Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân Ta Là Thủ Phụ - Chương 120: Hoàng Gia Săn Bắn 4
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:22:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Tiểu Hi xong y phục, Nam Nhạn liền đến.
“Thế t.ử, Thế t.ử phi, Hoàng thượng cho gọi hai vị đó!”
“Có chuyện gì ?”
“Thi đấu vật tay ở hạng mục thứ hai, mấy tiểu tướng trong quân đội thỉnh chỉ đấu vật tay với ngài. Hoàng thượng bảo hạ thần đến hỏi ngài, chấp nhận khiêu chiến ?”
“Có tiền thưởng ?”
“Cái thì .”
“Ngươi bẩm Hoàng bá bá, cứ là bảo, nếu tiền thưởng thì sẽ chấp nhận khiêu chiến!”
“Dạ!”
Một khắc , Nam Yến trở về.
“Sao ?”
“Hoàng thượng , hôm nay Thế t.ử giành đầu bảng trong phần cưỡi ngựa b.ắ.n cung, nếu ngài cũng giành đầu bảng trong phần , sẽ cho ngài chọn một món bảo bối từ kho tư nhân của ngài.”
“Hết ?”
“Có, những khiêu chiến nếu thua sẽ phạt 50 trượng quân pháp!”
“Tốt, cứ mà định !”
“Đi thôi!”
Khi Lục Tiểu Hi và Tạ Vô Ương một nữa xuất hiện, tất cả đều sáng mắt lên. Hai mặc y phục bó sát cùng màu, Lục Tiểu Hi buộc tóc đuôi ngựa cao, trông khí phách hiên ngang, ai nấy đều ngớt lời khen ngợi là rồng phượng trong loài .
“Con gái ngoan, con thật sự đấu vật tay với bọn họ .”
“Phải đó cha!” Lục Tiểu Hi giơ tay khoa tay múa chân.
“Đó là cái gì ?”
“Găng tay đó cha!” Lục Tiểu Hi lúc sắp ngoài mới nhớ , trong gian còn găng tay trắng, đó là đồ nàng mua hàu tặng kèm từ kiếp .
“Ừm, cha sợ bọn họ con thương.”
“Cha, cha , con gái của cha đây trời sinh thần lực đó?”
“Muội , ca ca cũng !”
“Không , cũng là 6 tuổi mới mà!”
Tần Tranh ngây , đứa con gái ngoan hiền mềm yếu của ông, cả trời sinh thần lực .
“Là 6 tuổi mới ?” Tần Dương cũng tò mò.
“Hình như là , tự nhiên một ngày nọ, khi xách nước thấy bà xách khó khăn, liền giúp bà xách một cái, ngờ, nhẹ nhàng xách lên , còn nhấc cả thùng nước đổ chum nước. Lúc đó, chỉ cao hơn cái chum nước một cái đầu.”
“Trước 6 tuổi ?”
“Không , nếu thì sớm bóp c.h.ế.t phụ nữ độc ác đó .”
“Lục cô nương…” Một thiếu niên mặc giáp da đến khán đài, gọi Lục Tiểu Hi.
“Lục cô nương gì chứ, bây giờ là Thế t.ử phi!”
“Xin , Thế t.ử phi, đến lượt ngài lên sàn !”
“Chàng cùng ?”
“Đương nhiên là ! Chàng thấy bọn họ bắt đầu gọi là Lục cô nương ?” Lục Tiểu Hi xong liền nhảy từ khán đài xuống, động tác nhanh nhẹn vô cùng.
Tạ Vô Ương đề phòng nàng, giật đến nỗi còn tưởng Lục Tiểu Hi rơi xuống.
“Tướng công, mau xuống !”
Tạ Vô Ương cũng nhảy xuống theo.
Giữa sân đấu, một cái bàn gỗ hình chữ nhật, bên cạnh 8 đàn ông.
“Các ngươi sợ , các ngươi ỷ đông h.i.ế.p một tiểu cô nương như ?”
Vị tiểu tướng truyền lời: Không là gọi cô nương ?
“Mời cô nương chỉ giáo!”
“Ta thể là cô nương, nhưng các ngươi thì , gọi Thế t.ử phi!”
“Mời Thế t.ử phi chỉ giáo!”
Tạ Vô Ương cũng nhịn , màn dẫn dắt thật khéo.
Người đầu tiên lên sân là một thiếu niên da ngăm đen, dáng cao ráo, giữa lông mày còn lộ vẻ non nớt, là tuổi lớn bằng nàng.
“Nói nhé, bẻ gãy đừng bắt đền đấy!”
“Cam tâm chịu thua!”
Lục Tiểu Hi xuống ghế, gập cánh tay đặt lên bàn: “Đến đây!”
Thiếu niên chiếc găng tay trắng của Lục Tiểu Hi, sững sờ một chút, đó liền phản ứng , nàng là nữ t.ử mà, thể tùy tiện bắt tay với đàn ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-ruong-phu-quan-ta-la-thu-phu/chuong-120-hoang-gia-san-ban-4.html.]
“Đắc tội !”
Thiếu niên cũng xuống ghế, chỉ cô nương trời sinh thần lực, nhưng chút tin.
“Bắt đầu!”
“Ừm!” Thiếu niên dùng sức ấn xuống, dùng hết lực, nhưng lực đạo dần dần tăng lên, thế nhưng cánh tay của Lục Tiểu Hi cứ như mọc dính bàn .
Cho đến khi mặt thiếu niên đỏ bừng, Lục Tiểu Hi chỉ nhẹ nhàng kéo một cái, liền ấn cổ tay thiếu niên xuống bàn.
“Ván đầu tiên, Đoan Vương Thế t.ử phi thắng!”
Những còn đều thiếu niên bằng ánh mắt như kẻ vô dụng.
“Các ngươi lên thì sẽ !” Thiếu niên xoa xoa cổ tay tê dại, lầm bầm một câu.
Mèo Dịch Truyện
Người thứ hai, cũng , Lục Tiểu Hi cho cơ hội dùng hết sức, đó trực tiếp đè ngã.
“Ván thứ hai, Đoan Vương Thế t.ử phi thắng!”
Người thứ ba, lên dùng hết sức, Lục Tiểu Hi chút do dự, trực tiếp bẻ ngã.
“Ván thứ ba, Đoan Vương Thế t.ử phi thắng!”
Đoan Vương tủm tỉm bên khán đài xem, Thái thượng hoàng ở phía xem , cũng xuống.
Mấy tiếp theo, ai thể bẻ ngã Lục Tiểu Hi, dù chỉ là lung lay một chút cũng . Thế là tất cả những thua cuộc đều cúi đầu lời nào.
Cho đến cuối cùng, khi Lục Tiểu Hi bẻ ngã, dậy thoáng qua tay Lục Tiểu Hi, mới định .
“Về đây!”
“Còn thi nữa !”
“Nhìn cho kỹ đây!” Lục Tiểu Hi tháo găng tay, đặt tay lên bàn ấn một cái, bốn chân bàn lập tức lún sâu xuống đất một nửa.
“Này, thấy , vấn đề ở găng tay . Bổn Thế t.ử phi , là trời sinh thần lực, trời sinh đó. 6 tuổi thể khiêng cối xay đá còn cao hơn cả , các ngươi thua đáng hổ.”
“À, thật ?”
“Đương nhiên!”
“Tướng công, thôi!”
Tạ Vô Ương cưng chiều, xoa xoa đỉnh đầu Lục Tiểu Hi: “Ngoan lắm!”
“Bọn họ đều là những đứa trẻ , nỡ tổn thương bọn họ thôi!”
“Ta hiểu!”
“Hì hì, thôi, cầu xin Hoàng bá bá cho bọn họ.”
Mấy thiếu niên Lục Tiểu Hi rời với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ, trong lòng thầm nghĩ giá như cũng trời sinh thần lực thì mấy.
“Hoàng gia gia, con về !”
“Tiểu Hi nhi, vất vả , mau, Hoàng gia gia cho chuẩn mát cho con!”
“Ừm, quả thật khát.”
“À , Hoàng bá bá, mấy đứa trẻ đó đều , là khỏi đ.á.n.h quân trượng , phần thưởng của con cũng cần nữa ?”
“Tại cần?” Hoàng thượng đang chuẩn khen ngợi Lục Tiểu Hi.
“Bọn họ đều là trẻ con, 50 trượng quân pháp đ.á.n.h xuống chẳng là lấy nửa cái mạng của bọn họ ? Xong ngài còn bỏ tiền chữa trị cho bọn họ, hà cớ gì , tốn của tốn công!”
“Trẻ con? Nghe như con lớn lắm , nhưng con cũng lý. Có điều quân doanh quy tắc của quân doanh, hình phạt vẫn phạt, nếu , bọn họ sẽ mắc tương tự.”
“Được thôi, địa bàn của ngài ngài định đoạt, chỉ là đừng đ.á.n.h hỏng bọn họ, quân doanh nuôi dưỡng một tướng tài hề dễ dàng!”
Trong lời của Lục Tiểu Hi cũng là nghĩ cho Hoàng đế, Hoàng đế thể .
“Người !”
“Nô tài mặt!”
“Đi truyền lời của Thế t.ử phi cho bọn họ , 50 trượng quân pháp giảm xuống còn 10 trượng !”
“Tuân chỉ!”
“Hoàng bá bá, khi nào thì bắt đầu săn b.ắ.n ?”
“Nóng lòng ?”
“Không !” Lục Tiểu Hi về nhà.
“Đức Nhiên, trận đấu tiếp theo là gì?”
“Bẩm Hoàng thượng, trận đấu tiếp theo là tỷ thí quyền cước!”
“Không ai tìm hai bọn họ tỷ thí quyền cước ?”
“Hoàng thượng, e là ai dám nữa !”
“Hahaha, lắm!” Con trai của trẫm, một ai triển vọng.
Biết con ai bằng cha, Thái thượng hoàng cũng bật .