhi lẽ ...”

 

“Rầm!” Hoàng đế giận dữ vỗ bàn: “Đồ to gan lớn mật!”

 

“Hoàng ...” Đoan Vương kể bộ chuyện đêm qua cho Hoàng thượng một nữa.

 

“Ừm, ngươi tra gì?”

 

“Thần tra , một thời gian , trong kinh thành bỏ giá cao mời một thích khách khinh công nhất từ Linh Âm Các. Nghe khinh công xuất chúng, giỏi nhất là ám sát, là thích khách lợi hại nhất trong Linh Âm Các.”

 

“Chỉ thôi ?”

 

“Thần nghi ngờ chính là cái đống than đen mà Hoàng thấy đó.”

 

“Linh Âm Các? Trẫm cũng Linh Âm Các trong vỏn vẹn một năm trở thành tổ chức ám sát mạnh nhất giang hồ.”

 

“Vậy Hoàng ông chủ Linh Âm Các là ai ?”

 

“Là ai?”

 

“Là Hiêu Vương của Bắc Minh Quốc.”

 

“Lại là Bắc Minh. Hắn thò tay đến ngay mí mắt của trẫm . Chuyện ngươi cần nhúng tay nữa.”

 

Hoàng đế gõ ngón tay hai cái ngự án.

 

Một bóng đen nhẹ nhàng hạ xuống, quỳ một gối.

 

“Đi điều tra!”

 

“Tuân chỉ.”

 

 

Loading...