Xuyên Không Làm Ruộng: Phu Quân Ta Là Thủ Phụ - Chương 105: Báo Hỷ
Cập nhật lúc: 2026-02-18 15:22:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Địa chỉ mà Tạ Vô Ương để là Đoan Vương phủ, sáng sớm, các bậc phụ đều đến Đoan Vương phủ, mấy đứa trẻ chạy đến Cống viện xem bảng, lúc trúng dịp Võ học viện nghỉ học, Cơ Vô Kiêu, Hà Phong và Lâm Sơn cũng theo.
Tạ lão đầu từ sáng sớm tươi rói, nụ chẳng ngớt môi. Người kèm cặp Tạ Vô Ương một thời gian, nên hiểu thực lực của , vì , hề lo lắng cháu nội của sẽ thi đỗ.
Đoan Vương, là phụ ruột, thì như , mặc dù chuẩn mười giỏ tiền đồng, vẫn căng thẳng đến mức xoa tay lia lịa.
“Phụ vương, xuống , thấy tiếng chiêng báo hỷ dậy cũng kịp mà!”
“ đó, con mau xuống , con qua đây ch.óng cả mặt !” Thái thượng hoàng khi trẻ từng xông pha chiến trường, khi lên ngôi Hoàng đế liền sống mãi trong hoàng cung, về vì tình trạng sức khỏe mà nhường ngôi, liền ở biệt viện dưỡng bệnh.
Vừa dưỡng bệnh mấy năm trời, mùa đông năm ngoái bệnh tái phát suýt mất mạng, may mắn Lục Tiểu Hi đưa Phong Thần y t.h.u.ố.c chữa bệnh tim và Linh Tuyền thủy, khi cơ thể hồi phục, Lục Tiểu Hi và cũng trở về Kinh thành, ngày ngày hưởng thụ niềm vui gia đình.
Giờ đây, cũng chẳng còn coi trọng phận và quy củ như , chỉ cần con cháu vui vẻ là cũng vui, đặc biệt là với Đoan Vương, đứa con trai trấn giữ biên cương mười mấy năm, chỉ lỡ dở cả đời mà còn suýt thể trở về, thêm nữa đứa cháu nội, cháu dâu ưng ý, ngay cả khi ngủ cũng bật tỉnh giấc, lời càng thêm phóng khoáng.
Mèo Dịch Truyện
“Chủ t.ử, thuộc hạ thấy mấy công t.ử trở về !”
“Ồ? Thế nào , gì ?”
“Thuộc hạ thấy họ liền đến bẩm báo, kịp hỏi gì ạ!”
“Đại ca, tẩu t.ử, Vương gia, Hoàng gia gia....”
Mấy thiếu niên đang tuổi lớn, một chạy tiền sảnh, chỉ hận thể gọi tên tất cả một lượt.
“Thế nào , đại ca ngươi yết bảng ?” Vương gia túm lấy Cơ Vô Kiêu hỏi.
“Được , đại ca đỗ đầu, Tự Hằng ca đỗ thứ hai, đội nghi trượng báo hỷ sắp tới !” Cơ Vô Kiêu dứt khoát hết những gì hỏi.
“Đỗ đầu?” Đoan Vương vẫn còn tin tai .
“Hahaha, lắm, hổ là cháu nội của !” Thái thượng hoàng đến hở cả lợi.
Vốn luôn trầm , tôn quý như Lận phu t.ử, giờ đây cũng kích động bật dậy. Dù Tạ Vô Ương chắc chắn sẽ đầu, nhưng ông vẫn kiềm sự hưng phấn tột độ.
“Tướng công, nhất định sẽ đỗ mà!”
“Người hiểu , là Tiểu Hi !” Lúc , Tạ Vô Ương chỉ ôm lấy nương t.ử mà hôn một cái, nhưng , vây quanh quá đông.
“Con ...” Đoan Vương kích động đến mức nên khen ngợi nhi t.ử thế nào, niềm vui còn lớn hơn cả khi ngài thắng trận năm xưa.
“Chủ t.ử, đội nghi trượng báo hỉ đến!”
Lời của Bắc Hạc dứt, tiếng chiêng trống bên ngoài càng lúc càng gần. Đoan Vương dẫn đầu bước cửa, việc quả là phi thường, chỉ khi đỗ Giải Nguyên mới đội nghi trượng báo hỉ uy phong nhất, còn những khác chỉ một con ngựa nhanh, báo tin xong là ngay.
Thái thượng hoàng cùng đều theo chân khỏi tiền sảnh, về phía cổng lớn.
Đi đầu đội nghi trượng là một nha dịch cưỡi ngựa, phía là đội chiêng trống, tiếp nữa là đội nghi trượng, xung quanh là bách tính hiếu kỳ xem.
Nha dịch ngựa, hô to: “Báo tin thắng lợi: Tạ Vô Ương lão gia đỗ đầu kỳ thi Cử nhân!”
Tiếng báo hỉ dứt, đội chiêng trống phủ Đoan Vương cũng bắt đầu tấu nhạc, cả con phố cũng theo đó mà náo nhiệt hẳn lên.
Đoan Vương khỏi cổng lớn, quản gia vương phủ dẫn theo tiểu tư và hộ vệ, khiêng mười giỏ đồng tiền chuẩn sẵn .
Đoan Vương vốc một nắm vung vãi xuống đường, Thái thượng hoàng cũng hứng thú, theo rải mấy nắm, Lận phu t.ử và Phong thần y cũng tương tự.
Thẩm thị đến rơi lệ, miệng vẫn lẩm bẩm: “Tiểu thư, thấy ? Tiểu thư, nhi t.ử Vô Ương của đỗ Cử nhân !”
“Giải Nguyên lão gia rải tiền hỉ , Giải Nguyên lão gia rải tiền hỉ !” Càng ngày càng nhiều bách tính vây quanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/xuyen-khong-lam-ruong-phu-quan-ta-la-thu-phu/chuong-105-bao-hy.html.]
Đội nghi trượng đến cổng, nha dịch nhảy xuống ngựa, quên hô thêm hai tiếng: “Báo tin thắng lợi: Tạ Vô Ương lão gia đỗ đầu kỳ thi Cử nhân!”
Tạ Vô Ương tiến lên, nhận lấy hỉ báo, Lục Tiểu Hi lập tức đưa tới một túi tiền.
Nha dịch nhận lấy túi tiền, cảm thấy nặng trịch trong tay, lập tức thêm nhiều lời chúc may mắn.
Những bách tính nhặt tiền đồng xung quanh cũng hùa theo những lời , khiến Đoan Vương vui mừng khôn xiết, ngay cả Thái thượng hoàng Tạ lão đầu cũng tít mắt.
Hừm, đó là cháu nội của y, là duy nhất trong Tạ thị một tộc dựa tài năng thật sự mà đỗ Cử nhân. Y bây giờ càng tin tưởng rằng, trong các kỳ Hội thí và Điện thí tiếp theo, cháu nội y chắc chắn vẫn sẽ giành vị trí đầu. Khi đó, Tạ Vô Ương sẽ là vị Lục Nguyên Cập Đệ đầu tiên của Đại Ninh Quốc.
Đội nghi trượng rời , tiếng trống chiêng phủ Đoan Vương vang lên một hồi, cho đến khi mười giỏ tiền đồng rải hết mới dừng .
Tạ Vô Ương vẫn luôn giữ nụ môi, ánh mắt luôn dõi theo Lục Tiểu Hi. Chàng tất cả những điều , chính là vì nữ nhân mặt. Chỉ cần nàng vui vẻ, liền mãn nguyện.
Cùng lúc đó, trang viên của Lục Tiểu Hi cũng nhận tin báo hỉ. Tống đại gia và Tống đại nương vui mừng khôn xiết, bộ trang viên đều tiền thưởng.
Đến giờ Ngọ, Lục Tiểu Hi và cũng trở về trang viên. Cả trang viên náo nhiệt khác thường, mổ heo g.i.ế.c dê, còn rộn ràng hơn cả đón năm mới.
Thái thượng hoàng vui, thưởng!
Đoan Vương cũng vui, thưởng!
Lục Tiểu Hi càng vui, thưởng!
Buổi chiều, Hoàng đế phái đến tuyên chỉ. Bởi vì tìm thấy Lục Tiểu Hi và những khác ở phủ Đoan Vương và trạch viện, họ liền đuổi thẳng đến trang viên.
“Tướng công, thánh chỉ đến trường săn Hoàng gia để săn b.ắ.n, trường săn Hoàng gia đó cách chúng xa ?”
“Ừm, đúng , chính là nơi đó!”
“Thiếp thể ?”
“E là thể!” Tạ Vô Ương Lục Tiểu Hi thích đến những nơi xa lạ, thích tiếp xúc với lạ, cũng hiểu rằng, Hoàng đế sợ họ nên mới đặc biệt hạ thánh chỉ .
“Ồ! Vậy chúng thể về sớm một chút ?”
“Tiểu Hi, Hoàng gia mỗi năm đều tổ chức một buổi săn b.ắ.n, đây là thông lệ .” Tạ lão đầu đầu tiên thấy cháu dâu vẻ rụt rè như .
“Hoàng gia gia, Tiểu Hi thích nơi quá nhiều xa lạ, nhưng chúng hợp lễ, nên cháu nghĩ, chi bằng cháu dẫn Tiểu Hi về sớm một chút, ?”
“Có thể thì thể, nhưng ý của Hoàng bá bá ngươi là, nhân cơ hội để các con lộ diện mặt tông Hoàng thất. Dù cũng là một nhà, đây Vô Ương vì tham gia kỳ thi mùa thu nên vẫn mở yến tiệc trong cung.”
“Tốt, cháu sẽ cố gắng phụ mỹ ý của Hoàng bá bá!” Lục Tiểu Hi thể hòa hợp với Tống đại gia, Thúc Béo, Lận phu t.ử, Tạ lão đầu và những khác, đều ngoài lý do Tạ Vô Ương. Nàng quả thực cảm nhận tình từ những .
Có lẽ vì xem quá nhiều phim cung đấu, đối với những tông Hoàng thất , nàng nội tâm bài xích. Kỳ thực Tạ Vô Ương cũng bài xích, nhưng thánh chỉ ban, họ thể kháng chỉ bất tuân.
“À , Định An Hầu ngày sẽ đến kinh thành, Trần Tư cũng theo về . Các con lúc đó gặp mặt ?” Lận phu t.ử cũng là hôm qua mới nhận tin tức.
“Xem nguyện ý gặp chúng !” Lục Tiểu Hi nghĩ đến những tông Hoàng thất , cả liền tự nhiên, hiện tại đối với chuyện gì cũng hứng thú.
“Định An Hầu đặc biệt sai mang tin đến cho lão phu, là ‘Chấn Uy Quân’ cảm tạ hai vợ chồng các con.”
“Ồ, thì gặp !”
“Nương t.ử, tối nay chúng ăn gì đây? Nàng cùng và Tự Hằng ăn mừng thật đàng hoàng ?”
“ , xem cái trí nhớ ! Ta ngay đến phòng bếp xem họ chuẩn thế nào !” Lục Tiểu Hi chợt bừng tỉnh tinh thần, vội vàng chạy thẳng đến phòng bếp.
Tạ Vô Ương thở phào nhẹ nhõm.